Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

165. Tôn Thái Lai nén giận mời tri kỷ

31/10/201818:29(Xem: 7294)
165. Tôn Thái Lai nén giận mời tri kỷ

te dien hoa thuong


Tế Công Hoạt Phật
(Tế Điên Hòa Thượng)
Đồ Khùng dịch
(bút hiệu của HT Thích Minh Cảnh)

***

Chương 165:
Tôn Thái Lai nén giận mời tri kỷ

Mãnh anh hùng đánh nhầm Pháp Nguyên tăng




Thấy mọi người tay cầm đao thương côn trượng kéo nhau chạy tới Vạn Trân lầu, Liêu Đình Qúi nói:

- Các vị đã tới rồi à? Họ Trịnh đang ở trên lầu đó.

- Vâng!

Mọi người đáp xong kéo nhau lên lầu, nhìn thấy Trịnh Hùng đều ngạc nhiên. Những người này đều thọ Ơn Trịnh Hùng cả. Mỗi năm theo thời tiết rủi có kẹt đều chi đều kiếm Trịnh đại gia hết, vì họ biết Trịnh Hùng là người khẳng khái, ai đến mượn tiền, ít nhiều không câu nệ. Trịnh Hùng không để cho về không, thường giúp đỡ bọn họ. Hôm nay gặp Trịnh Hùng, họ đều tiu nghỉu, cả đến trợn mắt cũng không dám. Trịnh Hùng hỏi:

- Các vị đến đây làm gì thế?

- Trịnh gia, có phải ngài đến mắng chửi Tôn Thái Lai đó không?

- Vâng phải đấy.

- Nếu biết lão nhân gia thì chúng tôi cũng chẳng đến làm chị Trịnh đại gia tại sao tìm Tôn Thái Lai làm chi vậy? Chúng tôi xin khuyên can ngài.

- Không cần làm thế! Chuyện này các vị không xen vào được đâu.

- Chúng tôi muốn xen vào cũng không được. Giúp lão nhân gia thì thiệt cho hắn quá, trái lại cũng không thể giúp hắn chống lại với đại gia.

- Ta cũng không cần giúp đỡ. Các vị hãy đi đi!

Mọi người kéo nhau xuống lầu, nói:

Vụ này chúng tôi giúp không được, nói với chưỡng quỹ các người kiếm mời một cao minh khác.

Nói xong, họ tự giải tán. Liêu Đình Qúy thấy vậy mới nói:

- Cả bấy nhiêu người toàn là đầu voi đuôi chuột cả.

Hắn đâu biết rằng Trịnh Hùng giao thiệp rộng hơn Tôn Thái Lai nhiều.

Liêu Đình Qúy còn đương tức giận thì thấy Ma diện hổ Tôn Thái Lai trở về dắt theo một vị Hòa thượng trán trợt. Vị Hòa thượng này nguyên là người ở đảo Liên Hoa trên núi Lục An, kêu là Thần quyền la hán Pháp Nguyên. Ông ta đến Lâm An chơi, thường ăn cơm ở Vạn Trân lầu. Tôn Thái Lai lân la bắt chuyện, biết Hòa thượng có một bản lĩnh kinh người nên kết làm bằng hữu. Hai người rất thân với nhau, Tôn Thái Lai mời Hòa thượng về nhà mình ở. Hôm nay gặp chuyện này, Tôn Thái Lai nghĩ: "Nếu mời người khác, họ không đánh được Trịnh Hùng vì người hắn quen biết quá nhiều. Phải kiếm ai lạ mặt mới đánh hắn được".

Tôn Thái Lai biết Thần quyền la hán Pháp Nguyên bản lảnh cao cường mà võ nghệ lại xuất chúng, bèn trở về nhà gặp Pháp Nguyên, kiếm chuyện đặt điều nói dóc:

- Này Pháp sư huynh, cửa tiệm tôi chắc bán không được rồi đây.

- Tại sao vậy? Không có vốn có hề chị Ta có bạc đây, chú cứ lấy mà dùng.

- Không phải vậy, vốn thì có rồi. Hiện tại ở thành Lâm An này có một tên Thiết diện thiên vương Trịnh Hùng. Hắn ta là ác bá ở địa phương, kết giao với quan trưởng, quấy động nha môn, áp bức người lương thiện. Hắn thường đến tiệm tôi ăn cơm, không trả tiền không nói chi, hắn còn nhăn mũi trợn mắt, ăn rồi đập dĩa chơi nữa. Hôm nay hắn lại đến, bước vào cửa, nói: - Tôn Thái Lai, Trịnh đại gia hôm nay chiếu cố đến tiểu tử mi đây! Phổ ky khuyên giải, hắn lại mở miệng mắng chửi lung tung. Tôi ở trong phòng chưởng quỹ không trả lời, nếu trả lời tức thì sẽ đánh nhau thôi. Có người khuyên hắn nên lên lầu uống rượu tôi mới về đây. Huynh nghĩ xem, tôi như vầy làm sao đánh nhau với hắn cho được?

Pháp sư nghe đặt điều như vậy bèn nói:

- Không hề chi, để tôi đi báo thù cho chú! Chú không tiện trở mặt với hắn thì cứ gọi hắn ra chỉ cho tôi, tôi sẽ phân tài cao thấp với hắn chọ Nếu tôi có đánh chết hắn, chú không cần phải lo lên quan. Chú cứ nói họ giành ăn uống sanh ra ấu đả, chú nói không biết gì hết thì thần tiên cũng lần không ra. Còn phần tôi trở về đảo Liên Hoa ở núi Lục Yên, họ đâu có cách nào bắt hung thủ được.

- Được! Tôn Thái Lai nói.

Pháp Nguyên cùng Thái Lai đi thẳng về Vạn Trân lầu. Tới nơi, Pháp Nguyên đứng ngoài cửa, nói:

- Chú kêu hắn ra đây.

Thấy Tôn Thái Lai lên lầu, Trịnh Hùng trợn hai mắt đỏ ngầu, nói:

- Tôn Thái Lai, ta đến kiếm mi đây.

- Được, mi đến kiếm ta, ngoài cửa cũng có người đang kiếm mi nè, ra đó đi!

- Được, ngươi chuẩn bị núi dao chảo dầu, họ Trịnh ta muốn đến tìm ngươi, nào có sợ gì.

Nói rồi Trịnh Hùng xuống lầu bước ra ngoài xem, thấy đứng trước mặt mình là một ông Hòa thượng trán trợt, mình cao chín thước, tam đình nở rộng, tóc để xõa, nịt một chiếc kim cô, mình mặc tăng y bằng đoạn màu lam làm nổi bậc bâu áo màu xanh, vớ trắng tăng hài xanh, mặt như màu chàm, đôi mi màu đỏ quạch trên đôi mắt vàng thau, hai chùm lông đen áp đầy hai tai, trông vẻ dữ tợn như ôn thần, mạnh như thái tuế, tay cầm một phất trần sáng lóe. Tôn Thái Lai lấy tay chỉ, nói:

- Vị Hòa thượng này tìm mi đó.

Trịnh Hùng biết đó là nanh vuốt của Tôn Thái Lai, mới nói:

- Ông là người xuất gia, ta với ông không quen biết nhau, trước đây không oán gần đây không thù, ông tìm ta để làm gì?

- Mi có phải là Thiết diện thiên vương không?

- Vâng, chính tôi. Ông là ai?

- Sái gia là Thần quyền la hán Pháp Nguyên. Ta tìm mi tại vì mi đến phá bĩnh việc buôn bán tại địa phương này, không việc ác nào không làm. Sái gia hôm nay đặc biệt đến để kết thúc tánh mạng của mi đây.

- Hay cho tăng nhơn, ông có tài cán bao nhiêu mà dám ngông cuồng huênh hoang như thế?

Nói xong cử quyền nhắm Pháp Nguyên đánh tới. Pháp Nguyên lật đật cử quyền đón đỡ, hai người thi thố hết tài năng đánh nhau một trận. Thật là kỳ phùng địch thủ, tướng ngộ tương tài! Trịnh Hùng vốn có tài năng xuất chúng, gặp được danh nhân dạy dỗ; còn Pháp Nguyên cũng là người tinh thông quyền cước, bản lãnh cao cường. Hai người trao đổi quyền cước bất phân thắng bại. Người xem vây quanh mỗi lúc một nhiều, nhưng không ai dám nhảy vào khuyên can, vì họ đều biết rằng Trịnh Hùng là nhân vật nổi tiếng của địa phương, còn Ma diện hổ cũng là ác bá của nơi này, hai bên đều không dễ gì vây vào nhau. Trịnh Hùng đang đánh nhau với Pháp Nguyên chưa phân thắng bại, lúc đó Tế Điên ở trên lầu mở cửa sổ nhìn xuống, nói:

- Chà, không xong rồi! Đánh nhau rồi hả, mau can ra chớ!

Mấy phổ ky trong quán rượu đều nói:

- Các vị xem ông Hòa thượng ăn quỵt uống chực kìa, thiệt là đáng ghét!

Câu nói đó cũng không quan trọng, nhưng nhè gặp phải một đại hán khờ đứng trong đám đông coi đánh nhau, lại nghe được, bèn lầm cho Pháp Nguyên là ông Hòa thượng ăn quỵt uống chực. Đại hán khờ này đã hai ngày chưa ăn cơm, anh ta nghĩ bụng: "Cái ông mặt đen này chắc là chưởng quỹ của tiệm cơm, nhưng vì ông hòa thượng kia ăn quỵt uống chực mới đánh ông ta như thế. Ta phải giúp ông chưởng quỹ mặt đen đó đánh cho ông hòa thượng kia chạy đi, chưởng quỹ quán rượu thế nào cũng đãi mình một bữa cơm".

Nghĩ rồi bèn hươ cây thục đồng côn trong tay nhắm ngay Pháp Nguyên hòa thượng đánh xuống, làm Trịnh Hùng cũng phải ngạc nhiên. Nguyên vị mãnh hán này là người Châu Tuần Điển, họ Ngưu tên Cái, ngoại hiệu là Xích phát ôn thần, con của Kim mao thái tuế Ngưu Hồng, nói theo sử sách thì hắn chính là cháu nhiều đời của Ngưu Cao trong truyện Trịnh Tinh Trung. Tánh tình rất hiền lành ngay thẳng, từ nhỏ được gia truyền một bản lãnh kinh người, sức mạnh vô cùng, nhưng lại rất khờ khạo. Gia tư hắn rất giàu có, nhưng vì khi cha chết, hắn là kẻ nhân sự bất biết nên gia tài sự nghiệp bị người ta phân chia lần hồi đến nỗi cơm không có mà ăn. Hắn cũng chẳng biết làm gì để kiếm sống, mỗi khi đói bụng, thấy người cùng phố dọn cơm hắn nhào lại ăn đại. Người ta thấy hắn có dáng vẻ người lớn bèn cho hắn ăn, nhưng lâu ngày chầy tháng, ai cung phụng cho hắn nổi? Mỗi khi ăn cơm, người ta đều đóng kín cửa lại, sợ Ngưu Cái tới. Nhưng đóng cửa cũng không xong, Ngưu Cái xô cửa vào giựt lấy để ăn. Vì hắn khỏe quá, ai cũng đành chịu, không dám động đến. Ở cùng phố có một người gọi là Ân Nhị Thái Gia, nói: 

- Ngưu Cái nè, ngươi cứ ở nhà hoài hôm nay nhà này, ngày mai ăn nhà kia, coi sao tiện? Có sức lực như ngươi nên đến doanh trại đầu quân đi, một khi điểm binh diễn võ, chắc chắn sẽ được làm quan chức, há không sướng hơn sao? Ngưu Cái vốn là một thằng khờ, hỏi:

- Làm quan chức là chức gì?

- Đề đốc.

- Phải rồi, ta đi làm đề đốc.

- Ta cho ngươi một điếu tiền làm lộ phí, ngươi đi đi!

Ngưu Cái cầm một điếu tiền từ nhà ra đi, cứ đi đại tới trước chớ chẳng biết đi đâu. Hắn nghĩ: "Mình phải hỏi doanh trại ở đâu mới được". Nghĩ rồi, gặp một người đi đường, Ngưu Cái từ phía sau hét lớn:

- Ê, tiểu tử, đứng lại coi!

Người kia ngoái đầu nhìn lại, thấy Ngưu Cái mình cao hơn một trượng, mặt như bùn xanh, tóc đỏ như châu sa, tay cầm cây côn đồng cỡ bằng ly trà. Người đó sợ quá co giò chạy mất. Ngưu Cái thấy vậy nói:

- Hay cho tên tiểu tử này, không nói cho ta biết lại chạy đi chớ!

Hắn thấy một người khác lại kêu:

- Ê, tiểu tử, đứng lại coi!

Người này thấy hắn cũng chạy nốt. Gặp liên tiếp ba bốn người, hễ hỏi tới là chạy. Ngưu Cái bèn nghĩ ra một cách. Gặp một người đi đường, hắn ta bước tới thộp cổ người đó, nói:

- Ê, tiểu tử, đừng có chạy!

Người ấy sợ quá, nói:

- Làm cái gì vậy? Tôi có mắc mớ gì anh đâu?

- Ta hỏi ngươi nè, doanh trại ở đâu? Người hàng phố của ta nói, theo sức lực của ta như vậy đi đầu quân, mỗi khi điểm binh diễm võ, thế nào cũng làm đề đốc.

- Anh thả tôi ra, tôi sẽ nói.

- Ngươi đừng có chạy nhé!

- Ừ, không chạy.

Ngưu Cái mới thả người ấy ra. Người ấy biết hắn là một thằng khờ, mới nói:

- Anh muốn đi đầu quân thì lên kinh đô, nơi đó là chỗ của thiên tử ở, muốn kiếm danh thì ở triều, kiếm lợi thì ở chợ, anh muốn làm quan thì lên trên đó.

Kinh đô ở đâu?

- Ở Lâm An, anh đi về hướng Bắc này này!

Ngưu Cái lại chẳng hiểu biết chi, đi đường thấy quán vào ở, kêu cơm ăn. Hôm sau ăn rồi định đi, quán đòi tiền, Ngưu Cái nói:

- Lão gia không tiền, đợi làm quan sẽ trả.

Nói rồi cất chân chạy đi, người ta rượt theo không kịp. Hắn cứ mơ mơ hồ hồ như vậy, không biết Đông Tây Nam Bắc là gì, thời may cũng tới được Lâm An. Ngưu Cái hỏi thăm người ta đi đầu quân ở đâu, có người bảo:

- Anh lên nha môn mà đầu quân.

Ngưu Cái bèn đến nha môn huyện Tiền Đường, thấy ngoài cửa có rất nhiều đương sai đương ngồi, Ngưu Cái nói:

- Tôi đến đầu quân đây!

Trong các đương sai, có một người già hỏi hắn:

- Anh kiếm ai?

- Người hàng phố tối nói sức lực như tôi đi đầu quân, khi điễm quân diễn võ, chắc chắn tôi được làm quan.

Ông già nghe nói, biết hắn là một thằng khờ, bèn nói:

- Anh đến đầu quân mà hiện giờ không có quân vụ, anh phải kiếm người bảo lãnh, tôi sẽ giao cho anh phần sai sự trong quân doanh ăn một phần lương là để giúp anh đấy.

- Để tôi đi kiếm người bảo lãnh.

- Phải đấy!

- Ngưu Cái bỏ đi ra ngoài, gặp một người đi đường, chưa hề quen biết, hắn kêu:

- Ê, chú đừng đi, vô bảo lãnh cho tôi coi!

- Cái gì? Tôi bảo lãnh cho chú à?

- Trong doanh trại giao cho tôi một việc ăn một phần lương để giúp đỡ tôi. Chú bảo lãnh cho tôi đi.

- Tôi không quen với chú mà!

- Kể như mình quen với nhau đi.

- Không được đâu.

- Không được thì ta đi tìm người khác vậy.

Hắn tìm mãi đến cửa Tiền Đường, thấy Trịnh Hùng vớI Pháp Nguyên đang đánh nhau. Nghe Phổ ky hô hòa thượng ăn uống quỵt, Ngưu Cái tưởng lầm Pháp Nguyên là hòa thượng ăn quỵt uống chực, còn Trịnh Hùng là chưởng quỹ của tiệm, Ngưu Cái nhảy vào xách thục đồng côn nhắm ngay Hòa thượng đập xuống.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/09/2016(Xem: 5755)
Vào cuối đời Tây Tấn, vua Huệ Đế ngu tối, việc triều chính đều do hoàng hậu Giả thị chủ trương. Giả hậu là người nham hiểm, lại biết quyền biến đởm lược, mưu giết các thân vương, phế bỏ Thái tử. Triệu Vương Luân bèn phẫn uất, cử binh giết Giả hậu, truất phế vua Huệ Đế mà tự xưng lên làm vua. Các thân vương khác thấy vậy cũng dấy binh tranh giành lẫn nhau, cốt nhục tương tàn, làm cho nhà Tấn suy yếu.
22/08/2016(Xem: 4694)
Sáng hôm nay trong thinh lặng của một sáng chủ nhật mùa đông, tôi muốn dành tâm trí thảnh thơi để viết vài hàng trả nợ cho cô bạn tí hon ngày xưa. Nợ vì tôi cứ hẹn sẽ viết cho nàng. Gọi là bạn nhưng chưa bao giờ nói chuyện, gọi là bạn vì học cùng trường. Tí hon vì nhỏ hơn tôi ba tuổi. Từ nhỏ, tôi có một tật rất xấu, tôi xem ai nhỏ tuổi hơn tôi là con nít. Vì sao chỉ hơn vài tuổi mà khi nào tôi cũng có cảm tưởng như mình đứng rất cao để nhìn xuống những người tí hon này!
11/08/2016(Xem: 4298)
Nó không biết chính xác năm nay mình bao nhiêu tuổi, chỉ nghe sư thầy nói nó ở chùa đã 12 năm với cái tên Quảng Chân Tâm. Tất cả những đứa trẻ ở chùa ngoài tên đời do cha mẹ đặt, sư thầy đều cho pháp danh với chữ Quảng đứng đầu.
03/08/2016(Xem: 37221)
Nhà thơ triết gia Phạm Công Thiện [1941 - 2011] qua đời năm 2011 tại Houston, nhưng chuyện kể, các bài viết về anh đã nhiều lầm lạc : Người viết : anh bỏ áo tu hành lấy cô vợ người Pháp, theo Thiên Chúa Giáo, kẻ khác viết : anh không hề có một mảnh bằng kể cả bằng tú tài mà dạy Triết Học Viện Đại học Sorbonne, mười lăm tuổi anh đọc và viết hàng chục ngôn ngữ, mười lăm tuổi anh dạy trung học, hai mươi tuổi anh là khoa trưởng khoa Khoa Học Nhân Văn, Đại Học Vạn Hạnh Sài Gòn, anh là triết gia không cần học một ai ? Dạy Triết học tại một Đại Học Pháp mà không cần một văn bằng nào ?
25/07/2016(Xem: 5349)
Người đàn bà đến bên cửa sổ ghé mắt nhìn ra ngoài trời. Qua lớp mưa mù dầy đặc trắng xoá ngoài kia bà chẳng nhìn thấy được gì ngoài những tia chớp xé toạt không gian kèm theo hàng loạt tiếng sấm như long lỡ đất trời. Thời tiết chiều nay quá xấu, xấu hơn người ta đã dự đoán và xấu hơn sự suy nghĩ của Quang, đứa con trai lớn của bà. Đã mấy tháng rồi nó mới có dịp bay về thăm bà vậy mà hôm nay trời lại mưa bão quá chừng! Trước khi lên máy bay nó còn gọi báo cho bà biết: - Bên đây thời tiết đẹp lắm má! Mong rằng khi con bay sang đến Cali thì trời quang mây tạnh, con sẽ chở má đi ăn và ở chơi với má đến tối mới về lại khách sạn.
06/07/2016(Xem: 8749)
Hôm nay là ngày 10 tháng 6 năm 2015, tại thư phòng chùa Viên Giác Hannover, Đức Quốc, tôi bắt đầu viết tác phẩm thứ 65 của mình với tựa đề là “Nước Úc trong tâm tôi” để sang năm 2016 sẽ xuất bản và ấn tống. Tác phẩm nầy được viết trong mùa An Cư Kiết Hạ lần thứ 31 của năm Ất Mùi, nghĩa là từ năm 1984 đến nay (2015) cứ mỗi năm ba tháng như vậy, Thầy trò chúng tôi có trọn vẹn 3 tháng an cư tại chùa Viên Giác thật là an lạc. Chương trình mỗi ngày được bắt đầu từ 5 giờ 45 sáng. Đại Chúng vân tập nơi Tổ Đường để xá Tổ, sau đó lên Chánh Điện, hô canh và tọa thiền 15 phút. Sau khi xả thiền, Đại Chúng bắt đầu trì tụng Thần Chú Thủ Lăng Nghiêm, phần giữa của thời khóa có kinh hành niệm Phật ba vòng, tiếp đó lạy danh hiệu của chư Phật, Bồ Tát và Thánh Chúng độ 35 lạy. Sau thời công phu khuya ai về phòng nấy để nghỉ ngơi hay hành trì tiếp, hoặc tập thể dục. Đúng 8 giờ sáng là giờ điểm tâm của Đại Chúng, ai nấy đều tỉnh thức trong lúc dùng sáng, không nói chuyện, mà câu chuyện hằng ngày chỉ được
13/06/2016(Xem: 4430)
Hoa Lan nhất định không đầu hàng ngẩng mặt than thở: “Đời là bể khổ, tình là giây oan“ như cụ Tố Như đâu. Hoa Lan phải tâm tâm niệm niệm cột vào tâm câu Nhất thiết duy tâm tạo, khổ hay vui đều do cái đầu và bàn tay năm ngón của ta điều binh khiển tướng. Hoa Lan sẽ kể về nỗi khổ, niềm đau của thế gian trong trường thiên Tỵ Nạn Tình Duyên, một vấn nạn trong cuộc sống lứa đôi, trong vòng ái ân, sinh tử. Nỗi khổ chúng sanh chỉ cần khoanh vùng trong hai chữ tỵ nạn cũng đủ làm ta khiếp vía. Nào tỵ nạn cộng sản, con rơi của tỵ nạn chính trị, cháu rớt của tỵ nạn kinh tế, những đề tài ấy nhắc đến đã đủ ù tai hoa mắt và cũng chẳng phải là sở trường của mình, Hoa Lan sẽ kể về đề tài tỵ nạn tình duyên, nơi đã đi, đã đến và đã về.
01/06/2016(Xem: 13736)
Bài này được viết như một ghi chú cho Thiền Tông, để như một cách tiếp cận đơn giản… và hy vọng, cũng là một ghi chú cho rất nhiều pháp khác của nhà Phật, kể cả Tịnh Độ. Bởi vì, Thiền Tông là pháp môn cốt tủy nhất, trực tiếp nhất, không qua bất kỳ phương tiện nào khác, và cũng có thể dùng làm chiếc cửa lớn cho tất cả các pháp khác.
31/05/2016(Xem: 21066)
Chuyện xảy ra ở Việt Nam, nhưng lại bắt đầu từ bên Mỹ. Số là, vào khoảng thời gian năm 1956, có một kỹ sư Hoa Kỳ tên là Frank M.Balk. Chàng kỹ sư này suốt đời chẳng biết gì về cái xứ bé nhỏ xa xôi tận vùng Đông Nam Á tên gọi là Việt Nam cả.
27/05/2016(Xem: 6672)
Bao nhiêu năm ao ước cho đến hôm nay tôi mới có duyên lành được hành hương về Tây Trúc - Tây Trúc hay Thiên Trúc là tên gọi trước đây của xứ Ấn Độ. Trong phái đoàn tôi đi có nhóm Sợi Nắng và các Phật tử đến từ Canada cũng như Hoa Kỳ. Về chư Tăng thì có thầy Tánh Tuệ - nhà thơ Như Nhiên. Thầy là người từng sống và học tập ở Ấn Độ suốt bảy năm nên thầy nắm rất rõ về lịch sử, địa lý, phong tục tập quán... của người Ấn Độ. Cũng chính vì thâm niên như vậy nên nước da thầy rám nắng và người ta thường gọi thầy với cái tên rất gần gũi là "thầy cà-ri". Ngoài ra, phái đoàn còn có thêm sư cô An Phụng và sư cô Huệ Lạc
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]