Tốc Xả Mê Đồ

30/04/202011:14(Xem: 6856)
Tốc Xả Mê Đồ

bo tat dia tang

 

 

Tốc Xả Mê Đồ

 Cảm ơn TT Phước Thái đã  giải thích cặn kẻ về 4 chữ “Tốc Xả Mê Đồ”, con đã hiểu rõ và lấy cảm hứng viết ra câu chuyện rất thật của chị Phật tử vừa qua đời. HC.

Hãy mau mau buông bỏ mọi mê lầm ngay tại đây và ngay bây giờ.

 

Xin giới thiệu với độc giả hoàn cảnh ra đời của bài này. Tác giả là nhân viên làm việc trong một nhà tù thuộc tiểu bang Victoria. Trong hoàn cảnh đại dịch Covid-19, mọi người dân đều phải chấp hành lệnh của chính phủ tiểu bang và liên bang để giữ gìn an toàn sức khỏe cho cộng đồng. Không được tụ tập trên mười người và phải giữ giản cách xã hội (cách nhau hơn một sải tay). Vì phải làm lễ cầu siêu cho một tù nhân vừa qua đời sau hơn hai năm mang nhiều thứ bệnh trong hoàn cảnh đặc biệt này cho nên chúng tôi chọn cái đề tựa như trên.

 

Chị Lệ tới Úc vào cuối năm 2002 theo diện kết hôn. Chồng chị là một “Việt kiều” Úc về Việt-Nam cưới và bảo lãnh chị sang đây. Dù ở Úc với chồng hơn 13 năm nhưng anh chị vẫn không có con, chị vẫn còn mang quốc tịch Việt-Nam và khả năng Anh Ngữ của chị thì rất hạn chế.

 

Vào khoảng cuối Tháng Năm 2015, chị Lệ bị cảnh sát bắt và bị truy tố về tội nhập lậu một lượng lớn bạch phiến vào nước Úc, nhiều lần. Lúc ấy chị Lệ vừa tròn 52 tuổi. Sau hơn năm tháng bị tạm giam thì chị Lệ bị kết án 10 năm tù, và phải thọ án tù giam tối thiểu là bảy năm, trước khi chị có thể xin được phóng thích có điều kiện (Parole). Theo sự tư vấn pháp lý của luật sư biện hộ, chị Lệ quyết định kháng án lên tòa tối cao.

 

Theo sự hiểu biết của nhiều người thì ở Úc nếu kháng án thì hoặc là được giảm, hoặc là được giữ nguyên chứ ít khi bị tăng án lắm. Tại trại tù này chỉ có duy nhất một trường hợp tăng án. Đó là một trường hợp giết người dã man, dùng búa đập đầu nạn nhân, sau đó chặt nhỏ thi thể bỏ vào bao rác để phi tang. Lúc đầu thủ phạm bị kết án là 18 năm tù với án giam tối thiểu là 13 năm. Sau đó, thủ phạm kháng án lên tòa tối cao. Kết quả là tòa phán một bản án mới không giảm mà lại còn tăng thêm đến 4 năm. Tức là 22 năm tù, án giam tối thiểu là 17 năm. Trường hợp tăng án như thế này ở tại Úc thì khá hiếm.

 

Chị Lệ ra tòa kháng án sáu tháng sau đó, tức là vào khoảng Tháng Mười Một 2016. Tòa kháng án tối cao tuyên: y án. Tức là không được giảm nhưng cũng không bị tăng. Không còn cách nào khác, chị Lệ đành ngồi đếm từng ngày ở trong tù, chờ đến hết bảy năm tối thiểu để làm đơn xin được phóng thích có điều kiện.

 

Trong thời gian thọ án, chị Lệ ngày qua ngày chiêm nghiệm và từng bước ngộ ra ý nghĩa của câu “nhất nhật tại tù, thên thu tại ngoại”. Người xưa đã có phần cường điệu khi nói ra câu này, nhưng không hẳn là hoàn toàn vô lý. Nhất là trong hoàn cảnh của chị, bảy năm có nghĩa là tương đương với ít nhất là hai ngàn năm trăm năm mươi lăm ngày. Và chị đang đếm từng ngày theo đúng nghĩa đen của sự việc.

 

Thường thì phụ nữ trên 50 tuổi là đã bắt đầu có những vấn nạn về sức khỏe. Trong hoàn cảnh tù đày thì các vấn nạn này thường đến dễ dàng hơn. Chị Lệ bị xuống sắc trầm trọng, bị mất ký, ăn không được, ngủ không được và trong người râm ran có những cơn đau thắt, nhất là vào những đêm khuya tịch mịch.

 

Vào một đêm khuya cuối Tháng Mười Một 2017, chị Lệ nhấn nút “emergency” và ban quản lý nhà tù phải gọi xe cứu thương gấp để đưa chị đi thẳng đến bệnh viện. Ở đó, người ta phát hiện thủ phạm gây ra những cơn đau còn hơn đau đẻ của chị chẳng qua là mấy hòn sỏi mật. Với nền y khoa tiên tiến như ngày nay, thì việc giải phẫu để lấy mấy viên sỏi mật ra là chuyện nhỏ như con thỏ.

 

Lại một câu nói khác của người xưa là “họa vô đơn chí” lần này cũng lại ứng vào trường hợp của chị Lệ. Số là khi giải phẫu lấy sỏi mật cho chị thì các vị bác sĩ chuyên khoa phát hiện ra một căn bệnh khác còn kinh khủng hơn cả ngàn lần: ung thư tuyến tụy, mà người bình dân thường gọi là ung thư lá mía. Họ cho biết là chị sẽ không còn sống được bao lâu nữa. Chỉ trên dưới sáu tháng mà thôi.

 

Với lý do “End of Life Illness” (bệnh hết đời), chị Lệ làm đơn gửi cho ngài Tổng Trưởng Tư Pháp Liên Bang xin được phóng thích trước thời hạn. Đơn được gửi đi vào đầu năm 2018. Thư phúc đáp là văn phòng tổng trưởng đã nhận được đơn xin của chị. Tuy nhiên vẫn chưa được cứu xét.

 

Cho đến đầu năm 2019. Thời hạn sáu tháng qua đã lâu, nhưng chị Lệ vẫn còn khá khỏe đến mức khó tin. Khi được hỏi về chuyện “bệnh, tử”, chị đáp khá bình tĩnh: “Em là phật tử mà, em biết đi chùa, biết niệm Phật và biết chấp nhận số phận của mình...... cũng chẳng qua là do cái nghiệp mà chính mình đã tạo ra mà thôi anh à”. Từ đó chị siêng năng tụng kinh sám hối. Chị thuộc rất nhiều kinh Phật, thời gian này chị tụng kinh Dược Sư dường như hằng đêm. Chị rất bình tĩnh. Chị đã kéo dài cuộc sống thêm được hai năm thay vì sáu tháng như bệnh viện cảnh báo trước đây. Thiển nghĩ vì chị đã biết tu, biết ‘tốc xả mê đồ”, cho nên tạo hóa đã ban cho chị một món quà an-ủi.

 

Chứng bệnh ung thư thường dễ bị di căn từ bộ phận này sang bộ phận khác trong nội tạng. Những khối ung thư tuyến tụy đã lan sang ung thư đại tràng. Thế là chị phải chịu thêm một cuộc giải phẫu đại tràng. Tức là cắt bỏ ruột già có nhiều khối ung thư. Sau đó thì tra vào người thiết bị để gắn một cái bao dành cho vấn đề đại tiện. Sau lần giải phẫu này thì người chị yếu hẳn. Dường như chỉ còn lại “da với xương”. Chị bắt đầu phải di chuyển bằng xe lăn, do chị em thay phiên nhau giúp.

 

Lần này chị Lệ viết thêm một lá đơn gửi lên ngài Tổng Trưởng Tư Pháp Liên Bang cập nhật bệnh trạng của chị đã diễn biến theo hướng ngày càng tồi tệ, với ước mong là được cứu xét cho chị được phóng thích trước thời hạn. Câu kết của lá đơn chị có viết như sau: “Tôi biết rằng mình không còn sống được bao lâu nữa, do đó, tôi mong muốn được sớm phóng thích về trong vòng tay của gia đình. Chồng tôi, một công dân lương thiện hiện sống ở vùng Sunshine North có thể xin nghỉ công việc toàn thời của mình để làm người chăm sóc chính cho tôi trong suốt quãng đời còn lại.

 

Tôi cầu xin ông/bà cứa xét trường hợp đặc biệt của tôi và ban cho tôi một đặc ân. Nguyện vọng duy nhất của tôi là muốn được chết như một người tự do, và chết trong vòng tay thương yêu của gia đình.

 

Kể từ đó, chị Lệ cứ phải ra vào bệnh viện thường xuyên, thường thì mỗi hai tuần một lần để hoặc là làm hóa trị hoặc làm xạ trị. Điều trị theo cách này khiến cho bệnh nhân mất sức rất nhiều. Chị Lệ lại không ăn uống gì được cho nên người chị gầy lắm. Đã vậy mà thỉnh thoảng còn có những cơn đau thấu trời thấu đất vì thuốc morphine giảm đau đã dường như không còn tác dụng. Đã có lần chị cầu xin với bác sĩ điều trị là chị muốn được hưởng Nan Y Tử Quyền (euthanasia, quyền được chết, xin trợ tử) theo luật pháp. Nhưng chị đã không được toại nguyện với lý do chị đang là một tù nhân (cho nên chị bị mất cả cái quyền được chết).

 

Và... chị yếu dần, yếu dần... suốt ba tháng nay chị phải nằm hẳn trong bệnh viện để được chăm sóc. Tại bệnh viện có một khu dành riêng cho tù nhân, ở đó có nhân viên y tế 24/24, và có cả nhân viên an ninh canh gác rất chặt chẽ giống như ở trong tù. Vừa buồn vừa không ăn được các thức ăn của bệnh viện. Sau hơn một tháng, hết chịu nỗi, chị nài-nỉ xin phép được trở về nhà tù vì nhớ chị em Việt, nhớ tiếng Việt và nhớ thức ăn Việt. Người ta chiều ý chị, cho về lại nhà tù. Nhưng do người chị quá yếu nên người ta phải giữ chị nằm tại phòng y-tế của tù chứ không cho về lại khu nhà ở. Trong khi chị nằm tại phòng y tế, thì chị em tù nhân được cho phép lần lượt vào thăm, mỗi lượt hai người. Dù nằm trên giường bệnh nhưng thấy chị rất vui, mặt rạng rỡ hẳn lên. Nhưng rồi người ta phải chuyển chị trở lại bệnh viện ngay ngày hôm sau, vì chị yếu quá.

 

Hồi ba tuần trước, bệnh viện có thông báo là chị đang ở giai đoạn cuối. Được chuyển sang khu Parliative Care (dịch nôm-na là khu chờ chết) để vào thuốc giảm đau chứ không còn điều trị gì nữa cả. Và người ta cho phép chồng chị vào thăm mỗi tuần đến ba lần. Từ đó chị và chồng không ngần ngại đề cập đến cái chết đang ngày càng đến gần với chị. Chị xin nha cải huấn chấp thuận cho chị hai điều: - mời vị thượng tọa vào tụng kinh cầu siêu sau khi chị trút hơi thở cuối cùng; - không ai được chạm vào thi thể của chị trong 8 tiếng đồng hồ.

 

Do hoàn cảnh an ninh đặc biệt trong mùa đại dịch Covid-19 nên cả hai yêu cầu của chị đều bị từ chối. Chồng chị rất buồn, nhưng đành phải chấp nhận quyết định này. 

 

Chị yếu lắm. Hôn mê thường xuyên. Thỉnh thoảng có tỉnh một chút thì cũng chỉ trao đổi nhau bằng mắt, không nói được.

 

Cho đến tối ngày Thứ Năm, 16/04/2020, thì đại diện Tổng Trưởng Tư Pháp Liên Bang thông báo cho chồng chị biết là chị đã được trả tự do. Dù rất mệt, trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, đã kiệt hết sức, nhưng gương mặt chị trở nên vô cùng rạng rỡ khi được chồng chị báo tin vui. Dù vậy, chị vẫn phải tiếp tục nằm lại bệnh viện để được chăm sóc. Vậy là chị đã hết tù. Chồng chị có thể tự do thăm chị và ở cạnh chị bất cứ lúc nào.

 

Được trở thành người tự do, được có chồng luôn bên cạnh, chị cảm thấy thật hạnh phúc. Rồi chị đã trúc hơi thở cuối cùng, thanh thản ra đi trong vòng tay người chồng thương yêu chỉ sau 3 ngày được làm người tự do. Chị mất vào đêm Chủ Nhật 19/04/2020. Vì là người tự do, nên chồng chị có thỉnh một vị thượng tọa vào tụng kinh cầu siêu cho chị.

 

Toàn thể những chị em người Việt đồng cảnh ngộ khi nghe tin chị Lệ qua đời thì thật là “shock”, dù ai cũng đoán được điều này sớm muộn gì thì cũng phải xảy ra. Một nỗi buồn bàng bạc khắp nhà tù trong mấy ngày hôm nay. Chuyện xẩy ra cho chị Lệ thì cũng có thể xẩy ra đối với bất cứ ai!  

 

Để cầu cho hương linh chị Lệ sớm siêu thoát và để làm an lòng những chị em đang còn sống trong vòng tù tội, ban giám đốc có tổ chức một buổi lễ cầu siêu đặc biệt. Tại nhà nguyện, có bàn thờ Phật, bên cạnh có đặt di ảnh của chị Lệ với các chi tiết ngày sanh, ngày tạ thế cùng mấy lời khấn nguyện:

 

Phiền não đoạn diệt,

Nghiệp chướng tiêu trừ,

Tốc xả mê đồ,

Siêu sanh tịnh độ.

 

Chị em tù nhân xếp hàng thật dài, giữ khoảng cách an toàn, mỗi lần được đi vào bên trong bốn người, đứng cầu nguyện trước bàn thờ tối đa là ba phút. Lượt ra, tôi thấy dường như ai cũng khóc. Thương cho chị Lệ một phần, nhưng phần lớn là liên tưởng đến thân phận bấp bênh của chính mình.

 

Riêng người viết thì nhớ nhất lời của chị Lệ nói ra khi thấy rõ là thần chết đang lù-lù tiến đến: “... cũng chẳng qua là do cái nghiệp mà chính mình đã tạo ra mà thôi.

 

Hoàng Cao

Melbourne, Mùa Đại Dịch Covid-19

24/04/2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/06/2011(Xem: 3720)
Em nhổm dậy và nhìn qua cửa buồng vẫn đang hé mở. Em lắng tai và hình như nghe tiếng đàn dương cầm vẳng ra từ phòng bên...
12/06/2011(Xem: 4436)
Cha nó đang ốm thập tử nhất sinh. Nó rất buồn. Trong túp lều nhỏ chỉ có hai cha con. Cha nó bảo: "Giăng ơi! con thật hiếu thảo!
04/06/2011(Xem: 8656)
Trời đổ mưa, muối Bé, bây giờ là hạt mưa, gặp lại muối To mừng rỡ, ngạc nhiên: “Ôi chị muối To của em, sao chị lại nằm trơ trốc một mình ở chốn này!”. Muối To sụt sùi kể: “Số kiếp của chị khổ lắm, tủi nhục lắm… hu, hu… còn em sống thế nào?”. “Tuyệt lắm chị ơi! – muối Bé hí hửng – khi em hòa tan trong nước biển, em được bay lên trời, thỏa thích ngắm Trái đất trên cao, đẹp lắm. Sau đó em thành mưa tưới mát cho Trái đất thêm xanh tươi. Chưa hết, em còn đi chu du nhiều nơi trên Trái đất trước khi về biển, chuẩn bị một hành trình tuyệt vời khác… Thôi em chào chị, em phải đi để sớm về với cội nguồn”. Nhìn muối Bé hòa mình với dòng chảy, xa dần… bỗng dưng muối To thèm khát cuộc sống như muối Bé, muốn hòa tan, hòa tan… Nhưng… chao ôi, quá muộn rồi? Nó đã trở thành sỏi đá, mãi sống trong cô đơn, mãi bị người ta chà đạp!
03/06/2011(Xem: 15668)
Tập 5 Thích Minh Chiếu Sưu tập ---o0o--- Mục lục Tập 5 Phần 01 Chuyện con ngỗng trời vàng Ðường lầy Ô Sào thiền sư Năm con lừa Hành động bất khả tư nghì của một bậc đã tu chứng Phần 02 Cụ già tu mướn Lạy Phật cầu chồng Khang Hy tìm Phổ Hiền Phật ở đâu? Ðức Phật và Chiến Già
31/05/2011(Xem: 28459)
Trước khi thành Thiền sư, Trúc Lâm đại sĩ đã từng làm vua nước Đại Việt. Đó là vua Trần Nhân Tông, người đã từng đẩy lui cuộc xâm lăng của quân Mông Cổ.
24/05/2011(Xem: 7240)
Lịch sử đã chứng minh cho chúng ta thấy có không ít những vị Thiền sư Việt Nam đã thể hiện trọn vẹn tinh thần vì dân vì nước. Các Thiền sư này xuất hiện dưới nhiều dạng khác nhau, khi thì đóng vai Thái sư Khuông Việt, hay người chèo đò Đỗ Thuận, lúc lại là người thầy thuốc Tuệ Tĩnh hay thợ đúc đồng Nguyễn Minh Không, thậm chí có lúc tự tại ở ngôi vị đế vương xông pha trước mũi tên lằn đạn để chống đỡ cho muôn dân thoát khỏi nạn dày xéo của ngoại bang. Đối với các Ngài, hình thức cư sĩ, xuất gia, làm vua, làm quan, làm người chèo đò, làm thầy thuốc, làm thợ mộc hay thợ đúc đồng hoặc bất cứ ngành nghề gì chẳng qua chỉ là lớp áo đổi thay không dừng trên sân khấu cuộc đời, trong tâm niệm các Ngài luôn mong mỏi đem lại ấm no hạnh phúc cho dân tộc. Vì vậy, các ngài đi vào cuộc đời mà không bị lợi danh quyền thế làm hoen ố vẩn đục; tâm hồn luôn thanh thoát như những đóa hoa sen thơm ngát giữa bùn lầy mà không bị bùn nhơ làm ô nhiễm. Vì vậy, bất cứ người Việt nào, khi đọc lại những trang sử
22/05/2011(Xem: 5265)
Tít ngoài biển khơi kia, nước xanh hơn cánh đồng hoa mua biếc nhất, trong vắt như pha lê, nhưng sâu thăm thẳm, sâu đến nỗi neo buông không tới đáy...
22/05/2011(Xem: 3749)
Một bà mẹ đang ngồi bên đứa con thơ. Bà rất buồn vì đang lo đứa con bà chết mất. Đứa bé xanh rớt đã nhắm nghiền đôi mắt và đang thoi thóp.
22/05/2011(Xem: 3413)
Con sông Gu-đơ-na xinh đẹp và trong vắt chảy qua miền Bắc bán đảo Jutland, chạy dọc theo một cánh rừng bát ngát, rải sâu vào hậu phương.
22/05/2011(Xem: 4348)
Đêm nay là đêm giao thừa, trời lạnh như cắt, tuyết rơi không ngừng. Một cô gái nhỏ lang thang trên con đường trong đêm đen và giá buốt.