Đắp chỗ trũng (Tùy bút)

18/11/201820:49(Xem: 4822)
Đắp chỗ trũng (Tùy bút)

dap cho trung

       

ĐẮP CHỖ TRŨNG

Vì là khu dân cư mới đang được hình thành qua từng tháng năm với tốc độ xây dựng chậm chạp, khoan thai, nên còn rất nhiều con đường liên thôn liên xóm chưa được đổ bê-tông, trông như một bức tranh lem nhem nhếch nhác, dở dang đang chờ đôi bàn tay tài hoa của nghệ sĩ hạ thủ công phu dứt điểm vào một buổi sớm tươi sáng cho hoàn mỹ chỉnh chu.

Một buổi xế chiều ảm đạm, tôi ngồi trên thềm hiên, nơi bậc tam cấp trước gian phòng thờ, dõi mắt nhìn ngắm bức tranh dang dở đó. Lối đi, xin gọi là lối đi, vì chưa xứng được gọi là con đường, chạy dài từ khúc cua cách khoảng hơn trăm thước đến phía trước nhà tôi là một con dốc thoai thoải, đang còn nham nhở đất đá cát sạn, chỗ gồ ghề, chỗ trũng hụp, thấy quá thảm thương. Lối đi chung cho mọi nhà, nhưng có một đoạn ngang qua những lô đất trống chưa xây nhà cất cửa đã bị trũng sâu hai bên, chừa lại một lối nhỏ như bờ ruộng vừa đủ xe máy chạy qua, trông thật chướng con mắt, ngứa con ngươi.
Những thành viên trong gia đình tôi thường chạy xe ra vào qua lối đi bên trái của nhà, đã được đổ bê-tông ngon lành, chỉ bị ngắt khúc một đoạn ngắn là đất và đá dăm đã đằm chắc, nên hiếm khi chạy trên lối đi nham nhở trước nhà, nhưng đó vẫn là lối đi chung của cả xóm, trong đó có nhà của mình.
"Cha chung chết không ai khóc". Người qua lại vẫn qua . Xe ra vào vẫn cứ vào ra. Xe chở vật liệu xây dựng, xe taxi, xe ô-tô, xe ba gác máy... đủ loại phương tiện lui tới đoạn đường xấu xí nham nhở này. Nhưng không ai rảnh mà chăm sóc, đắp bồi cho khúc ngặt trũng sâu này.
Tôi phì cười một mình. Cười vì chợt nhớ đến bài thơ dự thi của Vĩnh Bò Cạp trên Báo Tuổi Trẻ Cười năm 1990, Xuân Canh Ngọ, đề tài cười về "Bệnh MacKeNo", căn bệnh trầm kha ích kỷ sống chết mặc bây. Bài thơ "Tâm sự cục đá" đã được Giải Nhất mùa Xuân Tết năm đó:

"Tôi là một cục đá
Bị quăng giữa phố xá
Bên cạnh một ổ gà
Đã bao ngày tháng qua
Xe rộn ràng rộn rã
Người ngược xuôi tất tả
Nhưng không làm gì cả
Tôi nằm hoài quá đã
Tuy tôi là cục đá
Nhưng lòng không như đá
Ước chi có phép lạ
Lăn tôi xuống ổ gà
Để khỏi trơ mặt đá.

Vậy là, tôi quyết định phải làm gì đó.
Buổi chiều ngày hôm sau, thấy tôi lặng lẽ cặm cụi với chỉ một cái thau nhựa, dùng hai bàn tay trơ trụi hốt đống xà bần bên mảnh đất bên hông nhà mang đổ đắp lên chỗ trũng hai bên lối đi thảm thương, bà xã tôi dù đang bận loay hoay trong bếp lo bữa cơm tối cũng liền tiếp sức với tinh thần hoan hỷ, để rồi cùng tôi đứng ngắm nhìn "thành quả lao động" với lòng nhẹ nhàng, vui ơi là vui.
Vui, vì mình thực hành được pháp Phật mà mình đã học và hiểu, "chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành", việc gì mà mang lại tốt lành, lợi lạc cho người khác thì cứ làm, mình được vui tức cũng đã được lợi lạc rồi đó.
Sáng nay, mưa gió tầm tã tơi bời từ đêm hôm qua do ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới, cả trung tâm thành phố Nha Trang nghe đã thất thủ với ngập lụt, còn ở vùng ngoại thành vắng vẻ này cũng đã thấy nước lên còn cách mặt bờ sông chừng nửa thước, nước mưa xối xả xuống các lối đi rút không kịp.
Tôi bước ra ngõ nhìn đến chỗ trũng đã được bồi đắp, an tâm rằng nếu có xe nào chạy qua lại lúc này cũng không sợ bị té ngã vì tai nạn sa hố lọt hầm.



 
Cư sĩ Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 16719)
Trên thế giới ngày nay, những sách vở nói về các vấn đề huyền linh có rất nhiều, sau khi sưu tầm sự thật về những bậc làm cho tôi cảm thấy khích lệ tinh thần để trình bày kinh nghiệm riêng của tôi về những đấng Chân Sư của Phương Đông. Trong những chương sách này, tôi không có ý diễn tả một tín ngưỡng hay một tôn giáo nào. Tôi chỉ đưa ra một tóm lược những kinh nghiệm cá nhân của mình về các đấng Chân Sư, để trình bày những chân lý căn bản trọng đại trong giáo lý của ngài.
10/04/2013(Xem: 13070)
Người du khách cuối cùng đã về; người hướng dẫn viên cuối cùng đã lập lại đến cả ngàn lần những điều hiểu biết của mình để giới thiệu cho du khách ngoại quốc về xứ cổ Ai Cập.
10/04/2013(Xem: 20200)
Theo truyền thuyết Ấn giáo, thần Vishnu có lần hoá sinh làm một vị vương tử sống bên bờ sông Hằng. Tên ông là Ravana. Ravana có một người con trai tên Dasa. Mẹ Dasa chết sớm, vương tử cưới một người vợ khác. Sau khi người đàn bà đẹp và tham vọng này sinh được một con trai, bà đâm ra thù ghét Dasa. Bà muốn cho Nala, con mình kế vị, nên âm mưu chia rẽ cha con Dasa, và chờ cơ hội thanh toán cậu bé.
10/04/2013(Xem: 19467)
Tập: Bàn về Tây Du Ký này viết sau khi đài truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh trình chiếu bộ phim "Tây Du Ký". Dương Khiết đạo diễn. Tập này được soạn giả xe là Hoa Ngọc lan, tập Ba; tiếp theo Hoa Ngọc Lan, tập Một, xuất bản năm 1998. Nhà Xuất bản Thành phố Hồ Chí Minh; Hoa Ngọc Lan, tập Hai, xuất bản tháng 03 năm 2000, Nhà Xuất bản Tôn Giáo.
10/04/2013(Xem: 19637)
Điều nầy khiến người viết " Bàn về Tiểu Thuyết Kim Dung " đi tìm lại các cảm xúc của mình khi mải mê đọc võ hiệp Kim Dung vào thập niên 60, đặc biệt là cảm xúc về Phật học, về Văn hoá và Giáo dục. Người viết chỉ có một nguyện vọng khiêm tốn là nói lên một tiếng nói trân trọng về những gì tốt đẹp mà Kim Dung đã cống hiến cho độc giả bốn phương.
10/04/2013(Xem: 22143)
BẰNG TẤT CẢ TẤM LÒNG Thích Chân Tính Nhà Xuất Bản Thuận Hoá - Huế 1996
10/04/2013(Xem: 11244)
Quyển Hồi Ký này của tu sĩ Yogananda có một giá trị độc đáo vì nó là một trong những tác phẩm nói về các bậc thánh nhân, hiền triết Ấn Độ, không phải được viết ra bởi một ký giả hay văn sĩ ngoại quốc, mà bởi một tác giả nòi giống và cùng một nền giáo dục tâm linh với những người mà ông diễn tả. Nói tóm lại, đây là một quyển sách của một người Yogi viết về những người Yogi. Dưới hình thức một truyện trường thuật của một nhân vật tiết lộ cho chúng ta biết cuộc đời và những quyền năng lạ lùng của những bậc hiền giả của xứ Ấn. Quyển sách này có một tầm quan trọng rất lớn trong thời gian và ngoài không gian...
10/04/2013(Xem: 24577)
Ngài Triệu Châu hỏi ngài Nam Tuyền: Thế nào là đạo? Ðáp: Tâm bình thường là đạo. Một câu như thế đủ làm cửa ngỏ để chúng ta đọc tập sách này. Vì trong đây là những mẫu chuyện về các bậc cao tăng có đời sống khác lạ, . . .
10/04/2013(Xem: 20179)
Đọc “Câu chuyện dòng sông”, chúng ta sẽ thấy rằng cuộc đời đáng sống và chứa đựng muôn ngàn hương sắc tuyệt vời, mà chúng ta thường bỏ quên và đánh mất giữa đời sống thường nhật. “Câu chuyện dòng sông” là câu chuyện của mỗi người trong chúng ta; đó cũng là hình ảnh muôn thuở của trần gian và của mộng đời bất tuyệt.
10/04/2013(Xem: 6004)
Có một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ xanh tươị Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăng từ trên núi xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm lại, mặt nước trong xanh êm mát.