Cảm xúc cuối năm... (thơ)

15/01/201417:25(Xem: 10169)
Cảm xúc cuối năm... (thơ)
hoa_mai



Cảm xúc cuối năm...

Tuyết lưu luyến mùa Đông chưa rời bước,

Cho cành Mai chớm nụ rước mùa Xuân,

Để lòng tôi được xao xuyến , bâng khuâng,

Cùng kỷ niệm những ngày Xuân quá khứ .




"Ly Rượu Mừng" thoáng nghe lòng thầm nhủ,

Rồi ước mơ quay trở lại ngày xưa,

Bánh mứt, trái cây bày biện bàn thờ,

Cùng Ba Mạ đón Ông Bà ăn Tết .




Ôi! nỗi nhớ quê hương sao da diết,

Nhớ bánh chưng, bánh tét, nhớ mứt gừng,

Nhớ cả ai??? rộn rã áo hoa Xuân,

Cho Thi sĩ dệt vần thơ mơ mộng .




Nhưng bên ngoài gió mùa Đông lồng lộng,

Tuyết còn rơi, trắng xóa cả không gian,

Nghe nhạc Xuân lòng ấm áp mơ màng,

Chờ Mai lạ nở vàng, chào năm mới.

Phan Nguyễn 19.01.2013



Nàng Thơ và Tôi...

Tiễn năm cũ , rộn niềm vui mới,
Nàng Thơ lâu quá , ghé về chơi,
Nên chi cảm hứng tuôn tràn mãi,
Gieo vần , thả ý thắm buông lơi.

Thấy Tuyết , cũng rùng mình xúc cảm,
Nhìn Trăng , mà xao xuyến chơi vơi,
Mơ mùa Xuân mới , mau về lại,
Cho lòng trẻ mãi , nụ cười tươi .
Phan Nguyễn 25.01.2013


Xuân cảm...







Như dáng ai , bước đi ẻo lả ,
Những cành Mai, trong gió Xuân reo,
Hoa vàng , như áo ai thêu,
Cho lòng thi sĩ ít nhiều bâng khuâng.

Đó mùa Xuân , mấy lần trở lại,
Kiếp tha hương , khắc khoải nhớ thương,
Bàn thờ, hoa trái thơm hương,
Giao thừa Đón rước Ông Bà mừng Xuân.

Những niềm vui xa gần đây đó,
Hội mừng Xuân, gặp gỡ, hàn huyên,
Ngày Xuân phong tục cổ truyền ,
Ngàn năm còn mãi trong tim bao người.
Phan Nguyễn 06.02.2013






Nắng Xuân...






Ánh nắng Xuân cùng mặt trời ẩn hiện,


Xua tan ngay cái giá lạnh triền miên,


Cuộc sống tha hương, mang nặng nỗi niềm,


Trĩu nổi nhớ, khi tân niên sắp đến.






Vào Hội Tết, lòng bâng khuâng xao xuyến,


Nên tìm vui trong tiếng hát lời ca,


Bánh mứt, trà thơm hương vị quê nhà ,


Vậy cũng đủ đón mùa Xuân xa xứ.






Chút phong tục ngày xưa nên gìn giữ,


Để lưu truyền cho thế hệ cháu con,


Văn hóa Việt Nam sẽ mãi trường tồn,


Nắng Xuân đến ấp ôm tình viễn xứ .


Phan Nguyễn 02.02.2013





Phố Ông Đồ...








Mỗi năm mai, đào nở,



Phố Ông Đồ tưng bừng,


Trẻ, già cùng múa bút,


Câu Chúc Tết Mừng Xuân .






Khách trầm trồ khen ngợi,


Những nét bút nghệ nhân,


Mỗi người là mỗi vẻ,


Đẹp Ý lẫn tinh thần.






Những năm nay thưa vắng,


Kinh tế mãi thăng trầm,


Người ra xem vẫn vậy,


Khách mua lại kém phần.






Nhưng Ông Đồ kiên nhẫn,


Vẫn nghiên bút chờ Xuân ,


Trời bỗng dưng se lạnh,


Phố xá vắng tanh dần.






Phan Nguyễn 03.02.2013







Tết Tha Hương ...




Có người bạn về Việt Nam ăn Tết,



Mình dặn gom ít Nắng, Gió mùa Xuân,



Bánh mứt trái cây, Hương vị quê nhà,



Rồi cả những nụ cười Xuân duyến dáng.








Bạn nói mình, mày về đi sẻ ngán ,



Tết quê hương hoảnh tráng nhưng nhiễu nhương,



Xe cộ ngỗn ngang, sinh mạng coi thường,



Rồi bụi bặm và mội trường ô nhiễm.









Trái cây quê hương phải đâu dể kiếm,



Vì trộn pha nên thật giả khó lường,



Vật lạ món ngon cẩn thận tai ương,



Hàng Trung quốc chẵng ai buồn dòm ngó.








Nụ cười Xuân duyên dảng tìm đâu khó,



Miển có tiền và rũng rỉnh đô la,



Mua cả hương hoa, lạc thú quê nhà,



Nhưng đừng quá sa đà mà mất hết.








Như vậy Tết bên ni còn ý nghĩa,



Cũng bánh Chưng, bánh Tét đón Ông Bà,



Cũng những lời chúc Tết đẹp văn hoa,



Và duyên dáng tà áo dài tha thướt.








Hoa mai vàng chắc là không kiếm được,



Vẫn có Mai xứ lạ thắm sắc hương,



Hội Tết bạn bè ôi hội ngộ thân thương,



Và tâm sự hàn huyên bao kỷ niệm .








Rồi có nơi tiếng Pháo Xuân xao xuyến,



Gợi trong tim đầm ấm cả một thời,



Đất nước thanh Bình no ấm yên vui,



Mà nay chắc đã chìm vào ký ức.



Phan Nguyễn 03.02.2012
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2011(Xem: 5731)
Nhà thiền có danh từ “Tọa Xuân Phong” để diễn tả hạnh phúc khi thầy trò, đồng môn, được ngồi yên với nhau, không cần làm gì, nói gì mà như đang cho nhau rất đầy, rất đẹp. Danh từ đó, tạm dịch là “Ngồi Giữa Gió Xuân” Mùa Xuân chẳng phải là mùa tiêu biểu cho những gì hạnh phúc nhất trong bốn mùa ư? Hạ vàng nắng cháy, vui chơi hối hả như đàn ve sầu ca hát suốt mùa để cuối mùa kiệt lực!
20/01/2011(Xem: 5546)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết...
20/01/2011(Xem: 6013)
Ðạo Phật ra đời nhằm xây dựng một đời sống hạnh phúc, an lạc cho mọi người. Cho nên khát vọng trở nên người giàu có nhằm vơi đi khổ đau do đời sống vật chất đem lại...
20/01/2011(Xem: 6358)
Nụ cười cũng có nội dung riêng của nó, nhất là nụ cười Việt Nam không phải rằng, "cái gì cũng ‘hì’ là xong chuyện" như cách nhìn của Nguyễn Văn Vĩnh ngày xưa..." Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một dòng chảy miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng - như Thiền sư Mãn Giác chẳng hạn - huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước: "Đình tiền tạc dạ nhất chi mai!"... Nụ cười, tuệ giác và mùa xuân là ba khái niệm và ba hình ảnh riêng biệt. Nhưng khi kết hợp và hòa quyện vào nhau sẽ thành nguồn vui Di Lặc.
19/01/2011(Xem: 6035)
Dù ở nơi đâu, dù trong tổ chức nào, người Việt ly hương vẫn tìm đến nhau dưới mái chùa để cùng nhau chia sẻ niềm vui trong những ngày Tết, hòa cùng niềm vui đang lên của dân tộc. Tựa đề của bài này chỉ có nghĩa là: ngày Xuân trong cửa chùa nơi xứ lạ. Xứ lạ ở đây là châu Âu. Nói đến ngày Xuân, chúng ta liên tưởng đến những ngày ở quê hương, nơi người người quây quần bên nhau, vui hưởng những giây phút đầm ấm trong không khí êm đềm ấm cúng.
19/01/2011(Xem: 6945)
Trong thế giới sinh diệt, tất cả mọi người đều phải trải qua bốn tướng vô thường của con người là sinh, già, bệnh, chết và thời tiết trong trời đất cũng lần lượt đổi thay với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Xuân đến, cây cối đâm chồi nảy lộc, trổ hoa xinh tươi, khí trời ấm áp, bừng lên sức sống vui tươi cho vạn vật và con người, nên mùa này được người đời gọi là chúa Xuân.
18/01/2011(Xem: 6477)
Sương phủ dầy đặc, 10 giờ 30 đêm mà cứ như khuya lắm; chim chóc im bặt, cảnh vật chìm vào u tịch. Trong màn đêm, xa xa còn le lói ánh sáng mờ đục của những ngọn đèn từ các chùa quanh khu vực Tháp. Cứ cách nhau vài răm mét có một ngôi chùa, càng gần Đạo tràng, chùa càng nhiều, có chỗ chùa sát vách nhau. Ngoài chùa Tây Tạng còn có nhiều chùa Miến Điện .
17/01/2011(Xem: 9586)
Xuân sanh, Hạ chín, Thu héo, Đông tàn. Nếp nghĩ xuôi dòng đang đi theo một con đường mòn miên viễn như thế. Bỗng có một vị sơn tăng – như thiền sư Mãn Giác (1090) chẳng hạn – huơ tay, mỉm cười, tầm nhìn hướng ra ngõ vắng đầy sương, ánh mắt bắt gặp một cành mai hôm trước và kêu lên hồn nhiên
15/01/2011(Xem: 6149)
Nói về phương diện tục đế, ở pháp sinh diệt vô thường nơi thế gian thì chúng ta không thể chối bỏ cuộc sống hiện tại. Học thiền không có nghĩa là học trên lý luận siêu hình, không ý thức gì đến sinh hoạt đời thường. Sự giải thoát của đạo Phật không phải vượt thoát khỏi thế gian để mưu cầu hạnh phúc, mà là “cư trần bất nhiễm trần”, tùy duyên mà thọ dụng.
15/01/2011(Xem: 17583)
Một buổi sáng ra vườn, chợt thấy mấy chồi non vừa nhú, rụt rè, mảnh mai, run rẩy trước làn gió nhẹ. Những giọt sương trong vắt còn đọng trên lá cây, phản chiếu tia nắng mai lóng lánh ngũ sắc.