Ai quậy hơn ai?

10/04/201313:21(Xem: 8415)
Ai quậy hơn ai?

giadinhphattu_1

AI “QUẬY” HƠN AI!

Dương Kinh Thành

---o0o---

Truyện ngắn thời sinh hoạt áo lam

Đúng vậy, vấn đề là nên “quậy” như thế nào cho phải đạo! “Quậy” mà trên không khiển trách, dưới chẳng dám xem thường khi tính khí “quậy” vốn là máu nóng của tuổi trẻ, nhưng ở đây là Phật tử ? (cứ “quậy”)!

Chuyện xãy ra hồi một ngàn chín trăm... lâu lắm! Khi người viết bài này hãy còn là một cậu bé oanh vũ coi biệt trong một nhóm đoàn sinh oanh vũ cũng cá biệt – nói theo bây giờ – Do đó một anh huynh trưởng (hỏng dám cũng cá biệt đâu) được đặt cách theo dõi – quan tâm – giúp đỡ chúng tôi. Thật thế, anh có thân hình hộ pháp (cở đàn em Lý Đức bây giờ) cũng đủ hốt hồn “bọn trẻ” nói chi đến ra tay thì phải biết. Ác một nỗi lần ra mắt “làm quen” nhau anh lại trắc nghiệm giáo lý mà thầy giáo Hạnh đã dạy cho bọn tôi thời gian qua. Đó là lịch sử Phật Thích Ca. Như chưa biết rõ chỉ số thông minh bọn tôi đều phải dựa vào những cú “tác động” (nạt nộ – la lối – dọa quỳ hương ... chẳng hạn) nên anh ta mào đầu sau tiếng tằng hắng đầy uy... huynh trưởng:

- E hèm! Các tụi bây – ủa quên – các em cho anh biết Đức Phật sinh ra ở Vườn gì?

Cả bọn nháo nhác nhìn nhau, đứa gải đầu đứa bức tóc nhăn nhó một cách khổ sở không kém trạng thái chúng tôi khi bán ế. Chả là “nghề nghiệp” bọn tôi: đứa bán vé số, đứa bưng mâm bánh cam, đứa phụ má bán sari ở phà Cát Lái, đứa bán “bánh mì nóng dòn” ... vv... Nói chung nghề chúng tôi chẳng kém kẻ bụi đời rão bước khắp nơi, có mặt “phục vụ” khắp chốn (tiếp thị bây giờ còn thua xa)

Sau nhiều lần lập lại câu hỏi mà câu hỏi kế tiếp luôn được nâng “ton”, như thể anh ta kéo hồn vía Lý Đức nhập vào mình cho đủ đô. Anh đâu biết như thế bọn chúng tôi như thế bọn chúng tôi càng thêm sợ! Càng sợ thì bộ nhớ càng lưu vong mất tiêu!

Anh ta nạt lớn!

- Học rồi mà cũng không nhớ – Rồi chỉ mặt từng đứa anh tiếp – Tao – Ủa anh nhắc lần này ráng nhớ nhe – nhe không!

Chúng tôi xanh mặt riu ríu “Dạ” không nên tiếng – Anh ta hằn học tiếp:

- Đức Phật sanh ra trong VƯỜN TAO ĐÀN; Lớn lên trong THÀNH TUY HẠ; Xuất gia bên SÔNG ĐỒNG NAI; Thành đạo bên SÔNG SÀI GÒN; Nhập Niết bàn trên NÚI CHAÂU THỚI.

Anh ta nói một lèo rồi thở. Bọn tôi thêm “nể” anh ta đến nổi cùng nhau khóc òa, trong khi một góc sân chùa các anh chị huynh trưởng khác có cả bác gia trưởng đều cười nức nẻ!. Theo cách hiểu non nớt của tôi lúc này, có lẽ anh ta “quê” nên nắm tay tôi kéo sang chổ các anh chị huynh trưởng và hỏi:

- Anh “dạy” vậy có đúng không ?

Tôi không cần ái ngại đáp:

- Dạ đúng ạ, bọn em nguyện lần sau sẽ nhớ mãi.

Anh ta nói với các anh chị ấy đầy vẽ tự hào:

- Thằng này – ủa em này thông minh nhất trong nhóm cá biệt – Rồi anh hỏi tôi:

- “Vợ” của Đức Phật tên gì em?

Tôi ngẩng lên

- Anh sai rồi! Đức Phật nào có vợ?

- Đức Phật Thích Ca! Vợ Ngài là Da – Du – Đà – La! Anh bổ sung.

Tôi thật thà:

- Càng sai! Da – Du – Đà – La là vợ của Thái tử Tất – Đạt – Đa!

Anh ta quỳ một chân xuống trước tôi nói nhanh:

- Sư phụ!

Rồi tất cả cùng cười lên thỏa mãn. Anh công kênh tôi lên vai chạy mấy vòng sân chùa vào một buổi chiều chủ nhật se lạnh mùa thành đạo đáng nhớ ấy.


---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/11/2012(Xem: 5523)
Tôi đang loay hoay quét mạng nhện trên trần nhà, chuẩn bị một cuộc tổng vệ sinh nhà cửa để đón cái Tết cổ truyền, chào mừng năm mới theo lệnh của cha. Út Huy đi học về lúc ấy, mặt chằm quằm một đống, liệng chiếc cặp lên chiếc ghế salon... rồi ngồi phịch xuống kế bên, thở dài nghe não ruột. Tôi ngưng tay chổi ngó nó từ đầu tới chân. Nó lấm la lấm lét nhìn tôi, lúng búng: “Anh Ba... anh Ba...” Đưa mắt nhìn nghi ngại, tôi bắt gặp ngay chuyện không vui. Hơi lo, tôi làm bộ hỏi: "Thì tao là anh Ba đây, có gì là lạ đâu? Mày sao vậy? Sao mà... như bị mất hồn vậy?” Chừng như thằng nhóc chỉ chờ tôi hỏi vậy, nói ngay: “Lão thầy đánh em, anh Ba à!” Tay nó xoa lấy mông, nước mắt lưng tròng.
09/11/2012(Xem: 7754)
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng. Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.
01/11/2012(Xem: 17600)
Tu sĩ vẫn không quay lại, đôi bàn tay với những ngón tay kỳ diệu bật lên dây đàn, mắt nhìn ra khung cửa tối - biển âm thanh xao động rồi ngưng lắng một lúc...
01/11/2012(Xem: 22050)
Khi Phật đã thành đạo và thành lập giáo đoàn với năm vị đệ tử tì kheo đầu tiên tại vườn Nai, mọi người dân Ấn vẫn chưa biết gì về Phật. Đến lúc giáo đoàn đông dần, và các vị đệ tử đầu tiên đã có đầy đủ khả năng và đạo hạnh để tự mình đi hành hóa các nơi, thì người ta mới bắt đầu nghe nói đến “Phật"! Cho đến gần một năm sau, khi Phật thu phục được ba anh em Ưu Lâu Tần Loa Ca Diếp, tiếp đến là Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên, và sau đó không lâu là Đại Ca Diếp, thì tiếng tăm của Phật mới thực sự vang khắp bốn phương, trong triều ngoài nội ai ai cũng biết!
17/10/2012(Xem: 21789)
Đa Văn từ lâu được nổi tiếng là nghe nhiều, nhớ giỏi. Hôm kia, chẳng biết suy nghĩ được điều gì mà chú hăm hở chạy vào gặp nhà sư, lễ phép và khách sáo nói...
10/10/2012(Xem: 15637)
Không hiểu tại sao người ta gọi con vật ấy là chó. Cái tên này không gây nên một ấn tượng đẹp theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhất là đối với tôi, một người không mấy ưa loài động vật này. Lý do, có lẻ từ một kỷ niệm thuở mới lớn.
21/09/2012(Xem: 5977)
Vừa rẽ vào đường hẻm nhỏ, chỉ một đoạn ngắn, chiếc xe Honda ngừng lại, tắt máy. - Đây rồi. Lữ khách ngồi sau xe bước xuống, lập lại lời người lái xe: - Đây rồi! Có phải đây là nơi chốn đã đến, đã biết đâu, mà sao xác nhận như đã từng!
21/09/2012(Xem: 15000)
Truyện Cổ Sự Tích Cứu Vật Phóng Sinh - Pháp sư Tịnh Không - Thích Phước Sơn dịch
19/09/2012(Xem: 10809)
Những Truyện Cổ Việt Nam Mang Màu Sắc Phật Giáo - Lệ Như Thích Trung Hậu, Sưu tầm & giới thiệu
14/09/2012(Xem: 7417)
Những câu chuyện thật chốn Thiền môn do các bậc trưỡng lão kể lại luôn luôn là những bài học hay nhất, là nguồn động lực lớn nhất cho các thế hệ mai sau noi gương trên con đường tu học. Trường hạ của Giáo Hội Thống Nhất tại Úc Châu – Tân Tây Lan năm nay tại Tu viện Vạn Hạnh Canberra, ngoài những buổi lễ trang nghiêm thành kính, ngoài những giờ sám hối thanh tịnh, ngoài hình ảnh chư Tôn đức với màu huỳnh y giải thoát, mỗi tối chư Tôn Đức Tăng Ni còn có những buổi thảo luận thật hoan hỷ, sôi động, không khí gần gũi nhưng không kém phần trang nghiêm. Những câu chuyện thật về công đức tu hành trong chốn thiền môn đã được chư Tôn kể lại, bài học “giữ tâm một chỗ, việc gì cũng xong”, trong đó việc sanh tử là việc lớn nhất của người xuất gia, từ ấy đã được lan xa….