02. Còn và hết duyên

16/11/201816:28(Xem: 4294)
02. Còn và hết duyên

con duyen
"SỰ ĐỜI THỈNH MỜI PHÁP ĐẠO"

 

Câu chuyện thứ hai:

 

CÒN VÀ HẾT DUYÊN

 

             Một thiện nam hỏi vị Y chỉ sư:

           “Bạch Thầy, có phải mọi thứ có duyên với mình thì chúng tự đến, và khi hết duyên thì dù mình có cố gắng níu kéo, khư khư gìn giữ, chúng vẫn bỏ đi, hoặc thuộc về người khác, phải không ạ?”

            “Rõ là vậy rồi! Sao lại hỏi ?”

            “Nhà con có chiếc xe máy Wave Alpha đã chạy được năm năm, có đến hai lần vợ của con quên không khóa cổ, vẫn còn cắm cả chìa vào khóa, đậu trên thềm hiên trước nhà, rồi đóng cửa ngủ từ trưa đến chiều, vậy mà xe vẫn còn nằm đó, mặc dù xóm nhà con ở là xóm dân cư đông đúc, hỗn tạp xô bồ…”

           “Còn duyên rồi. Nếu hết duyên, dù mình có khóa cẩn thận, xích thêm bánh, nó vẫn mất tăm à!”

            “Nhưng con chưa tin tuyệt đối ạ.”

            “Hai lần vợ của con để xe ngoài thềm hiên mà quên khóa cổ rút chìa, không mất, đó là hai lần lơ đễnh, sơ ý, phải vậy không?

            “Dạ đúng, đó là do quên, sơ ý.”

           “Vậy con hãy thử lần thứ ba bằng cách cố ý xem sao?!”

           Thiện nam trố mắt, liền bái lễ cáo lui. Ba ngày sau lại xin yết kiến Y chỉ sư, khoe:

           “Bạch thầy, liên tiếp ba buổi trưa vừa rồi, con cố ý để xe ngoài thềm hiên, không rút chìa khóa, chiều dậy thấy xe vẫn còn nằm đó. Con tin tuyệt đối rồi ạ!”

            Thầy cười khanh khách, nói:

           “Thôi nghen, sự bất qua tam, có cố ý, có thử thì thử ba lần đủ rồi, đừng thử thêm lần thứ tư, lỡ nó đến hồi hết duyên biến mất, rồi chạy đến đây mắng vốn tui, đổ thừa tui xúi dại, tui không có tiền mà đền đâu à nghen!”

             Thầy trò cùng cười vui sảng khoái.

                 Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/12/2010(Xem: 9093)
"Ngọc tỉnh liên" là "Hoa sen trong giếng ngọc". Đây là bài phú của Mạc Đĩnh Chi. Ông đỗ Trạng nguyên, khi vào bái yết nhà vua, Trần Anh Tông thấy hình dung ông xấu xí quá...
30/12/2010(Xem: 15227)
Trong đầm gì đẹp bằng Sen. Lá xanh bông trắng, lại chen nhụy vàng. Nhụy vàng bông trắng lá xanh. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
28/12/2010(Xem: 7759)
Một ông lão ở gần cửa ải Nhạn Môn, nơi giáp giới nước Tàu với Phiên Quốc (Hồ) có con ngựa. Một hôm, con ngựa đi mất. Người quen thuộc đều đến thăm hỏi, chia buồn.
28/12/2010(Xem: 4642)
Đời nhà Đường (618-907), triều Lý Thái Tông (Lý Thế Dân), niên hiệu Trinh Quán năm thứ 13, gần thành Trường An có con sông Kinh, nước trong vắt.
28/12/2010(Xem: 3777)
Thời xưa, người ta tiễn nhau thường bẻ cành liễu đưa cho người đi. Dương Quan là một cửa ải ở biên giới tỉnh Thiểm Tây. Đường thi có bài "Tống Nguyên Nhị sứ An Tây"...
25/12/2010(Xem: 5553)
Chúng ta, những người bỏ xứ ra đi, đã quay lưng với cổng trường ngày cũ, nhưng lòng vẫn còn tưởng nhớ đến những hình ảnh thân yêu của bạn bè ngày nào! Vẫn mong ước ngày trở lại để tìm kiếm ký ức thầm kín ngày xưa, để được nhìn gặp những người ở lại của thuở ấy, nhưng những người ở lại có còn gì nữa đâu? Đói khổ đã làm mòn mỏi thêm cuộc sống, tất cả chỉ còn biết đem hơi sức bám vào nhịp thở, sống cho qua chuỗi ngày còn lại. Tôi quen chị Xuân Viên khi được đổi về trường Sương Nguyệt Anh (SNA). Hình ảnh một con người tuy nhỏ bé nhưng lúc nào cũng đầy nghị lực đã đập vào mắt tôi và dần dần từ chỗ quen biết, chúng tôi đã thương mến nhau từ lúc nào cũng không hay nữa! Nói đến chị, phải nói đến một con người mẫu mực, một cô giáo hoàn toàn gương mẫu đúng phong cách một nhà giáo đầy đạo đức. Đó là người mà tôi mến phục nhất và lúc nào cũng chiếm trọn trong tôi một niềm thương yêu trìu mến và bất tận. Giao cho chị phụ trách làm giáo sư hướng dẫn một lớp nào, coi như nhà trường khỏi phải
24/12/2010(Xem: 9077)
Từ ngày định cư ở một xứ hiếm mưa, lắm lúc tôi tưởng chừng như không còn nhớ nhiều đến những cơn mưa vùng nhiệt đới; mưa quê hương, nhất là những cơn mưa dai dẳng của một xứ "mùa đông thiếu áo, mùa hè thiếu ăn", mưa xứ Huế!
22/12/2010(Xem: 5472)
Hậu Nghệ có công bắn 9 mặt trời cứu bá tính khỏi chết trong biển lửa nên được nhân dân kính mến, suy tôn làm hoàng đế. Lên làm vua, Nghệ lại cướp giựt của cải của nhân dân.
14/12/2010(Xem: 4279)
Đời Tam Quốc, em trai của Ngô chúa Tôn Quyền là Tôn Dực làm Thái thú quận Đan Dương. Dực vốn tính cương cường, nóng nảy lại hay rượu.