Trăm Chữ Nhẫn

26/09/201822:12(Xem: 9156)
Trăm Chữ Nhẫn
                    chunhan_thuphap1              
 TRĂM CHỮ NHẪN

 

        Truyện kể rằng, ngày  xưa có gia đình ông Trương Công Nghệ,  họ hàng sống với nhau chín đời : cố, ông, bà, con, cháu, chắt, chít ... tính sơ sơ trên dưới trăm người, lúc nào cũng rất mực yêu thương, rất mực thuận hòa, vui vẻ và êm ấm, chẳng bao giờ thấy họ gây gỗ, ganh đua  hoặc lục đục chia lìa và xa cách nhau.

        Dân trong làng, nhà nhà đều biết, người người đều khen. Lời hay, tiếng tốt dần dần lan xa...đến tai Vua.

        Nhà vua bèn ngự giá đến tận nhà, xem xét cho rõ sự tình.

        Toàn thể họ hàng chín đời, áo quần chỉnh tề phủ phục,  Người Trưởng tộc kính cẩn dâng lên Vua một tờ tấu trình, trên ấy có 100 chữ NHẪN !

        Vua mới hiểu ra, ban thưởng trọng thể, rồi hồi loan.

 

                                                *

        Câu chuyện đến đây là hết, ngắn gọn mà thâm thúy vô lường ! Tổ Tiên chúng ta đã dậy chúng ta từ lâu rồi, mãi mãi sao không biết vâng lời !

        Người ngoại quốc từng cho chúng ta mỗi người đều có một ông Vua hoặc một Lãnh chúa trong lòng. Chữ NHẪN quý báu kia, vẫn chưa thuộc lòng, cho nên đến nay chúng ta vẫn còn đố kỵ, ganh ghét, xem thường nhau, đến nỗi phải thù hận, giết chóc, phân ly nhau...thì làm sao có được một Mái Ấm Gia Đình Chín Họ như gia đình ông Trương Công Nghệ  ngày xưa !

 

                                                               MÙA  XUÂN  NHƯ  Ý
                                                               LI HAY Ý ĐP
                                                                 "Biển đưa đẩy thuyền đi,
                                                           biển cũng có thể lật chìm thuyền"
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 11706)
Một sinh thể đã xuất hiện trong cuộc đời như chưa từng có, đến lúc từ giã ra đi cũng thật nhẹ nhàng như cánh nhạn lưng trời. Vốn xuất thân từ dòng dõi trâm anh thế phiệt, được bẩm thụ cái gen của tổ phụ từng nổi tiếng văn chương, lại hấp thụ tinh hoa của địa linh sông Hương, núi Ngự - một vùng đất được xem là cái nôi của văn hóa Phật giáo miền Trung. Khi trưởng thành, thể hiện phong thái của một bậc nữ lưu tài sắc vẹn toàn, nhưng túc duyên thôi thúc, sớm rõ lẽ vô thường, dễ dàng từ bỏ cảnh phú quí vinh hoa, hâm mộ nếp sống Thiền môn thanh đạm.
10/04/2013(Xem: 5964)
Bác Lý, anh Dần và một số đông dân làng Cẩm Thành đã hai ba đêm nay rồi, họ cứ tụ nhau ở bên hàng giậu bông bụt của nhà ông đội Giai. Ông này ...
10/04/2013(Xem: 5535)
Trong thơ văn Phật giáo có hai câu thơ quen thuộc : Thấy nguyệt tròn thì kể tháng...
10/04/2013(Xem: 5948)
Vợ chồng người em gái tôi ở tận Gành Đỏ, Sông Cầu, điện thoại tha thiết mời tôi đến nhà thăm chơi. Từ ngày hai vợ chồng em đến đó lập nghiệp, tôi ...
10/04/2013(Xem: 5980)
Chú Ðôi bao giờ cũng hát chỉ mỗi giai điệu ấy! Ðó là bài hát “Ánh trăng sáng ngời, có cây đa to, có thằng cuội già, ôm một mối mơ...” Chú không ...
10/04/2013(Xem: 7697)
Nếu không muốn nói rằng chúng ta chưa thật sự quan tâm đến lãnh vực này trong sự nghiệp truyền bá chánh pháp, thì còn lại là hiện trạng tre đã ...
10/04/2013(Xem: 6206)
Ðại Ðức NÀRADA, Mahà Thera là một vị Tỳ Khưu trứ danh người Tích Lan. Ngài là một vị cao tăng đã nắm vững chắc phần giáo lý cao siêu nhà Phật...
10/04/2013(Xem: 6886)
Đến mùa vía Bà Núi Sam, Châu Đốc, hàng ngàn người lũ lượt kéo nhau về lạy Bà, cầu mua may, bán đắc, làm ăn thịnh đạt và sinh con theo ý muốn...
10/04/2013(Xem: 8498)
Trên đê Yên Phụ một buổi chiều mùa hạ. Nước sông Nhị Hà mới bắt đầu lên to, cuồn cuộn chảy, tưởng muốn lôi ...
10/04/2013(Xem: 7637)
Mùa đông năm ấy tuyết không rơi nhiều, nhưng cái lạnh vẫn theo sương khói ùa về làm xác xơ thêm cho khu rừng mới trải qua một mùa dông bão kéo dài trước đó. Dân trong vùng cũng đang bị nạn dịch cúm. Lúc này mọi người kéo nhau vào rừng tìm hái cỏ thuốc, và những gì có thể ăn được cho qua cơn đói lạnh ngặt nghèo.