11. Sám Hối Sát Sanh

14/12/201806:52(Xem: 7408)
11. Sám Hối Sát Sanh


sudoithinhmoiphapdao_11vhưu
“Sự Đời thỉnh mời Pháp Đạo”

 

Câu chuyện thứ mười một:

 

SÁM HỐI SÁT SANH

 

          

          Tối mười bốn âm lịch, sau khi hành lễ sám hối trên chánh điện, nữ cư sĩ  xin yết kiến sư thầy, thưa:

          “Con vừa sám hối xong, thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng. Vậy có phải là tội lỗi mà con mới gây ra đã được tiêu tan hết rồi không, bạch thầy?”

          “Có thể.” Sư mỉm cười đáp.

          “Sao chỉ có thể, mà không là chắc chắn như vậy ạ?”

          “Vì còn tùy ở sự thành tâm khi sám hối. Và cũng còn tùy ở tội lỗi mình mới gây ra nặng hay nhẹ, to hay nhỏ.”

          “Dạ, con xin thề là con thành tâm cực kỳ luôn ạ. Và tội lỗi của con mới gây ra cũng chỉ là nho nhỏ, nhẹ nhàng thôi, nhưng nó lại làm cho con áy náy mấy ngày nay…”

          “Nếu vậy thì chỉ mới sám chứ chưa hối. Sám là ăn năn cái lỗi đã phạm từ trước, hoặc mới đây. Hối là xin chừa, xin nguyện không tái phạm cái lỗi đó về sau này. Mới rồi, chị chỉ mới nhận tội, còn từ bây giờ đến ngày mai, và những ngày sau này, chị có dám chắc là không tái phạm hay không? Nếu chắc, thì lúc đó mới là hối!”

          Nữ cư sĩ hiểu ra, liền xá sư thầy định cáo lui, chợt nghe sư cười khẽ, hỏi nhỏ:

         “Mới gây tội lỗi gì nho nhỏ nhẹ nhàng mà lại làm mình áy náy dữ vậy?”

         “Bạch thầy, con phạm tội sát sanh ạ!”

         “Ồ, ra vậy. Chị mới mổ gà, hay giết heo?”

         “Dạ thưa… con… con đập chết mấy con ruồi ạ!”

          Sư khẩy cười, đùa:

         “Ui chao, tội lỗi, tội lỗi. Biết đó là tội là giỏi lắm, hay lắm rồi đó. Từ nay về sau, đuổi ruồi  cho nó bay thôi, hoặc dùng những biện pháp nào đó để ruồi khỏi vô nhà, thì mình khỏi mất công đập, khỏi phạm tội sát sanh!”

         “Dạ, con cũng nghĩ vậy. Có một điều vẫn còn làm cho con ray rứt…”

         “Đó là gì? Cứ trút ra luôn cho khỏi lấn bấn!”

         “Dạ, mấy con ruồi mà bay luẩn quẩn trong bếp là con đập một cái trúng phóc dẹp lép chết tươi liền, nhưng mấy con bay vù vù đậu bâu trên bông trái bàn thờ Phật thì con lại đắn đo, lưỡng lự, muốn đập cũng phải đập lén, đập khẽ để không ai thấy biết ạ!”

         “Giết ruồi mà chị sợ ai thấy, ai biết?” Sư nhíu mày hỏi.

         “Con sợ Phật thấy… nên con xua chúng bay ra khỏi phạm vi phòng thờ, rồi mới truy sát sau ạ!”

         Nhịn cười hết nổi, Sư bật lên một tràng khanh khách, nói:

        “Phật trên bàn thờ không thấy gì đâu. Ngài chỉ là hình tướng, là pho tượng thôi. Chỉ duy nhất Phật trong Tâm của chính chị mới thấy thôi, chị không giấu được đâu!”

        “Trong Tâm con có Phật thiệt sao thầy?” Nữ cư sĩ trố mắt, mừng rỡ.

        Sư gật đầu:

         “Thiệt. Từ nay về sau, hễ mỗi lần mình có nảy ý nảy tâm sát sanh giết vật, chỉ cần trải lòng Từ Bi ra mà thương xót cho chúng sanh, chúng sanh nào cũng tham sống sợ chết, sợ đau đớn thương tật, thì lúc đó là lúc Phật trong Tâm mình hiển hiện rồi đó!”

         Nữ cư sĩ xúc động, lạy Sư:

        “Con tạ ơn thầy đã điểm giáo. Nãy giờ con thấy biết có con muỗi đang đậu hút máu của con nơi cườm tay mà con không dám động đậy gì hết đó thầy ơi!”

 

Tâm Không – Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/03/2011(Xem: 12521)
Theo đạo Phật, luật nhân quả không chỉ giới hạn trong một đời sống hiện tại này, mà là một quy luật chi phối trong suốt dòng thời gian...
13/03/2011(Xem: 15439)
Các chân sư thực hiện những kỳ công của các ngài mà không chút tự hào, với một thái độ giản dị hồn nhiên hoàn toàn như trẻ con. Các ngài biết rằng, năng lực của tình thương luôn che chở các ngài.
13/03/2011(Xem: 9754)
Ngài Nam Tuyền nói: “Tâm bình thường là đạo.” Chư vị Tổ sư dùng đến vô số phương tiện cũng không ngoài việc dẫn dắt người học đạt đến tâm bình thường này.
10/03/2011(Xem: 16300)
Trong lúc thiền quán, tôi tập trung suy nghĩ rất nhiều những lời thầy dạy. Tôi bừng tỉnh nhận ra quả thật điều mà tôi khổ công tìm kiếm không phải là việc say mê dành trọn thời gian cho việc tu tập thiền định.
09/03/2011(Xem: 15949)
Trong đạo Phật, hiếu hạnh được xem là đứng đầu trong tất cả các đức hạnh. Điều này đã được đức Phật chỉ dạy trong rất nhiều kinh điển.
04/03/2011(Xem: 7764)
Đã biết nhân quả theo nhau như bóng với hình, nên kể từ đây chúng ta hãy phát tâm dũng mãnh làm mới lại mình, sám hối, ăn năn những sai lầm đã phạm trước kia.
04/03/2011(Xem: 16159)
Đây là một bản kinh Phật đặc sắc, nêu bật lên ý nghĩa nhân quả bằng những truyện tích nhân duyên rất sống động, được thuật lại với nhiều chi tiết thú vị.
04/03/2011(Xem: 11636)
Một hôm, Hàn Sơn hỏi Thập Đắc: Ở đời, có người đánh tôi, mắng tôi, làm nhục tôi, khi dễ tôi, dọa tôi, gạt tôi, chê tôi, khinh tôi, ăn hiếp tôi, cười ngạo tôi cho đến đối xử khắc nghiệt với tôi, thì phải xử trí như thế nào? Thập Đắc đáp: Chỉ cần nhịn nhục họ, kính họ, sợ họ, tránh họ, nhường họ, khiêm tốn với họ, không chống cự họ, không cần để ý đến họ, rồi chờ ít năm ông hãy nhìn họ xem.
04/03/2011(Xem: 10535)
Ngài Hàn-Sơn : Trong thế gian mà bị người phỉ báng, khi dễ , nhục mạ, cười chê, khinh khi , chà đạp, ghen ghét , đè bẹp, đố kị ta. Như thế, ta phải xử trị cách nào ? Ngài Thập-Đắc trả lời : Thản nhiên vì họ mà nhẫn, mà nhường,  mà cung kính, là trọng tự do của họ, mà tránh đi, cuối cùng đừng để ý tới họ nữa. Chờ vài năm sau sẽ gặp họ. Hàn-Sơn lại hỏi : Họ vẫn giữ quyết liệt như vậy ! Có thể trốn núp được chăng ? Ngài Thập-Đắc nói : " Tôi đã từng thuộc Bài Kệ của Bồ-Tát Di-Lặc. Bạn lắng nghe ! Tôi vì Bạn mà niệm bài kệ :
24/02/2011(Xem: 6055)
Cách đây 28 năm (1973), hồi đó tôi 16 tuổi (1945), nghe kinh Bát Nhã và pháp Bảo Đàn, bỗng nhiên lòng tôi không còn luyến tiếc gì bản thân và muốn xa lìa tất cả để lên non cao tu luyện. Tôi đem ý nguyện ấy thưa với Bổn sư là Hòa thượng Diệu Quang, Tổ thứ sáu của Tổ đình Thiên Ấn và là vị khai sơn chùa Viên Giác núi Thanh Thanh - nơi tôi đang tu học. Hòa thượng nhìn tôi và nghiêm trọng bảo - ông nên dẹp bớt lòng bồng bột ấy đi! Vì khi đang học đạo thì ai cũng tưởng mình có thể thực hành sáu pháp lục độ chẳng mấy khó. Nhưng khi va chạm vào thực cảnh, chịu đói lạnh vài ba tháng, những cơn sốt rét ở rừng sâu và biết bao cảnh trạng kỳ quái cứ đêm đêm lại hiện về như trêu cợt, như dọa nạt thì thối chí ngay. Nếu chí thoát trần mạnh mẽ có thể vượt qua được, thì bấy giờ cái "Động" ở nội tâm lại hiện ra. Tổ xưa đã dạy: "Cực tịnh sanh động". Ông nên tham cứu nghĩa lý ấy và nán lại năm sau, hay đợi khi thọ đại giới rồi sẽ cho ông đi cũng không muộn. Rồi Hòa thượng đưa tay chỉ về trảng núi phía tâ