Ai quậy hơn ai?

10/04/201313:21(Xem: 8340)
Ai quậy hơn ai?

giadinhphattu_1

AI “QUẬY” HƠN AI!

Dương Kinh Thành

---o0o---

Truyện ngắn thời sinh hoạt áo lam

Đúng vậy, vấn đề là nên “quậy” như thế nào cho phải đạo! “Quậy” mà trên không khiển trách, dưới chẳng dám xem thường khi tính khí “quậy” vốn là máu nóng của tuổi trẻ, nhưng ở đây là Phật tử ? (cứ “quậy”)!

Chuyện xãy ra hồi một ngàn chín trăm... lâu lắm! Khi người viết bài này hãy còn là một cậu bé oanh vũ coi biệt trong một nhóm đoàn sinh oanh vũ cũng cá biệt – nói theo bây giờ – Do đó một anh huynh trưởng (hỏng dám cũng cá biệt đâu) được đặt cách theo dõi – quan tâm – giúp đỡ chúng tôi. Thật thế, anh có thân hình hộ pháp (cở đàn em Lý Đức bây giờ) cũng đủ hốt hồn “bọn trẻ” nói chi đến ra tay thì phải biết. Ác một nỗi lần ra mắt “làm quen” nhau anh lại trắc nghiệm giáo lý mà thầy giáo Hạnh đã dạy cho bọn tôi thời gian qua. Đó là lịch sử Phật Thích Ca. Như chưa biết rõ chỉ số thông minh bọn tôi đều phải dựa vào những cú “tác động” (nạt nộ – la lối – dọa quỳ hương ... chẳng hạn) nên anh ta mào đầu sau tiếng tằng hắng đầy uy... huynh trưởng:

- E hèm! Các tụi bây – ủa quên – các em cho anh biết Đức Phật sinh ra ở Vườn gì?

Cả bọn nháo nhác nhìn nhau, đứa gải đầu đứa bức tóc nhăn nhó một cách khổ sở không kém trạng thái chúng tôi khi bán ế. Chả là “nghề nghiệp” bọn tôi: đứa bán vé số, đứa bưng mâm bánh cam, đứa phụ má bán sari ở phà Cát Lái, đứa bán “bánh mì nóng dòn” ... vv... Nói chung nghề chúng tôi chẳng kém kẻ bụi đời rão bước khắp nơi, có mặt “phục vụ” khắp chốn (tiếp thị bây giờ còn thua xa)

Sau nhiều lần lập lại câu hỏi mà câu hỏi kế tiếp luôn được nâng “ton”, như thể anh ta kéo hồn vía Lý Đức nhập vào mình cho đủ đô. Anh đâu biết như thế bọn chúng tôi như thế bọn chúng tôi càng thêm sợ! Càng sợ thì bộ nhớ càng lưu vong mất tiêu!

Anh ta nạt lớn!

- Học rồi mà cũng không nhớ – Rồi chỉ mặt từng đứa anh tiếp – Tao – Ủa anh nhắc lần này ráng nhớ nhe – nhe không!

Chúng tôi xanh mặt riu ríu “Dạ” không nên tiếng – Anh ta hằn học tiếp:

- Đức Phật sanh ra trong VƯỜN TAO ĐÀN; Lớn lên trong THÀNH TUY HẠ; Xuất gia bên SÔNG ĐỒNG NAI; Thành đạo bên SÔNG SÀI GÒN; Nhập Niết bàn trên NÚI CHAÂU THỚI.

Anh ta nói một lèo rồi thở. Bọn tôi thêm “nể” anh ta đến nổi cùng nhau khóc òa, trong khi một góc sân chùa các anh chị huynh trưởng khác có cả bác gia trưởng đều cười nức nẻ!. Theo cách hiểu non nớt của tôi lúc này, có lẽ anh ta “quê” nên nắm tay tôi kéo sang chổ các anh chị huynh trưởng và hỏi:

- Anh “dạy” vậy có đúng không ?

Tôi không cần ái ngại đáp:

- Dạ đúng ạ, bọn em nguyện lần sau sẽ nhớ mãi.

Anh ta nói với các anh chị ấy đầy vẽ tự hào:

- Thằng này – ủa em này thông minh nhất trong nhóm cá biệt – Rồi anh hỏi tôi:

- “Vợ” của Đức Phật tên gì em?

Tôi ngẩng lên

- Anh sai rồi! Đức Phật nào có vợ?

- Đức Phật Thích Ca! Vợ Ngài là Da – Du – Đà – La! Anh bổ sung.

Tôi thật thà:

- Càng sai! Da – Du – Đà – La là vợ của Thái tử Tất – Đạt – Đa!

Anh ta quỳ một chân xuống trước tôi nói nhanh:

- Sư phụ!

Rồi tất cả cùng cười lên thỏa mãn. Anh công kênh tôi lên vai chạy mấy vòng sân chùa vào một buổi chiều chủ nhật se lạnh mùa thành đạo đáng nhớ ấy.


---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5381)
Nhà tù tối tăm. Giống như một cái hang trừ việc không có một bức tường nào. Im lặng tràn ngập không gian. Một bóng trắng dật dờ trôi như ánh sáng.
10/04/2013(Xem: 8504)
Ở đời, người ta thường hay nói "ngu si hưởng thái bình” hay ”khôn quá hoá dại” là hai câu đối chọi hẳn nhau về nhân quả. Ngu đây không có nghĩa là ...
10/04/2013(Xem: 7480)
“Ðợi gió!” - Tôi suýt trả lời như thế với câu hỏi bất ngờ cất lên phía sau: - Con đang đợi ai à?”
10/04/2013(Xem: 7239)
Trong những bức tranh và tượng của Địa Tạng Vương Bồ Tát, chúng ta thường thấy dưới chân ngài phủ phục một con linh khuyển. Con vật này có ...
10/04/2013(Xem: 5818)
Hồi ấy, khi tuổi tráng niên của tôi còn đủ sức dặm ngàn mây gió, một buổi dừng chân là một kỷ niệm đáng nhớ. Lần này, một ngôi chùa ni ven tỉnh lộ...
10/04/2013(Xem: 5860)
Tôi yêu cầu thầy mãi mà thầy không nghe, cứ duy trì đường lối sinh hoạt thanh thiếu niên như hiện giờ thì có ngày thầy cũng sẽ gặp rắc rối to...
10/04/2013(Xem: 11627)
Trong thời hồng hoang của lịch sử, con người chỉ biết có mẹ. Khỏi cần tìm hiểu đâu xa, cứ nhìn các con vật thì biết: gần gủi và hiền lành là con chó, con gà, xa xôi và hung bạo như con beo, con cọp. Sinh ra và lớn lên chỉ biết có mẹ, lúc thúc quanh mẹ. Bởi một lẽ đơn giản: khi biết mình mang thai, con cái thường sống cách ly con đực, thậm chí còn cắn đuổi con đực không cho lại gần.
10/04/2013(Xem: 5689)
Ông bạn rót thêm tách trà đẩy về phía tôi: - Mời thêm tách nữa, trà này coi vậy mà uống được....
10/04/2013(Xem: 5981)
Nắng. Cái nắng làm người ta lúc nào cũng phải hấp háy mắt, ánh sáng dư thừa đến mức dường như có thể nhìn thấy từng mảng không khí xung quanh đang chuyển động như những váng dầu trên mặt nước. Nắng. Nắng như thế mà không nóng. Ngọn núi này có điều đặc biệt như thế. Những thân cây trụi lá, khô khốc, khẳng khiu, thế nhưng khi đưa tay thử bẻ một cành nhỏ, ta sẽ bất ngờ vì sự tươi mềm của nó. Giống như cây mai mới vừa được lặt lá trong những ngày sắp tết vậy. Chỉ có cây là hiểu rõ mùa, hiểu rõ nắng mưa vốn có. Ông Núi sống trong ngọn núi này cũng thế.
10/04/2013(Xem: 5770)
…những lúc mình tự biết mình, biết người; giữa thiện và ác được phân bày tự tâm một cách quang minh chánh đạt, vượt lên đứng trên bản ngã cao vợi...