05. Thực Dưỡng Đại Bổ

26/11/201807:50(Xem: 4699)
05. Thực Dưỡng Đại Bổ

5-thuc duong dai bo-vinh huu

“Sự Đời thỉnh mời Pháp Đạo”

 

Câu chuyện thứ năm:

 

THỰC DƯỠNG ĐẠI BỔ

 

          Sau cả giờ đồng hồ loay hoay dưới nhà trù, cặm cụi chưng cất xong món thực dưỡng, mệnh phụ phu nhân tự tay bưng chén yến sào vào tịnh thất, quỳ bên cạnh tràng kỷ, kính cẩn dâng lên sư trú trì, thưa:

         “Bạch Thầy, Thầy dậy dùng chén yến này cho mau khỏe ạ!”

          Sư liền ngồi dậy, khe khẽ:

          “Nam mô Phật! Cảm ơn cô. Cô tự tay chưng cất đó sao?”

          “Dạ. Chuyện nhỏ mà Thầy.”

          Sư ngồi xếp bằng ngay ngắn, hỏi:

          “Mấy hôm trước nghe bà cụ ở nhà lâm bệnh nặng, cô vắng mặt không đến chùa một thời gian, nay xin hỏi bà cụ đã bình phục chưa. ổn chưa?

           “Bạch Thầy, mẹ con đã qua cơn nguy kịch, đang hồi phục từng ngày ạ!”

           “Vậy là chưa khỏe hẳn. Sao cô không ở nhà mà lo chăm sóc cho bà cụ khỏe mạnh hoàn toàn, mà lại đến chùa? Cô vắng nhà thì ai lo?”

          “Bạch Thầy, con mướn người hàng xóm chăm sóc mẹ con rồi, bây giờ con có đi suốt ba ngày cũng được ạ. Nghe tin Thầy lâm bệnh mấy ngày qua, con áy náy, lo lắng quá!”

            Sư lắc đầu, cười nhẹ nhàng:

           “Tôi ở đây mà bệnh thì có đến bốn đệ tử chăm sóc rồi. Cô đã có lòng nghĩ đến, mang yến đến là rất quý rồi, nhưng cứ giao cho mấy chú chưng nấu là được, vậy mà cô lại xuống bếp làm chi cho khổ…”

            “Bạch Thầy, con muốn tự tay con dâng lên cúng dường. Chén yến sào đã chưng cất xong này, con gửi tấm lòng thành tín quý kính vào đó, với mong mỏi bệnh của Thầy mau dứt ạ!”

             Sư cười ha hả, rồi rời khỏi tràng kỷ, đứng vươn vai, vung chân, biểu hiện đang khỏe mạnh, nói:

           “Chắc chắn nếu tôi dùng xong chén yến này sẽ khỏe mạnh hơn lúc này nữa.”

            Mệnh phụ phu nhân mừng rỡ, chắp tay xá ba lần:

            “Thiệt vậy sao Thầy?”

           “Thiệt chứ. Người tu đâu dám ngoa ngôn vọng ngữ. Nhưng…”

            “Nhưng sao, thưa Thầy?”

            “Tôi thấy người đang cần được thọ hưởng chén yến này là bà cụ ở nhà kìa. Phải là chén yến tự tay con gái của bà chưng cất, gửi tấm lòng hiểu thảo, gửi tình thương yêu quý kính vào đó, thì bà cụ mới thấy ngon, và cảm nhận được ngay nguồn sinh lực tràn trề để mau bình phục. Cũng chén yến đại bổ mà để cho một người dưng, người hàng xóm chưng cất, rồi cho dù có ngồi đút cho từng muỗng, mà người ta chỉ vì mần cho xong nhiệm vụ để lãnh tiền công, thì bà cụ có ăn trăm chén cũng như ăn cháo loãng vậy thôi!”

            Mệnh phụ phu nhân sửng sốt, há hốc mồm, ngộ ra rồi bật khóc hù hu…

 

                                               Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2011(Xem: 4657)
Đêm nay là đêm giao thừa, trời lạnh như cắt, tuyết rơi không ngừng. Một cô gái nhỏ lang thang trên con đường trong đêm đen và giá buốt.
12/05/2011(Xem: 3626)
Trong một ngôi nhà, cạnh Hoàng trường mới, phố Đông, thành Côpenhagơ, chủ nhà đang tiếp khách. Khách hôm ấy rất đông...
12/05/2011(Xem: 7005)
Cung điện của Hoàng đế đẹp nhất trần gian, làm bằng một loại sứ rất quý, nhưng dễ vỡ, mỗi khi chạm đến phải thật nhẹ tay...
12/05/2011(Xem: 4650)
Xưa có một cô bé, người cô bé tí teo, bé và xinh như một con búp bê. Nhà cô nghèo, không sắm nổi cho cô đôi giày.
12/05/2011(Xem: 3957)
Tại nhà ông lái buôn giàu có nhất trong tỉnh tụ tập một đám trẻ, con cái các gia đình giàu có và quyền quý. Ông lái buôn là người có học...
09/05/2011(Xem: 4549)
Những giọt lệ của A Tư Đà là kết tinh của chí nguyện, ưu tư và sự tha thiết của một hành giả đã dành trọn đời mình để tầm cầu chân lý tối hậu.
09/05/2011(Xem: 26585)
"Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm (năm đó). Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh (Tokyo), nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng..."
09/05/2011(Xem: 27957)
Bài giảng cuối cùng, Câu chuyện xúc động về Giáo sư Randy --Cuốn sách mà bạn sắp đọc đây là 53 ngày sau đó nữa, là cách GS Randy Pausch tiếp tục những gì ông đã bắt đầu trên giảng đường hôm ấy, với sự giúp đỡ của nhà báo Jeffrey Zaslow. Hằng ngày vẫn đạp xe để tập luyện, trong 53 lần đạp xe như vậy ông đã trò chuyện với Jeffrey Zaslow qua điện thoại di động. Zaslow đã chuyển những câu chuyện thành cuốn sách này. Ngày 8-4-2008, sách được phát hành tại Mỹ. Hơn ba tháng sau, ngày 25-7-2008, gs Randy Pausch qua đời.
05/05/2011(Xem: 4391)
Ngày xưa có một ông vua và một bà hoàng hậu ngày nào cũng nói: "Ước gì mình có đứa con!" mà mãi vẫn không có.
05/05/2011(Xem: 3845)
Một người có ba con trai, cả cơ nghiệp có một cái nhà. Người con nào cũng muốn sau này, khi bố mất, nhà sẽ về mình.