06. Bỏ Lại Trước Cổng Chùa

28/11/201813:46(Xem: 3880)
06. Bỏ Lại Trước Cổng Chùa


 bolaitruoccongchua_vhưu

vinh huu (1)vinh huu (2)
“Sự Đời thỉnh mời Pháp Đạo”


Câu chuyện thứ sáu:

BỎ LẠI TRƯỚC CỔNG CHÙA

       

          Ông giáo sư về hưu là một thiện tri thức, học rộng hiểu nhiều, nhất là kinh tạng nhà Phật, trong giới cư sĩ Phật tử hầu như ai cũng biết ông.

          Ngày lành nọ, được thuận duyên nên ông đi chùa xa ngoại tỉnh, tham dự “Khóa Tu Phật Thất”. Ngày đầu đến ngôi chùa đang tổ chức khóa tu đó, ông giáo xin yết kiến Hòa thượng trú trì, kính cẩn thưa:

         “Bạch Ôn, con ở xa đến, lần đầu tiên tham dự khóa tu ở chùa này. Trước khi đi vô đây, để nhẹ lòng nhẹ bước. việc nhà con đã giải quyết đâu vô đó rồi, nhưng…”

         “Nhưng gì nữa?” Hòa thượng khẩy cười.

          “Nhưng sao vô đến đây rồi, con mới vừa cảm nhận được vẫn còn một chút gì đó vướng víu, gờn gợn, làm cho con bất ổn, bây giờ không biết chuyện đó là chuyện gì mà đã theo con đến tận chỗ này đây?”

         “Chà chà, muốn vô đây tu mà tâm an tịnh thì phải trút bỏ hết ngoài cổng chùa mọi duyên sự của đời, chứ còn chút dính mắc chưa gỡ thì phải bất an thôi!”

          “Bạch Ôn, con dám chắc là con đã buông bỏ hết ngoài cổng chùa rồi ạ!”

          “Vậy hãy trở ra lại ngoài đó, nhìn xem chúng có còn không? Còn chuyện gì?”

          Ông giáo “Dạ”, đủng đỉnh đi thẳng ra ngoài cổng chùa đứng một chặp, rồi quay vào, thưa:

          “Không có chuyện gì còn lảng vảng ngoài đó hết Ôn ơi!”

          Hòa thượng cười, hỏi khẽ:

         “Có thiệt là không còn, không thấy chuyện gì đọng ngoài đó không?”

         Ông giáo ấp úng:

          “Bạch Ôn… con nói dối mà vẫn không qua được mắt Ôn… Dạ thưa… con có cho một chị hàng xóm nhà nghèo… mượn số tiền ba triệu đồng không lấy lãi, nhưng chị ta cứ khất hẹn mấy lần rồi, và lần cuối cùng cam kết là… sẽ mang hoàn trả đủ số vào ngày Rằm tháng này, tức là hôm nay đó ạ. Hôm qua trước khi lên xe theo đoàn vô đây, con quên mất cái hẹn này, nên cái vụ này mới lẽo đẽo theo con…”

         Hòa thượng bật cười, hạ giọng:

         “Tôi hỏi cái này hơi tò mò tí, anh vô dự khóa tu này, đã có định bụng là cúng dường gì không?”

          “Bạch Ôn, kỳ này đi, con gái lớn của con đài thọ hết mọi kinh phí, con định bụng là cúng dường Tam Bảo năm triệu đồng ạ!”

          “Ô, quá quý rồi. Tôi mạo muội đề nghị anh cúng dường hai triệu thôi, ba triệu còn lại anh mang về giúp đỡ chị hàng xóm cho vui!”

         Ông giáo sửng sờ, rồi thẹn thùng, thưa:

         “Ôn dạy chí phải, con hiểu ý Ôn rồi. Phụng sự chúng sanh tức cúng dường chư Phật. Con xin y giáo phụng hành!”

         “Thiện tai. Vậy thì anh ra lại đứng ngoài cổng chùa, hô lên cho to đi!”

           Ông giáo nghe lời. ra đứng ngoài cổng tam quan, hô lên gì đó, rồi trở vào lạy hòa thượng với vẻ mặt rạng rỡ, chắp tay cung kính:

          “Bạch Ôn, hoàn toàn không còn chút vướng mắc lợn cợn gì nữa ạ!”

          “Chắc vậy rồi!” Hòa thượng gục gặc, cười tủm tỉm.

 

                                                       Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/12/2013(Xem: 5527)
Đời người được bao nhiêu mà chiếc khăn bàn ấy đã ở với tôi gần nửa thế kỷ! Cho đến nay vẫn đang còn và có lẽ sẽ còn mãi với tôi cho đến cuối cuộc đời!
30/12/2013(Xem: 23934)
Hương Lúa Chùa Quê, 1 tập truyện hồi ký, ( 432 trang), hoài niệm tuổi thơ của hai tác giả, vừa là anh em ruột, vừa là hai vị giáo phẩm trong hàng lãnh đạo của PGVN ở hải ngoại, đó là Hòa Thượng Thích Bảo Lạc (Úc Châu) và Hòa Thượng Thích Như Điển (Đức Quốc) . Sẽ online trong thời gian sớm nhất, kính mời quý độc giả đón đọc. Nam Mô A Di Đà Phật.
25/12/2013(Xem: 16158)
Con người sanh ra trên cõi đời này đã mang theo nghiệp nhân của đời trước, lúc lớn lên lại gây tạo thêm nghiệp mới. Nghiệp nhân cũ cộng với nghiệp nhân mới nên chi phối cuộc đời còn lại (cận tử nghiệp) của mỗi người.
20/12/2013(Xem: 18112)
Bộ phim là câu chuyện có thật về chú chó Nhật được cả thế giới biết đến như một biểu tượng về tình yêu thương vĩnh cửu. Đây chắc chắn là bộ phim mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng không thể nào quên.
12/12/2013(Xem: 27089)
Bé trai Ryan 5 tuổi sống tại bang Oklahoma (Mỹ) kể về lần nhìn thấy Marilyn Monroe tại một bữa tiệc nhưng chưa kịp tiến lại gần cô đã bị một cú đấm vào mặt bởi một vệ sĩ.
12/12/2013(Xem: 7559)
Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên Sàigòn, không khí sinh hoạt nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu, những âm thanh ầm ỉ của người, xe cộ và sự va chạm của mọi thứ xung quanh trong cuộc sống quay cuồng, làm chóng mặt và choáng ngợp cả mắt…
11/12/2013(Xem: 10464)
Bà cụ già đau yếu than thở với bà bạn thân nhất của mình, “Tôi ghét cái tuổi già. Tôi ghét vì phải ở đây trong cái nhà dưỡng lão này.” Bà bạn lên tiếng, “Chúng mình phải lạc quan.” “Lạc quan về cái quái gì chứ? Trời đất ạ!” “Vậy thì, bà đang đau nhức hay sao?”
11/12/2013(Xem: 37278)
Đi tu không có nghĩa là phải vào chùa, cạo bỏ râu tóc mà phải được hiểu rộng rãi hơn nhiều! Đi tu là một quá trình khám phá tâm linh. Chúng ta học ứng dụng những lời Phật dạy trong đời sống hàng ngày của mình. Tu là chuyển hóa bản thân, từ vô minh đến trí tuệ, là tìm kiếm, khám phá con đường đưa đến hạnh phúc và an lạc.
11/12/2013(Xem: 45040)
Thiền sư Vĩnh Gia Huyền Giác là con nhà họ Đới ở Châu Ôn . Thuở nhỏ học tập kinh, luận và chuyên ròng về phép Chỉ quán của phái Thiên Thai. Kế, do xem kinh Duy Ma mà tâm địa phát sáng. Tình cờ có học trò của sư Huệ Năng là thầy Huyền Sách hỏi thăm tìm đến. Hai người trò chuyện hăng say.
09/12/2013(Xem: 8873)
Vào khoảng năm 1978, chùa chúng tôi xảy ra một biến cố làm cho tất cả mọi người có thêm kinh nghiệm rùng rợn về tái sinh và nghiệp báo. Nếu biến cố này xảy ra trước 75 thì chắc chắn những tờ nhật báo tha hồ khai thác