Vô thường (thơ)

01/02/201408:54(Xem: 9494)
Vô thường (thơ)

hoa_mai_9



VÔ THƯỜNG

Cuồn cuộn trùng dương sóng trắng phau,

Ai ngờ thoắt bỗng hoá nương dâu!

Vào xuân nào nghĩ hoa tơi cánh,

Chợp mắt thì ra tóc đổi màu!

Nặng miếng đỉnh chung trơ mặt lạnh,

Khàn câu vinh nhục nén lòng đau!

Hết duyên, vạn vật như bèo sóng,

Thương bấy người tranh bước thấp, cao!

Kha Tiệm Ly

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/12/2010(Xem: 12915)
Không sinh, không diệt. Không đến, không đi. Đó chính là ý nghĩa nền tảng về một tâm xuân miên viễn. Khi chúng ta nhìn sự vật có sinh có diệt, có đến có đi, lòng ta không khỏi sinh ra những luyến lưu tiếc nuối.
13/10/2010(Xem: 7659)
Ngày ấy, không biết từ bao giờ và cũng không biết bằng cách gì, Quỷ chiếm đoạt tất cả đất nước. Người chỉ ăn nhờ ở đậu và làm rẽ ruộng đất...
24/08/2010(Xem: 12286)
Thiệp Xuân Giáp Ngọ 2014 của Tu Viện Quảng Đức