Mùa Xuân Bất Tận

28/01/201409:20(Xem: 7646)
Mùa Xuân Bất Tận

Phat_Di_Lac_1


Mùa Xuân Bất Tận




Trên những đoạn đường đi qua, biết bao thăng trầm nghiệt ngã, vì đua chen danh-lợi, chức quyền, vì đảo điên hơn thua địa vị, cuộc sống con người trở nên nặng nề mệt mỏi. Không ai trong chúng ta không mong ước có được những phút giây bình lặng, những tháng ngày yên ả, để lắng nghe làn gió thoảng của đất trời, tiếng nước chảy rì rào từ nguồn suối mát tâm linh thực sự. Lắng nghe những âm thanh của tiếng chuông nguyện cầu vọng về, hay muôn tiếng côn trùng đồng âm tấu khúc tâm thiền. Phải chăng, tất cả đều là bản hòa tấu muôn đời của càn khôn, là mùa xuân nhiệm mầu của vũ trụ?

Khi trở lại sống với quê hương muôn thuở, sống với mùa xuân miên viễn, tự nhiên trái tim ban trải tình người thắp sáng, tâm hồn sâu lắng và sức sống nội tâm dâng trào. Niềm chân phúc vô biên tự ngàn xưa xuất hiện. Ô hay xuân miên viễn đã đến đây rồi! Giữa núi sông đất trời, mùa Xuân mặc thêm chiếc áo gấm, nhằm tô thắm vẻ đẹp thiên nhiên thường tại. Xuân là hy vọng, là sức sống vươn lên, để dập tắt mọi ưu não muộn phiền. Muôn nghìn kỳ hoa dị thảo cũng sẽ hòa mình trong sức sống mùa Xuân. Mùa Xuân mang đến ý nghĩa thâm sâu thiền vị, để cuộc đời bớt đi những khổ lụy bi thương. Chỉ cần một tâm thái hiểu biết và sống trọn vẹn với mùa Xuân, con người có thể thoát khỏi mùa xuân thế tục đậm nhạt tàn phai!

Một trong những phong tục tuyệt vời của con người trên hình tinh này khi đón Tết vui xuân là chúc Tết. Chúc Tết là ước vọng ngàn đời của con người xưa nay. Trong đêm giao thừa, hay những ngày đầu năm mới, ai cũng thầm nguyện ước và mong muốn cung chúc mọi người những điều an lành hạnh phúc nhất trọn năm. Nhưng, đó chỉ là những lời nguyện cầu suông nếu chúng ta không cố gắng sửa tánh trau tâm. Không khéo, cuộc đời mình sẽ như tiếng pháo dòn tan kia, chỉ để lại những mảnh xác ngổn ngang điêu tàn. Nếu không làm lành lánh dữ, cuộc đời sẽ như đóa mai vàng buồn bã lìa cành nằm ủ rũ trước sân chùa. Rồi gió Hạ gọi về, Thu buồn viếng cảnh, Đông rét lạnh lùng, bốn mùa của đất trời xoay vần chuyển đổi, tâm hồn con người vẫn cứ khổ đau!

Do vậy, ngày nào còn bị thời gian trói buộc, không gian chi phối, thì lúc đó con người vẫn còn lặn hụp trong kiếp tử sinh. Ngày nào còn bị vọng tình kết chặt, ngoại cảnh phân ly, thì lúc đó con người vẫn còn trôi lăn trong dòng chảy vô thường. Ngày nào còn bị mừng-giận, ghét-thương, khổ đau-hạnh phúc hoành hành, thì lúc đó con người vẫn còn bị trầm thống trong kiếp luân hồi. Cõi vô minh mịt mờ nhân ảnh, đường về bến giác mãi cách xa, kiến chấp lầm mê làm chủ lối về.

Dù sống trong mùa xuân vẫn không thấy được nét vui tươi diễm lệ của đất trời. Dù sống trong ngày Tết vẫn không thoát khỏi mọi hơn thua danh lợi. Cứ quẩn quanh nơi áo đẹp món ngon, nhà cao cửa rộng, xe hơi bóng loáng sang trọng, vật chất tạm bợ thế trần thì đau khổ lầm than sẽ không có cơ may chấm dứt. Trong khi từng giây phút tại cõi lòng, từng hơi thở thổn thức của con tim, tiếng réo gọi của mùa xuân vĩnh tại vẫn văng vẳng bên tai! 

Có hạnh phúc nào bằng khi ngày Tết ngắm nhìn một cành mai! Phiền não nhiễm ô rơi rụng, toan tính thế trần như hạt sương long lanh tan biến trước ánh nắng ban mai. Bất chợt ta mỉm cười vui sướng, khi thấy nơi này xuất hiện một rừng mai. Hoa mai, hoa lòng hay nói đúng hơn những con người với tâm hồn thánh thiện như những đóa hoa đang thi hóa cuộc đời, đang điểm tô cuộc sống bằng chính những công việc từ thiện thiết thực, lợi ích tha nhân. Đó là những bông hoa biết nói, biết cười, biết rung động trước những hiu hắt của đất trời cuồng loạn!

Có hạnh phúc nào hơn, khi đến chùa lúc nào cũng thấy nụ cười hiền luôn nở trên môi, có thể chuyển hóa tâm hồn tha nhân đang gặp khổ đau phiền lụy. Chính nụ cười duyên này có thể làm rung động cả Tam thiên đại thiên thế giới. Nụ cười của con người luôn hành hóa độ tha, tự tại phiêu bồng, thong dong trước những sóng gió ngả nghiêng của cuộc đời. Nụ cười Di Lặc có công năng xóa tan bao sầu bi khổ lụy, bao oan chướng não phiền của kiếp nhân sinh. Nụ cười Di Lặc sẽ điểm tô cho các loài hoa trên dương gian, kể cả hoa đào, hoa mai, mẫu đơn, thược dược hay huỳnh hoa, cẩm chướng và vạn thọ, cúc xinh.

Bụng to nhưng không nặng nề khó di chuyển, và vẫn tự tại ngao du nơi phương trời vô đinh. Ngài rất nhanh nhẹ ứng đối hay xuất hiện khi ra tay cứu nạn giải nguy. Vai mang túi vải rày đây mai đó, để dung chứa những điều khó dung chứa. Chính túi vải này, có công năng gánh hết mọi buồn-vui, vinh-nhục. Ngài vẫn ung dung cất bước, dạo chơi nơi cõi Ta bà mà cõi lòng chẳng vướng bận phan duyên. Đôi má lúm đồng tiền là niềm hoan hỷ vô biên của người không còn chút ưu phiền dính mắc! Chằng cần nói lời giác ngộ, không cần chứng đắc thần thông, chỉ tự tại phiêu bồng, an nhiên giải thoát mọi trói buộc của nhân-ngã, bỉ-thử. Tùy thuận tùy duyên đây đó, sống với bản thể chân tâm hằng hữu. Xuân đến hay xuân đi vẫn mãi tâm xuân thường trụ.

Có hạnh phúc nào bằng giữa đất trời bao la, giữa không gian mênh mông vô tận, bao đầm ấm ngọt ngào của con tim khối óc dâng trào, kết thành lời kinh nguyện cầu khẩn thiết! Lòng người sau bao năm tháng xa quê cảm thấy ấm lại, ngọn lửa tin yêu bừng sáng, quê hương đích thực hiện về, mỗi bước chân đi sẽ điểm hồng nhân gian Tịnh độ! Hương thời gian tỏa sắc, màu thời gian phai mau, mỗi năm chiếc áo rêu phong phủ lên mái chùa càng dày đặc thêm lên. Ngày Tết sắp trở về, hương thơm trinh thành bay bay, hương lòng sẽ hòa quyện theo làn gió nhẹ của đêm Giao thừa, đưa tâm thức nguyện cầu về nơi cõi tịnh. 

Trên mỗi bàn thờ, dưới từng gốc cây Đuôi Chồn, những đóa phong lan thay lá đơm hoa ngan ngát cả không gian tịch lặng! Hãy noi gương liệt vị Tôn sư năm xưa, giữ lòng tự tại thong dong trước những duyên trần giả hợp. Khi đã thấu thị trong lẽ vô thường sinh diệt của kiếp tử sinh, vẫn còn đó cõi chân thường bất sinh bất diệt, thì làm gì còn vướng bận quyền hành chức tước, làm gì còn luyến lưu với cảnh vật xung quanh. Chỉ cần cười vang một tiếng là có thể vỡ nát vô minh, bặt cả ngôn lời và chấn động càn khôn địa giới! Đêm nay, giật mình nhìn lại, tự vấn cõi lòng, thì ra đời mình đã đến lúc tóc điểm pha sương. 

Xét lại, từ khi hiện hữu trên cõi dương trần, biết bao mùa Xuân thế tục đi qua, nhưng tâm xuân vẫn còn đó: Vẫn Mai Lan Cúc Trúc, vẫn Anh Đào,Vạn Thọ, Huệ Trắng, Phong Lan thơm ngát mười phương pháp giới! Những ngày của năm mới, hy vọng phiền não nhiễm ô, hay bản ngã vô minh sẽ theo gió trôi đi. Bên nhau uống cạn chung trà, cùng xẻ chia nỗi niềm cảm thông để thứ tha lỗi lầm năm cũ, cùng nhìn nhận nhau là con cháu của đấng cha lành hay con dân của 4000 năm nước Việt. Trọn trái tim hồng tha thiết, sống trong tuệ trí từ bi, vị tha vô ngã, chúng ta sẽ tiếp tục dấn thân, đi giữa trời đất bao la, thấu thị mùa xuân bất tận!!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2017(Xem: 5637)
Xuân trong cửa Phật ngát mùi hương Hương giới hương tâm ngộ lẽ thường Hương định lòng thanh hương giải thoát Hương đạo thấm nhuần nét yêu thương .
27/01/2017(Xem: 9419)
Ăn là gì? Ăn, ai mà không biết? đầu năm hỏi một câu vớ vẩn! À há, cái chuyện tưởng như vớ vẩn thế mà có lắm chuyện để bàn. Đành rằng ai cũng biết, ăn là quá trình dung nạp thức ăn. Nhưng tìm được thức ăn để mà dung nạp, không hề đơn giản. Từ thời nguyên thủy, để có thức ăn nhiều loài đã phải sống chết giành giật. Còn thời nay, suy cho cùng, chẳng phải thức ăn là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây ra xung đột trên trái đất này? Đó là chuyện dưới đất, còn cõi trời có bận tâm về chuyện ăn không? Tôi nghĩ là có. Trong Kinh Duy Ma, phẩm Phật Hương Tích có chép, ngài Xá Lợi Phất, đệ tử lớn của Đức Phật, tại một Pháp hội có Phật, Bồ Tát và Chư thiên lên tới 32 ngàn vị, đã để tâm nghĩ “Giờ ăn gần đến, các Bồ Tát đây sẽ thọ thực nơi đâu?”. Như vậy để thấy rằng, ăn, không phải là chuyện vớ vẩn
24/01/2017(Xem: 14565)
Đã là người Việt Nam hẳn không một ai lớn lên mà không khắc ghi trong tim hình ảnh hương vị ngày Tết cổ truyền: sắc đỏ phong bao lì xì, màu xanh mơn mởn bánh chưng bánh tét, củ kiệu, dưa hành… và nếu như người dân ở miền Bắc chăm chút cho những cành đào đỏ thắm, thì ở miền Nam, màu vàng chói như ánh mặt trời của hoa mai lại chính là dấu hiệu báo hiệu tết đến, xuân về.
24/01/2017(Xem: 14822)
Thường thì người dân tìm gà quý, cá ngon, giết lợn, mua bia, mua rượu,… về để mừng đón năm mới. Đa phần người dân làm như vậy. Thế còn, Phật tử chúng ta làm gì để đón năm mới. Tôi xin kể ra đây những việc làm của các Phật tử tại 3 địa điểm khác nhau, thuộc 3 đối tượng khác nhau. Mong rằng các câu chuyện sẽ mang đến cho người đọc hương pháp mùa xuân.
24/01/2017(Xem: 5314)
Phù sa ngơ ngẩn chạy ra đồng Tội lá buông tay níu cội nguồn Mây ước ao về làm sóng quẫy Đâu ngờ khi chết cũng thành sông
24/01/2017(Xem: 5597)
Nắng xuân ấm cả đất trời Tình xuân mang đến lòng người vui tươi Hoa xuân luôn nở nụ cười Nàng xuân dạo mát rong chơi phố phường .
24/01/2017(Xem: 8644)
Lâm Bô (968-1028) thi nhân thời Tống, tự Quân Phục người Tiền Đường ( nay thuộc Hàng Châu Chiết Giang ). Thời trẻ thường đi du ngoạn miền Giang Hoài, về già quy ẩn Tây Hồ, Hàng Châu ở một mình trên núi, trồng mai nuôi hạc, không ra làm quan, không lấy vợ, “ mai là vợ, hạc là con” Năm Thiên Thánh thứ 6 ông mất, Tống Nhân Tông ban thụy là Hòa Tĩnh tiên sanh. Tác phẩm: Hòa Tĩnh thi tập 4 quyển, bổ di 1 quyển.
22/01/2017(Xem: 5935)
Mỗi cuối năm khi hoa mai, hoa đào bắt đầu nở, khi ngoài trời vài cơn gió hiu hiu lạnh nhẹ nhàng lướt qua trên cành cây ngọn trúc, thì chúng ta biết là mùa Xuân đang về. Mùa Xuân chưa hẳn là mùa đẹp nhất trong năm, nhưng mùa Xuân là mùa mà cây cỏ đâm chồi nẩy lộc, là mùa của các loài hoa có tên hay không tên đua nhau rộ nở khoe sắc, mùa mà theo truyền thống phương Đông mọi người dù nghèo hay giàu, dù đang thảnh thơi nhàn hạ hay đang tất bật làm ăn cực khổ ở nơi xa, cũng đều mong muốn quay về sum họp với gia đình: cha mẹ, vợ chồng, con cái, để cùng nhau đón chào mùa Xuân mới.
22/01/2017(Xem: 6975)
Tết Nguyên đán bước sang năm mới 2017 theo chu kỳ can chi là tết Đinh Dậu, Tết con gà. Trong đời thường lẫn văn học nghệ thuật dân gian, hình tượng con gà gắn bó mật thiết với hình ảnh của sự chăm chỉ, dũng mãnh “gà trống gọi mặt trời”, tình mẫu tử “gà mẹ xù lông bảo vệ con” hay như một lời chúc cho cho gia đình con cháu đề huề, vợ chồng mới cưới sớm có con qua bức tranh “Đàn gà mẹ con” của dòng tranh Đông Hồ nổi tiếng…
22/01/2017(Xem: 6824)
_ Chiều chiều con quạ lợp nhà Con cu chẻ lạt, con gà đưa tranh Câu hát đơn giản truyền đi một thông điệp hoà bình và hạnh phúc, giấc mơ đã xuyên triền miên qua nhiều thế hệ. Ước mơ hòa bình : quạ là loài ác điểu chuyên ăn cướp trứng và bắt cóc gà con ; gà là loài gia cầm hiền lành, nhưng khi bảo vệ ổ trứng và đàn con cũng trở thành hung tợn, thường đánh bạt đối phương. Ở đây hai con chim thù địch hợp tác làm chung một việc. Quạ chim trời, ở vị thế cao, làm việc chủ đạo là lợp nhà ; gà, chim chuồng, ở vị trí thấp, đưa tranh làm việc trung gian ; cu, biểu tượng cho tình yêu đôi lứa, chẻ lạt, tạo điều kiện ràng buộc.