Mùa Xuân Bất Tận

28/01/201409:20(Xem: 7521)
Mùa Xuân Bất Tận

Phat_Di_Lac_1


Mùa Xuân Bất Tận




Trên những đoạn đường đi qua, biết bao thăng trầm nghiệt ngã, vì đua chen danh-lợi, chức quyền, vì đảo điên hơn thua địa vị, cuộc sống con người trở nên nặng nề mệt mỏi. Không ai trong chúng ta không mong ước có được những phút giây bình lặng, những tháng ngày yên ả, để lắng nghe làn gió thoảng của đất trời, tiếng nước chảy rì rào từ nguồn suối mát tâm linh thực sự. Lắng nghe những âm thanh của tiếng chuông nguyện cầu vọng về, hay muôn tiếng côn trùng đồng âm tấu khúc tâm thiền. Phải chăng, tất cả đều là bản hòa tấu muôn đời của càn khôn, là mùa xuân nhiệm mầu của vũ trụ?

Khi trở lại sống với quê hương muôn thuở, sống với mùa xuân miên viễn, tự nhiên trái tim ban trải tình người thắp sáng, tâm hồn sâu lắng và sức sống nội tâm dâng trào. Niềm chân phúc vô biên tự ngàn xưa xuất hiện. Ô hay xuân miên viễn đã đến đây rồi! Giữa núi sông đất trời, mùa Xuân mặc thêm chiếc áo gấm, nhằm tô thắm vẻ đẹp thiên nhiên thường tại. Xuân là hy vọng, là sức sống vươn lên, để dập tắt mọi ưu não muộn phiền. Muôn nghìn kỳ hoa dị thảo cũng sẽ hòa mình trong sức sống mùa Xuân. Mùa Xuân mang đến ý nghĩa thâm sâu thiền vị, để cuộc đời bớt đi những khổ lụy bi thương. Chỉ cần một tâm thái hiểu biết và sống trọn vẹn với mùa Xuân, con người có thể thoát khỏi mùa xuân thế tục đậm nhạt tàn phai!

Một trong những phong tục tuyệt vời của con người trên hình tinh này khi đón Tết vui xuân là chúc Tết. Chúc Tết là ước vọng ngàn đời của con người xưa nay. Trong đêm giao thừa, hay những ngày đầu năm mới, ai cũng thầm nguyện ước và mong muốn cung chúc mọi người những điều an lành hạnh phúc nhất trọn năm. Nhưng, đó chỉ là những lời nguyện cầu suông nếu chúng ta không cố gắng sửa tánh trau tâm. Không khéo, cuộc đời mình sẽ như tiếng pháo dòn tan kia, chỉ để lại những mảnh xác ngổn ngang điêu tàn. Nếu không làm lành lánh dữ, cuộc đời sẽ như đóa mai vàng buồn bã lìa cành nằm ủ rũ trước sân chùa. Rồi gió Hạ gọi về, Thu buồn viếng cảnh, Đông rét lạnh lùng, bốn mùa của đất trời xoay vần chuyển đổi, tâm hồn con người vẫn cứ khổ đau!

Do vậy, ngày nào còn bị thời gian trói buộc, không gian chi phối, thì lúc đó con người vẫn còn lặn hụp trong kiếp tử sinh. Ngày nào còn bị vọng tình kết chặt, ngoại cảnh phân ly, thì lúc đó con người vẫn còn trôi lăn trong dòng chảy vô thường. Ngày nào còn bị mừng-giận, ghét-thương, khổ đau-hạnh phúc hoành hành, thì lúc đó con người vẫn còn bị trầm thống trong kiếp luân hồi. Cõi vô minh mịt mờ nhân ảnh, đường về bến giác mãi cách xa, kiến chấp lầm mê làm chủ lối về.

Dù sống trong mùa xuân vẫn không thấy được nét vui tươi diễm lệ của đất trời. Dù sống trong ngày Tết vẫn không thoát khỏi mọi hơn thua danh lợi. Cứ quẩn quanh nơi áo đẹp món ngon, nhà cao cửa rộng, xe hơi bóng loáng sang trọng, vật chất tạm bợ thế trần thì đau khổ lầm than sẽ không có cơ may chấm dứt. Trong khi từng giây phút tại cõi lòng, từng hơi thở thổn thức của con tim, tiếng réo gọi của mùa xuân vĩnh tại vẫn văng vẳng bên tai! 

Có hạnh phúc nào bằng khi ngày Tết ngắm nhìn một cành mai! Phiền não nhiễm ô rơi rụng, toan tính thế trần như hạt sương long lanh tan biến trước ánh nắng ban mai. Bất chợt ta mỉm cười vui sướng, khi thấy nơi này xuất hiện một rừng mai. Hoa mai, hoa lòng hay nói đúng hơn những con người với tâm hồn thánh thiện như những đóa hoa đang thi hóa cuộc đời, đang điểm tô cuộc sống bằng chính những công việc từ thiện thiết thực, lợi ích tha nhân. Đó là những bông hoa biết nói, biết cười, biết rung động trước những hiu hắt của đất trời cuồng loạn!

Có hạnh phúc nào hơn, khi đến chùa lúc nào cũng thấy nụ cười hiền luôn nở trên môi, có thể chuyển hóa tâm hồn tha nhân đang gặp khổ đau phiền lụy. Chính nụ cười duyên này có thể làm rung động cả Tam thiên đại thiên thế giới. Nụ cười của con người luôn hành hóa độ tha, tự tại phiêu bồng, thong dong trước những sóng gió ngả nghiêng của cuộc đời. Nụ cười Di Lặc có công năng xóa tan bao sầu bi khổ lụy, bao oan chướng não phiền của kiếp nhân sinh. Nụ cười Di Lặc sẽ điểm tô cho các loài hoa trên dương gian, kể cả hoa đào, hoa mai, mẫu đơn, thược dược hay huỳnh hoa, cẩm chướng và vạn thọ, cúc xinh.

Bụng to nhưng không nặng nề khó di chuyển, và vẫn tự tại ngao du nơi phương trời vô đinh. Ngài rất nhanh nhẹ ứng đối hay xuất hiện khi ra tay cứu nạn giải nguy. Vai mang túi vải rày đây mai đó, để dung chứa những điều khó dung chứa. Chính túi vải này, có công năng gánh hết mọi buồn-vui, vinh-nhục. Ngài vẫn ung dung cất bước, dạo chơi nơi cõi Ta bà mà cõi lòng chẳng vướng bận phan duyên. Đôi má lúm đồng tiền là niềm hoan hỷ vô biên của người không còn chút ưu phiền dính mắc! Chằng cần nói lời giác ngộ, không cần chứng đắc thần thông, chỉ tự tại phiêu bồng, an nhiên giải thoát mọi trói buộc của nhân-ngã, bỉ-thử. Tùy thuận tùy duyên đây đó, sống với bản thể chân tâm hằng hữu. Xuân đến hay xuân đi vẫn mãi tâm xuân thường trụ.

Có hạnh phúc nào bằng giữa đất trời bao la, giữa không gian mênh mông vô tận, bao đầm ấm ngọt ngào của con tim khối óc dâng trào, kết thành lời kinh nguyện cầu khẩn thiết! Lòng người sau bao năm tháng xa quê cảm thấy ấm lại, ngọn lửa tin yêu bừng sáng, quê hương đích thực hiện về, mỗi bước chân đi sẽ điểm hồng nhân gian Tịnh độ! Hương thời gian tỏa sắc, màu thời gian phai mau, mỗi năm chiếc áo rêu phong phủ lên mái chùa càng dày đặc thêm lên. Ngày Tết sắp trở về, hương thơm trinh thành bay bay, hương lòng sẽ hòa quyện theo làn gió nhẹ của đêm Giao thừa, đưa tâm thức nguyện cầu về nơi cõi tịnh. 

Trên mỗi bàn thờ, dưới từng gốc cây Đuôi Chồn, những đóa phong lan thay lá đơm hoa ngan ngát cả không gian tịch lặng! Hãy noi gương liệt vị Tôn sư năm xưa, giữ lòng tự tại thong dong trước những duyên trần giả hợp. Khi đã thấu thị trong lẽ vô thường sinh diệt của kiếp tử sinh, vẫn còn đó cõi chân thường bất sinh bất diệt, thì làm gì còn vướng bận quyền hành chức tước, làm gì còn luyến lưu với cảnh vật xung quanh. Chỉ cần cười vang một tiếng là có thể vỡ nát vô minh, bặt cả ngôn lời và chấn động càn khôn địa giới! Đêm nay, giật mình nhìn lại, tự vấn cõi lòng, thì ra đời mình đã đến lúc tóc điểm pha sương. 

Xét lại, từ khi hiện hữu trên cõi dương trần, biết bao mùa Xuân thế tục đi qua, nhưng tâm xuân vẫn còn đó: Vẫn Mai Lan Cúc Trúc, vẫn Anh Đào,Vạn Thọ, Huệ Trắng, Phong Lan thơm ngát mười phương pháp giới! Những ngày của năm mới, hy vọng phiền não nhiễm ô, hay bản ngã vô minh sẽ theo gió trôi đi. Bên nhau uống cạn chung trà, cùng xẻ chia nỗi niềm cảm thông để thứ tha lỗi lầm năm cũ, cùng nhìn nhận nhau là con cháu của đấng cha lành hay con dân của 4000 năm nước Việt. Trọn trái tim hồng tha thiết, sống trong tuệ trí từ bi, vị tha vô ngã, chúng ta sẽ tiếp tục dấn thân, đi giữa trời đất bao la, thấu thị mùa xuân bất tận!!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/01/2012(Xem: 10275)
Người,cũng là muôn loài trong cái thế giới ta bà, vẫn mang tứ khổ của cuộc đời, vẫnphải chịu bao cảnh trầm luân, vẫn phải nỗ lực tu tập để thoát khỏi luân hồi.Tôi cũng thế. Có lúc tôi chịu đớn đau, chịu bao phiền não. Tôi nào thoát đượcchốn trần gian đầy khổ ải...
05/12/2011(Xem: 16198)
Kính thành đốt nén tâm hương Chúc cho muôn loại ánh dương chan hòa Đại đồng thể tánh bao la Gia đình vô kỷ, thăng hoa xuất trần Tân xuân tươi sáng trong ngần Niên niên đoạn hết những phần trắc nan An vui cùng khắp thời gian
19/06/2011(Xem: 5733)
Thì cành Mai vẫn nở , Mỗi lần xuân đến, những tạp chí Phật giáo đây đó thường nô nức nhắc đến bài kệ thơ của Thiền sư Mãn Giác với những bài tụng ca, bình giảng thật vô cùng trân trọng. Thi thoảng ta cũng bắt gặp đâu đó trong các bài bình luận văn học, cành mai kia cũng lọt vào cặp mắt xanh của các vị giáo sư, tiến sĩ với thẩm quyền chuyên môn về kiến thức và nhãn quan của mình. Ai cũng nói đấy là bài thơ thiền. Và, giá trị mỹ học tuyệt vời của nó, dẫu đã một ngàn năm qua đi, vẫn còn mới mẻ, tinh khôi như giọt sương, như ánh nắng long lanh giữa ngàn cây, nội cỏ...
19/05/2011(Xem: 7225)
Từ lâu lắm, chừng như trong tâm khảm và ước vọng của con người, mùa xuân bao giờ cũng hiện ra với dáng vẻ tươi vui, rực rỡ và sinh động, bởi vì nó là giai kỳ khởi đầu cho một vận hành dịch biến mới của vạn vật.
11/04/2011(Xem: 6126)
Khỉ là loài linh trưởng thông minh và có nhiều đặc tính lạ. Về trọng lượng, khỉ thường nặng 3-4 kg, nếu so với một con đười ươi hoặc hắc tinh tinh nặng 3- 4 tạ thì khỉ quá nhỏ bé.
01/04/2011(Xem: 9840)
Hình tượng ba con khỉ: con thì dùng tay che hai mắt, con thì dùng tay bịt hai tai và con thì dùng tay bịt miệng lại…đã nói lên sự khôn ngoan của người biết giữ lễ.Đây là một phương châm xử thế: Không nhìn những việc gì xấu, không nghe những lời nói xấu,không nói điều xấu xa đê tiện. “See no evil, hear no evil, Speak no evil” Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai(?) (Tiantai Zong),Trung Quốcđề cậpđến trong tác phẩm của ôngta, “ Không thấy, không nghe và không nói” vào koảng thế kỷ thứ VIII. Sau đó thì tư tưởng nầyđược du nhập vào Nhật Bản với sự ra đời của hình tượngđiêu khắcba con khỉ.Ngày nay hình tượng bộ khỉtam khôngxưa nhứt là tác phẩm của nhàđiêu khắcHidari Jingoro (1594-1634) dược thấy thờ tại đền ToshoguởNikko, Nhật Bản. Theo ngôn ngữ Nhật Bản: -Nizaru:tôi không nhìn điều xấu -Kikazaru: tôi không nghe điều xấu -Iwazaru: tôi không nói điều xấu
27/03/2011(Xem: 11016)
Đón Xuân - Lâm Ánh Ngọc - Tuấn Anh Đạo diễn & quay phim : Điệp Văn Thực hiện : Sen Việt Media
08/03/2011(Xem: 5689)
Tôi gặp cành mai ấy lần đầu, khi trời Tây còn ủ dột trong sương mù và mưa tuyết. Thời ấy nói tiếng Đức chưa rành, còn lớ ngớ chưa biết đâu là đâu, chỉ biết lạnh.
08/03/2011(Xem: 5153)
Với tôi, hình như mùa xuân ở mỗi nơi thì mỗi khác. Và, mùa xuân ở nơi cổng chùa dường như thanh giản, nhẹ nhàng, đáng quý và đáng sống hơn...
15/02/2011(Xem: 12828)
Gọi nắng xuân về là thắp lên ngọn đèn trí tuệ trong mỗi chúng ta để tự mình thấy được những nguyên nhân đích thực của khổ đau và hạnh phúc.