Mâm ngũ quả

15/01/201417:20(Xem: 7415)
Mâm ngũ quả
mam_ngu_qua
Mâm ngũ quả 


Trà Kim Long

Không phải ngẫu nhiên mà người phương Tây có nhận xét: “Người Việt Nam coi trọng người chết hơn người sống”. Cứ nhìn vào những kỳ lễ lạt, cúng kính tất sẽ thấy được về mặt nào đó nhận xét trên không phải là không có lý do xác đáng. Tưởng nhớ đến người đã nằm xuống là nghĩ về nguồn cội, là nhớ đến công ơn của những người đã từng lao tâm khổ trí để lại cho người sống còn những thành quả của họ, tinh thần cũng như vật chất nên không thể không trân trọng kính bái, dù những người đó đã từ cõi đời thường ra đi hay từ nơi thế giới huyền vi thần thoại của đời sống tâm linh mà có.

Trong vô số những thủ tục của lễ cúng trang trọng ấy, trái cây là phần phẩm vật không thể thiếu. Trên bàn thờ, ngoài những nghi dụng cần thiết như lư hương, chân đèn…thì phía Đông phải có được bình hoa tươi, phía Tây phải có được cỗ bồng trái cây tốt (Đông bình Tây quả). Tùy theo địa phương, mâm trái cây được chọn lọc từ những loại quả chín đỏ, quý hiếm mà trong khả năng của gia chủ có thể thực hiện được, nhưng thường phải có đủ 5 loại trái cây (ngũ quả) để sắp đan xen vào nhau như hình khối tháp rất nghệ thuật. Nhất là vào những dịp lễ tết, mâm ngũ quả lại càng phải được chọn lọc thật kỹ càng để có thể lưu giữ được thời gian lâu dài mà không phải bị đổi sắc, thối rữa. Nhìn lên bàn thờ thấy có hoa xinh quả đẹp là đã mãn nguyện dù phẩm vật để cúng kính (thức ăn) nhiều khi cũng chỉ là đơn giản.

Năm loại trái cây quý hiếm ấy có nơi là những loại trái lê, trái mận, trái đào, trái lý, trái lựu. Nhưng có nơi lại chọn những loại trái cây theo sự tin tưởng suy diễn thường tình (như người miền Nam thường áp dụng) nhằm cầu mong bình an cho sự sống giữa cuộc đời thường. Đối với những lễ cúng ngày thường việc lựa chọn này không tỏ ra quan trọng lắm, có loại trái cây nào để dâng lên cúng cũng được miễn là phải chín đỏ, tinh tươm. Nhưng vào dịp tết thì đó lại là việc cần phải nghĩ tới vì mang tính chất an bài cho thời vận cả năm của những người trong gia đình. Nên mâm ngũ quả nhất thiết phải là những thứ trái cây như: Mãn cầu, trái dừa (vừa), đu đủ, trái xoài (xài), trái sung (cầu vừa đủ xài theo phát âm của người miền Nam). Tuyệt đối họ không dùng chuối để cúng trong những ngày đầu năm _ nhất là đối với những người theo nghề buôn bán vì sợ “chúi mũi chúi lái” suốt năm.

Trái lại, người miền Trung thì chuối lại là phần trái cây chính được sắp lên cổ bồng để cúng kính tổ tiên ông bà cha mẹ. Nhưng phải là chuối mốc (chuối sứ) và là chuối già còn xanh vỏ mới có thể giữ được độ bền lâu theo thời gian của mấy ngày tết.

Để chuẩn bị cho cổ bồng chuối ngày tết, người ta đã chọn lựa trong vườn nhà những buồng chuối nào tốt nhất, vừa đủ độ già vào những ngày cuối năm rồi đem chặt vào nhà, tỉa nhánh, rửa sạch để cho ráo nước rồi mới đơm (sắp) lên. Nhà nào không có vườn, hay không có được chuối già đúng vào dịp tết thì tìm mua ở chợ. Vào những dịp này chuối được mùa gía đắt như tôm tươi nhưng nhiều khi không có đủ để bán. Cỗ bồng chuối được sắp xoay tròn đều đặn dưới lớn trên nhỏ dần trông thật đẹp mắt. Xen kẽ vài những chỗ còn trống ngay trên đỉnh đầu, sắp xen vào những loại trái cây khác (cũng không ngoài những loại trái cây theo quan niệm “cầu vừa đủ xài, sung mãn”). Điều quan trọng là đơm như thế nào để có thế giữ chặt vào nhau trong suốt thời gian còn chưa hạ cỗ. Tuy chuối là loại trái cây chính dùng trong lễ cúng nhưng họ lại cử ăn nhất trong những ngày tết vì sợ bị “trợt vỏ chuối”, xúi quẩy cả năm.

Đối với những lễ cúng khác như cúng đình, chùa, miếu, mạo hoặc cô hồn các đảng hay trai Tăng thì mâm ngũ quả cũng không kém phần quan trọng, nhưng có điều người ta không sắp trái cây lên cỗ bồng hay lên dĩa, mà sắp vào những chiếc mâm. Khi cúng xong, phần trái cây này phân cho mọi người.

Ngày nay, dù ở miền Trung, chuối gần như không còn được thông dụng để làm quả phẩm chính như trước đây. Đủ các loại trái cây từ nội địa cũng như ngoại nhập đã bày bán nhan nhãn khắp nơi, đủ khả năng cứ lựa chọn mua về sắp bày lên là đã thấy có được mâm trái cây thật bắt mắt trên bàn thờ. Thậm chí, trên bàn thờ nguời ta còn trưng bày những loại trái cây làm bằng nhựa giống như thật để mãi không bao giờ hư. Nhưng mâm ngũ quả gồm có các loại như mãn cầu, dừa, đu đủ, xoài, trái sung… cũng không thể thiếu.

"Tạp chí Đạo Phật Ngày Nay - số 13

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2026(Xem: 938)
Người qua một giấc Đông miên Trở mình tỉnh thức, ngài hiền Xuân về Gió xuân lay nhánh Bồ-đề Chắp tay sen, chợt bốn bề ngát hương!
10/02/2026(Xem: 925)
Theo dòng chảy của thời gian, xuân vẫn trở về theo quy luật tự nhiên của đất trời. Nhưng mùa xuân của thời đại hôm nay dường như không còn mang theo sự rộn ràng của những hồi ức xưa. Xuân đến rồi đi rất nhanh; nhiều khi vừa chạm ngõ đã vội rời đi, để lại trong lòng người một khoảng trống mơ hồ chưa kịp gọi tên. Khi thế giới vẫn còn chiến tranh, thiên tai, biến đổi khí hậu và những bất ổn kinh tế liên tiếp phủ bóng lên đời sống nhân loại, con người ngày càng chịu nhiều áp lực. Xuân lúc này không chỉ là sự chuyển mùa của đất trời, mà còn trở thành một câu hỏi thầm lặng dành cho mỗi người: giữa bão giông ấy, tâm ta đang ở đâu?
10/02/2026(Xem: 1002)
Xuân đến cùng nhau sống yêu thương Hài hòa dưới ánh đạo mười phương Đầu năm hành hương chiêm bái Phật Cúi đầu đảnh lễ dâng tâm hương. Xuân đến về nhà thăm mẹ cha Tấm lòng hiếu thuận món quà Xuân Tiền tài danh vọng tuy có nặng Nhưng nặng sao bằng công dưỡng sanh.
10/02/2026(Xem: 825)
Phat thuyet phap THÂN, GIỚI TÂM TUỆ. Thật ra 4 chữ này chỉ gồm trong một thân phận con người. Thân thuộc về vật lý, gồm các cơ phần từ đầu đến chân. Đạo phật gọi nó là sắc, là hình tướng cân nặng và được nuôi dưỡng bằng thực phẩm đất trời. Giới, Tâm, Tuệ thuộc về tinh thần, không hình tướng, màu sắc và rất khó định dạng. Từ nơi tinh thần, con người có thể tiến sâu vào cảnh giới này và tự tác chứng. Chính đức Phật đã thành tựu phẩm cách này một cách trọn vẹn. Ngài là một điển hình duy nhất trên thế gian. Từ một người bình thường, thoạt đầu Ngài vẫn có buồn vui ái ố khi còn là Thái tử. Sau đó, do nhàm chán cuộc sống mong manh và ô trược mà Ngài thể nhập sâu hơn vào ba cảnh giới thuộc về tâm ấy (Giới Định Tuệ).
09/02/2026(Xem: 2108)
Xuân về, gọi nắng dịu hiền. Xuân về, màu lá xanh tươi ngập tràn. Xuân đến nhẹ nhàng như một bức tranh thanh khiết, mang theo sức sống mới, đánh thức cỏ cây và làm ấm lại những tấm lòng. Khi xuân về, đất trời như bừng tỉnh, lòng người cũng mở ra đón nhận niềm vui và hy vọng mới.
07/02/2026(Xem: 1322)
Bính Ngọ lại về …khiến suy ngẫm: 5 biểu tượng cốt lõi về con Ngựa (1) Nhắc nhở tinh thần “Mã đáo thành công” Về tốc độ, sự quyết tâm đạt đến hanh thông Với sức bền bỉ không ngại gian khổ Vượt qua mọi dặm trường, thử thách ngoan cố
06/02/2026(Xem: 802)
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời tháng Chạp trở lại trong xanh với vô vàn mây trắng lững lờ bay. Bao đau thương mất mát lắng xuống, những con người tả tơi kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần dần nguôi ngoai… Mọi người tiếp tục cuộc mưu sinh. Tháng Chạp lại về, trẻ già, nam nữ bộn bề với nhiều công việc chuẩn bị đón xuân sang. Vườn mai sống sót qua mùa lũ đang được chăm sóc tỉa tót để một mai xuân sang lại tươi hoa thắm nhụy, hiển hiện sắc vàng hân hoan. Ruộng vườn tan nát sau mấy bận xả hồ, xả đập nay mọi người ra sức vun bồi, cày cấy, gieo trồng để mùa xuân về có được bát cơm, có bánh chưng, bánh tét…
06/02/2026(Xem: 2370)
Tuấn mã ung dung bước thảnh thơi, Yên cương là giới, lộ là đời Chân không lùi bước dù sương gió Trí đảm trung can giữa đất trời. Gánh nặng trần lao không oán thán Vượt qua lục đạo thoát luân hồi Ngày đêm tinh tấn không dừng nghỉ Mã đáo thành công viên mãn rồi.
05/02/2026(Xem: 766)
Người Phương Đông thường có thói quen mua hoặc tặng cho bạn bè, người thân những tấm tranh để trang trí vào ngày tết hoặc các dịp khai trương cửa hàng, công ty, tân gia .... Vậy ý nghĩa của các loại tranh như thế nào. Trong bài viết này, Việt Thư Pháp xin phép liệt kê ý nghĩa một số loại tranh để bạn đọc có thể hiểu và chọn mua cho mình những bức tranh ưng ý nhất.
04/02/2026(Xem: 775)
Xuân về, rồi Xuân đi. Hôm nay Xuân lại về nữa. Nói đến Xuân, chúng ta liền nghĩ ngay đến mùa đổi mới, hay mùa cuối hoặc mùa đầu tiên của năm. Nhưng, dù là cuối hay đầu tiên, Xuân cũng làm cho chúng ta ý thức rằng cuộc đời đã mất đi một phần nào cái gì đáng quý nhất: đó là mạng sống của chúng ta. Sự thật chua chát ấy đã được bộc lộ trong bài thi Cảnh sách các thiền sinh của Phật giáo Nhật Bản: