Chị Diên

29/07/201908:41(Xem: 5017)
Chị Diên
hoasen_10
CHỊ DIÊN ( DUYÊN)

(Xin phép được viết nguyên lời thoại theo tiếng địa phương Phú Yên)


Cô iên (Yên) nguyên là hiệu trưởng trường Hùng Vương, TP Ty Quà (Tuy Hòa) tỉnh Phú iên, Chị iên cũng là hinh trưởng (huynh trưởng GĐPT Bảo Tịnh) gọi qua và nói:  Thầy Nghiện (Nguyện) chị Diên chỉ bị bịnh, hổm rày chỉ chờ Thầy gọi dìa (về) cho chỉ dui (vui), chờ quài (hoài) mà không thấy, chỉ giận  chỉ nói ông Nghiện ổng đi qua bển rầu (rồi) đâu có nhớ gì ở đây đâu, tao và bà Thỉ (Thủy) chờ ổng gọi hỏi thăm, chờ miết thấy ghét, thâu Thầy gọi liền cho chỉ đi, chắc chỉ dui lắm đó.

Chị Thủy và chị Duyên là những huynh trưởng   đầu tiên của Phú Yên, hai chị đều trên 80 tuổi rồi.

Sau giờ công phu sáng, bên Diệt Nam (Việt Nam) là 8 giờ tấu (tối), Nghiên Nghiện gọi dìa cho chị Diên: Alo chị Diên phẻ (khỏe) không?
 Ai dãy (vậy ), ai gọi tui mà tấu (tối) rầu? Nói to to chớ tui lớn tuổi rầu lỗ tai một con bên đậu, một con bên bay, nên có lúc nghe lúc không, xin lẫu (lỗi) là ai dãy hé?

 Dạ Nguyên Nguyện đây.

Ông Nghiện hửng! Lâu quá giờ ông mới gọi , chờ tui chui xuống lỗ rầu ông mới hỏi thăm hửng, ông phẻ không? Mấy ngày nay ở Phú iên, nó nóng như lửa đốt, me….. tui dí (với) bà Thỉ bịnh dãy thâu (thôi) là bịnh, lớn tuổi, máu quyết ( huyết ) chạy hổng đều, bịnh té ngữa té nghiêng.
Chu cha hôm qua tui đi ăn đám dỗ (giỗ) Quà Thượng (Hòa Thượng) Hương Tích, đông quá chừng luôn, ngừ ( người ) ở đâu mà nườm nượp, nẫu dìa không có đồ  ăn cho nẫu ăn, ông Nghiên Nhả ( Nguyên Nhã ) cũng trốn luôn, tui tìm cúng dường cho ổng mà tìm quài không thấy.
Chừng nào ông dìa nữa? Ông dìa tui làm cho một ít mứt rong dí muối é khô, đem qua bển ăn cho sướng miệng, tui làm là ông khỏi chơ (chê), hầu (hồi) ông Ngài Từ Quang (Ngài Phúc Hộ) ông Ngài Trí Nghiêm còn sống, tui làm muối é, hai ông Ngài ổng phái (khoái ) lắm.

Ở bển có đu đủ  không dãy, tui thấy ông làm dưa món, rầu bỏ lên de lô ( zalo ), de léc gì đó, con Đạt nó đưa tui coi hình, tui không có tin, bên Mỉ (Mỹ) mà có đu đủ, có củ  kiệu na, tui nghe nẫu nói nhập ở Diệt Nam qua không hà.
 Thiệt na, ở  bển có thiệt hửng? Mô Phật hầu giờ tui nghĩ Mỉ nó xài đồ Mỉ đâu có xài đồ Diệt Nam đâu, mà nó cũng có hé, lạ quá hửng!

Nghe đâu mấy ông nậu trong ban hướng dẫn tỉnh, định tổ chức lễ 60 năm GĐPT Phú iên, mấy ổng chờ ông dìa đó, ông dìa không dãy ? Sau Rằm tháng Diên (Giêng) sang năm nè.

 Nguyên Nguyện nói: Chị Duyên  bữa nay Nguyên Nguyện lớn rồi, kêu bằng Thầy đi.

Kệ ông chứ, Thượng tạ (tọa) ở đâu, chứ tui mà ông cũng làm Thượng tạ na, hầu ông đi tu dí Ngài Bình Quang, còn cái chỏm lúc la, lúc lắc, tui đem thuốc men, đồ ăn, đồ mặc cho ông, giờ ông làm Thượng tạ dí tui na.
Nguyên Nguyện: Mô Phật!

Tui nói cho ông nghe: Chỉ có ông Ngài Hương Tích, ông Ngài  Từ Quang, ông Ngài Bát Nhã, ông Ngài Trí Nghiêm, ông Ngài Phước Trí, ông Ngài Bình Quang là tụi tui (tôi) kêu ông Ngài, còn mấy ông còn nhỏ, nôn cái gì mà Thượng tạ dí hạ tạ, mệt quá!
Nguyên Nguyện: Mô Phật!

Mà tui hỏi ông, bên đó yên ổn không dãy, ông Nguyên Đạo qua chỗ ông nhập hạ mới dìa, kể cho tui nghe ông cũng được, tui mừng cho ông, thâu ở đâu cũng tu, miễn đừng có lộn xộn thì mai mốt ông dìa tui nấu cơm đãi ông, còn ông mà lộn xộn thì thâu luôn, miễn bàn, phát một. Quý Ông Ngài ở đây, ông thấy không? Tu hành thanh tịnh không có tai tiếng gì hết, dãy mới tu chớ.
Tui nói thiệt, giờ tụi tui ở nhà tụng kinh chớ đi chùa ngầu (ngồi) lâu đâu có nẩu (nổi), me ….. chưn tay giờ nó cứng ngắc, cứng nghiễn, chắc cũng sắp đi gặp ông bà rầu, cứ mẫu năm ông dìa một lần tụi tui còn thấy mặt, chứ năm năm dìa môt lần thì có nước ghé thắp nhang cho tui dí bà Thỉ, chớ làm cái gì được.

Thâu, nghỉ đi, nãy giờ nói nhiều rầu, để tui nói dí Bà Thỉ, Bà Tâm, Ông Bình, Ông Tỉnh là ông có gọi dìa. Mô Phật thâu nghen, giữ gìn sức phẻ nghen.

Nguyên Nguyện: Dạ cảm ơn chị.

Ai mà là người Phú Yên rặt sẻ hiểu được nội dung câu chuyện, đây là nét văn hóa đẹp của người Phú Yên, tình làng nghĩa xóm luôn luôn được tôn quý và trở nên bình dân, cho nên mọi đối đãi đều ít có ranh giới, xong giới luật luôn luôn được hộ trì tốt đẹp.

12 tối ngày 27/7/2019

THÍCH NGUYÊN NGUYỆN





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/02/2012(Xem: 6235)
Truyền thuyết “Niêm hoa vi tiếu” không biết có từ lúc nào, chỉ thấy ghi chép thành văn vào đời Tống (960-1127) trong “Tông môn tạp lục” mục “Nhơn thiên nhãn”...
16/02/2012(Xem: 21069)
Những lúc vô sự, người góp nhặt thường dạo chơi trong các vườn Thiền cổ kim đông tây. Tiêu biểu là các vườn Thiền Trung Hoa, Việt Nam, Nhật Bản và Hoa Kỳ.
11/02/2012(Xem: 5002)
Nhìn lịch treo trên tường làm tôi nhớ lại chỉ còn đúng 60 ngày nữa là đến 30 tháng 4, tròn 40 năm ngày lịch sử Việt Nam sang một trang sử khác. Trang sử ghi lại hàng triệu kẻ vỗ tay reo mừng chiến thắng, tước đoạt được đất đai, tài sản của cải người miền Nam. Trong lúc đó cũng có hàng chục triệu người mắt lệ đổ thành sông; và cũng có hàng chục ngàn người bị giam cầm trong lao tù cải tạo; cũng có đến hàng vạn thây người đã nằm sâu dưới lòng đại dương. Chưa kể vài triệu người đang sống lưu vong ở hải ngoại cũng bị chính quyền cộng sản Việt Nam hồi đó xếp vào thành phần phản động, du đảng, đĩ điếm, cướp giựt, lười biếng lao động… nên phải trốn đi. Cộng sản đâu biết rằng, hàng triệu người muốn đi tìm hai chữ Tự Do bằng mọi giá mà thôi.
01/02/2012(Xem: 10314)
Video phim: Lục Tổ Huệ Năng, Đạo diễn: Lý Tác Nam. Thuyết minh: Huy Hồ, Chiếu Thành, Dũng, Nguyễn Vinh.
26/01/2012(Xem: 10676)
Người Việt vốn ít thương súc vật. Khi nuôi một con vật nào thường có mục đích: Như chó để giữ nhà, mèo bắt chuột, gà vịt heo... để ăn thịt. Tuy nhiên cũng có người nuôi chúng lâu ngày tình cảm nảy sinh, trong số đó có tôi. Nhưng tôi không cưng chiều chúng quá độ như người Âu, Mỹ mặc dù tình cảm đều như nhau.
21/01/2012(Xem: 26736)
Tập sách này, đa phần ghi lại những mẫu chuyện Phật đã dạy qua các kinh, phụthêm phần lý giải để chúng ta có thể rút ra được những bài học cho bản thân. Những gì ghi trong đây có thể sẽ làm ta khó chịu và bất an vì nó không giốngvới những gì ta đang suy nghĩ và hành động. Nó khiến ta hay có thái độ tránh né.Dù thế, qui luật Duyên khởi vẫn đang vận hành chi phối tất cả. Ta gieo một cáinhân, đủ duyên ta có một cái quả. Cuộc đời cứ thế mà trôi. Ta, thì gieo và gặt.Luật nhân quả, cứ thế mà xoay vần. Không chờ đợi, không cảm thương... Biết Phật pháp, ứng dụng được Phật pháp vào đời sống của mình, đó là phước báu lớn nhất mà mình nhận được trong cuộc đời này. Bởi nhờ đó, mình đi không lầm lẫn.
18/01/2012(Xem: 11066)
Đại lực Độc long dùng mắt quan sát, thấy một người yếu đuối bị chết, một người mạnh khoẻ rồi cũng bị chết. Thấy vậy, Độc long bèn thọ giới một ngày xuất gia...
18/01/2012(Xem: 18107)
Theo truyền thuyết, rồng là loài vật linhthiêng, có thần thông, có khả năng làm mưa, phun ra khói, lửa, thăng, giáng,ẩn, hiện, biến hóa lớn nhỏ một cách tự tại. Kinh điển Phật giáo có nhiều huyềnthoại về Đức Phật liên quan đến rồng, chẳng hạn như: Chín rồng phun nước tắmcho thái tử khi mới đản sinh, Rồng che mưa cho Phật, Phật hàng phục hỏa long,Long vương nghe kinh Thập thiện, Long nữ thành Phật…