06. Bỏ Lại Trước Cổng Chùa

28/11/201813:46(Xem: 4033)
06. Bỏ Lại Trước Cổng Chùa


 bolaitruoccongchua_vhưu

vinh huu (1)vinh huu (2)
“Sự Đời thỉnh mời Pháp Đạo”


Câu chuyện thứ sáu:

BỎ LẠI TRƯỚC CỔNG CHÙA

       

          Ông giáo sư về hưu là một thiện tri thức, học rộng hiểu nhiều, nhất là kinh tạng nhà Phật, trong giới cư sĩ Phật tử hầu như ai cũng biết ông.

          Ngày lành nọ, được thuận duyên nên ông đi chùa xa ngoại tỉnh, tham dự “Khóa Tu Phật Thất”. Ngày đầu đến ngôi chùa đang tổ chức khóa tu đó, ông giáo xin yết kiến Hòa thượng trú trì, kính cẩn thưa:

         “Bạch Ôn, con ở xa đến, lần đầu tiên tham dự khóa tu ở chùa này. Trước khi đi vô đây, để nhẹ lòng nhẹ bước. việc nhà con đã giải quyết đâu vô đó rồi, nhưng…”

         “Nhưng gì nữa?” Hòa thượng khẩy cười.

          “Nhưng sao vô đến đây rồi, con mới vừa cảm nhận được vẫn còn một chút gì đó vướng víu, gờn gợn, làm cho con bất ổn, bây giờ không biết chuyện đó là chuyện gì mà đã theo con đến tận chỗ này đây?”

         “Chà chà, muốn vô đây tu mà tâm an tịnh thì phải trút bỏ hết ngoài cổng chùa mọi duyên sự của đời, chứ còn chút dính mắc chưa gỡ thì phải bất an thôi!”

          “Bạch Ôn, con dám chắc là con đã buông bỏ hết ngoài cổng chùa rồi ạ!”

          “Vậy hãy trở ra lại ngoài đó, nhìn xem chúng có còn không? Còn chuyện gì?”

          Ông giáo “Dạ”, đủng đỉnh đi thẳng ra ngoài cổng chùa đứng một chặp, rồi quay vào, thưa:

          “Không có chuyện gì còn lảng vảng ngoài đó hết Ôn ơi!”

          Hòa thượng cười, hỏi khẽ:

         “Có thiệt là không còn, không thấy chuyện gì đọng ngoài đó không?”

         Ông giáo ấp úng:

          “Bạch Ôn… con nói dối mà vẫn không qua được mắt Ôn… Dạ thưa… con có cho một chị hàng xóm nhà nghèo… mượn số tiền ba triệu đồng không lấy lãi, nhưng chị ta cứ khất hẹn mấy lần rồi, và lần cuối cùng cam kết là… sẽ mang hoàn trả đủ số vào ngày Rằm tháng này, tức là hôm nay đó ạ. Hôm qua trước khi lên xe theo đoàn vô đây, con quên mất cái hẹn này, nên cái vụ này mới lẽo đẽo theo con…”

         Hòa thượng bật cười, hạ giọng:

         “Tôi hỏi cái này hơi tò mò tí, anh vô dự khóa tu này, đã có định bụng là cúng dường gì không?”

          “Bạch Ôn, kỳ này đi, con gái lớn của con đài thọ hết mọi kinh phí, con định bụng là cúng dường Tam Bảo năm triệu đồng ạ!”

          “Ô, quá quý rồi. Tôi mạo muội đề nghị anh cúng dường hai triệu thôi, ba triệu còn lại anh mang về giúp đỡ chị hàng xóm cho vui!”

         Ông giáo sửng sờ, rồi thẹn thùng, thưa:

         “Ôn dạy chí phải, con hiểu ý Ôn rồi. Phụng sự chúng sanh tức cúng dường chư Phật. Con xin y giáo phụng hành!”

         “Thiện tai. Vậy thì anh ra lại đứng ngoài cổng chùa, hô lên cho to đi!”

           Ông giáo nghe lời. ra đứng ngoài cổng tam quan, hô lên gì đó, rồi trở vào lạy hòa thượng với vẻ mặt rạng rỡ, chắp tay cung kính:

          “Bạch Ôn, hoàn toàn không còn chút vướng mắc lợn cợn gì nữa ạ!”

          “Chắc vậy rồi!” Hòa thượng gục gặc, cười tủm tỉm.

 

                                                       Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/03/2016(Xem: 16369)
Năm 1979 thường được coi là điểm khởi đầu của nền báo chí Việt ngữ tại Úc khi số đầu tiên của tờ Chuông Sài Gòn được phát hành tại Sydney. Tờ báo này xuất bản 2 tuần một lần và sau đó đã trở thành một tuần báo. Trong vòng bốn thập niên qua, truyền thông tiếng Việt đã trải qua thời kỳ phát triển không khác chi truyền thông của các cộng đồng văn hóa đa nguyên khác, theo nghĩa là ngành này đã phát triển về số lượng cũng như sức mạnh theo đà phát triển của cộng đồng nói tiếng Việt.
01/02/2016(Xem: 26436)
“Đế Minh” là cháu ba đời Vua“Thần Nông”tuần thú, chuyển dời phương nam Đến núi Ngũ Lĩnh, (Hồ Nam) (1) Gặp nàng “Tiêngiới” lấy làm hân hoan Kết duyên chồng vợ vẹn toàn Sinh con: “Lộc Tục” hiền ngoan nhất đời “Đế Minh” quyết định truyền ngôi
31/01/2016(Xem: 5464)
Dì Trang là em của má tôi. Nếu không kể bên phía má, tôi có thể gọi dì bằng vai thấp hơn. Đơn giản, ba tôi là chú của chồng dì Trang. Khi ba tôi rời Hà Tĩnh để vào Nam, vào một thời xưa lắm, nghĩa là nói kiểu dân gian là năm một ngàn chín trăm gì đó, có dẫn theo một người cháu.
31/01/2016(Xem: 4672)
Tôi trở về Huế với một tâm trạng nôn nao bồi hồi! Hơn 30 năm sau mới nhìn lại Huế thân yêu, nơi đã cho tôi mật ngọt của thời mới lớn! Phi trường Phú Bài vẫn vậy, vẫn u buồn ảm đạm vào mùa mưa lụt, dù đã mấy mươi năm qua cũng chẳng rộng lớn, sửa sang gì hơn. Đã thế, tôi đặt chân xuống phi trường khi trời đã về chiều nên càng hiu hắt buồn. Niềm vui rộn ràng chỉ bừng lên khi thấy một số bạn cũ đã đứng chờ sẵn bên ngoài. Chúng tôi chỉ biết ôm nhau trong tay với bao niềm cảm xúc, nhìn nhau miệng cười mà nước mắt rưng rưng!
30/01/2016(Xem: 7941)
Có một y viện huyện thuộc vùng cao nguyên Thái Lan, do giao thông bất tiện nên bệnh nhân phải đi từ sáng sớm đến bệnh viện để khám và kịp quay về nhà trước khi trời tối.
20/01/2016(Xem: 6544)
Xin có vài dòng tâm tư nơi đây. Truyện này có một tựa đề rát là phim bộ Hàn Quốc. Tác giả đã nghĩ tới các tựa đề khác cho nhẹ nghiệp tình -- thí dụ như “Tay Ai Chưa Nắm Một Lần” hay “Dây Chuông Ai Níu Bên Trời” – thì lại rất là cải lương, và chẳng hấp dẫn tí nào. Truyện này có thể có vài dị bản khác nhau. Nguyên khởi là viết cho Báo Xuân Việt Báo theo nhu cầu phải có chất lãng mạn thế gian. Cùng lúc, gửi cho nhà thơ Kinh Bắc để đăng trên ấn bản xuân tạp chí Suối Nguồn (của Trung Tâm Dịch Thuật Hán Nôm Huệ Quang), với lời dặn dò rằng xin nhà chùa tùy nghi sửa đổi, cắt bớt, hay thêm vào sao cho phù hợp với chánh pháp.
15/01/2016(Xem: 20500)
Ngày xưa ở tại ven sông Có chàng khỉ sống ung dung một mình Mạnh sức lực, lớn thân hình Thêm tài nhảy nhót tài tình kể chi. Giữa sông có đảo đẹp kia Bao nhiêu cây cối rậm rì xanh tươi Trái cây ngon ngọt khắp nơi Nào hồng, nào chuối chào mời khỉ ta. Từ bờ tới đảo khá xa May thay có đá nhô ra giữa dòng
13/01/2016(Xem: 20354)
Việt nam nước tôi có chiều dài lịch sử thăng trầm trãi qua nhiều thời kỳ chống giặc ngoại xâm để giữ vững và mở rộng biên cương tổ quốc. Rồi qua hơn ba thập niên kể từ năm 1945 đến năm 1975 của thời hiện đại lại thêm một lần nữa Tổ quốc ngập chìm trong khói lửa chiến tranh tương tàn mà cho đến tận ngày nay vết thương vẫn chưa chữa lành bởi vì người ta nhân danh chủ nghĩa này lý thuyết nọ là những ý thức hệ ngoại lai.
18/12/2015(Xem: 11097)
Mỗi chuyến đi đều có mỗi nhân duyên khác biệt. Chuyến đi Ai Lao lần nầy của ba huynh đệ: tôi, thầy Hạnh Giới và chú Hạnh Tuệ cũng có nhân duyên thật là đặc biệt. Thông thường chương trình của Thượng Tọa Phương Trượng được sắp đặt trước một năm, năm nay chúng tôi sang Úc với Thượng Toạ thời gian ba tháng, từ đầu tháng 10 đến đầu tháng 1 năm 2004. Chuyến đi nầy sẽ ghé Bồ đề Đạo tràng, vì thương quý thầy cô học tăng Việt nam, sinh viên trường Đại học Delhi, Thượng Toạ sang thăm Ấn độ mỗi năm một lần, để quý vị có cơ duyên được gần gũi, được nghe những lời huấn từ của Thượng Toạ và được tu tập bù lại phần lớn thời gian sống đời lưu học sinh, không chùa, phải ở ký túc xá sinh viên hoặc ở nhà trọ.
17/12/2015(Xem: 7104)
Ai cũng có những câu chuyện trong cuộc đời của mình. Có câu chuyện theo thời gian ta đã quên, nhưng cũng có câu chuyện làm cho ta nhớ mãi. Và khi ta kể ra, có người cho đó là vớ vẫn nhưng nó lại làm ta thay đổi cách nhìn, cách sống của mình. Câu chuyện cuộc đời của cậu bé Lucky đã trở thành một trong những câu chuyện huyền thoại của cuộc đời tôi. Vào một buổi sáng mùa đông lạnh giá, đó là ngày thứ 4, tôi ra mở cửa để đón chào ngày mới. Hôm nay ngày mới chào đón tôi bằng một chú mèo con mới sinh mà mẹ nó bỏ rơi trước cổng nhà đứa cháu. Dù đã được báo trước nhưng tôi không khỏi ngỡ ngàng trước hình dáng của một chú mèo sơ sinh. Người ướt sũng và tím tái. Chú được đựng trong một chiếc hộp giày và quấn trong một chiếc chăn. Tôi vội vàng đi lấy thêm những chiếc khăn khác để cuốn vào người cho bé.