Những Câu Chuyện Đã Qua

11/01/201819:04(Xem: 6565)
Những Câu Chuyện Đã Qua
HT Tri Vien (4)

NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐÃ QUA

(Kỷ niệm 40 năm hoằng pháp của Cố HT. Thích Trí Viên
tại chùa Kỳ Viên & tròn 10 năm NS Tâm Thị)



Vào những năm đầu của thập niên 2000, khi cây bút đang còn sung sức, tôi viết rất nhiều bài về danh lam thắng cảnh trên quê hương Nha Trang của mình để giới thiệu trên các báo và tạp chí khắp đất nước. Trong số đó, hiển nhiên là có bài viết về ngôi chùa đã lưu nhiều hình ảnh, dấu ấn kỷ niệm vào ký ức tuổi thơ của tôi với tên gọi thân quen mộc mạc: “Chùa Núi Sinh Trung”.

Lần đó, khi có ý định viết về chùa mà sau nhiều năm nổi trôi dâu bể mình chưa có dịp đặt chân trở lại thăm, tôi đã về nhà từ đường hỏi ý mẹ. Mẹ vui khi biết tôi có ý định đó, liền nói:

“Chùa đã có thầy Trí Viên về trú trì mấy năm rồi, đã sửa sang, xây dựng lại từ những năm qua, có nhiều cảnh đẹp, rất đáng để con lên vãn cảnh và sáng tác. Quý nhất và độc đáo nhất là phía sau chánh điện, con sẽ thấy bàn thờ có di ảnh Đức Bà Từ Cung, cùng Vua Bảo Đại, và sắc phong 350 vị công thần triều Nguyễn. Mẹ sẽ viết thư ít dòng giới thiệu con đến Thầy trú trì, để thầy tạo điều kiện thuận lợi cho con được tiếp cận với những kỷ vật, những tư liệu quý hiếm mà chùa đang gìn giữ, đặng viết được một bài viết hay và giá trị!”

Cầm thư giới thiệu của Mẹ trên tay, tôi lên chùa Kỳ Viên, và được yết kiến Thầy trú trì. Thầy hoan hỷ, truyền lệnh cho một thầy đệ tử trẻ hướng dẫn tôi lên chánh điện để lạy Phật, rồi chiêm bái từng thánh tượng, linh vị, chụp hình lại mọi vật mọi cảnh từ trong ra ngoài sân chùa mà mình muốn lưu để minh họa cho bài viết thêm chân thực, sinh động… Lần đó, tôi đã hoàn thành bài viết “Kỳ Viên Trung Nghĩa Tự”, được báo địa phương, báo Phật giáo, và các tạp chí ngành du lịch đón nhận và đăng tải, kết quả thật mỹ mãn.

Vài năm sau, cũng vào lần ghé về từ đường thăm Mẹ, tôi lại được Mẹ đưa xem một phong thư có in ngoài bì địa chỉ của Chùa Kỳ Viên. Nội dung thư là lời mời cộng tác thơ văn với Nội San Tâm Thị, do chính Thầy trú trì hạ bút. Mẹ tôi dặn dò:

“Con của Mẹ đông quá, mà đứa nào cũng rành, cũng giỏi thơ văn nhạc họa, nên Thầy không thể nhớ chính xác được tên của đứa nào. Trong những năm qua, chỉ tính mấy đứa ở Nha Trang gần bên Mẹ, Mẹ thấy chỉ có Hiền, Hữu, và Yên là mấy cây bút viết lách chuyên nghiệp, lại hướng tâm ý văn chương về Phật đạo, vậy các con cứ thay mặt Mẹ mà gửi bài góp bút với Nội San Tâm Thị của Thầy, cũng như các tạp chí của Phật giáo trong và ngoài nước. Mấy đứa mà Thầy nhớ tên và nhắc trong thư là mấy đứa thường lên chùa Kỳ Viên, thường gặp Thầy, và góp lời ca tiếng đàn trong những lần có văn nghệ mừng lễ lớn…”

HT Tri Vien (1)HT Tri Vien (2)HT Tri Vien (3)


Tôi cười xòa, hiểu ý Mẹ ngay, Mẹ sợ tôi buồn vì trong thư không được Thầy nhắc đến tên. Tôi mang phong thư đó về, để trịnh trọng trên bàn, phía dưới màn hình máy tính mà tôi ngồi làm việc hằng ngày. Bắt đầu từ giờ phút đó, tôi vâng lệnh Mẹ, phát nguyện phát tâm trở thành một cộng tác viên đắc lực của Nội San Tâm Thị trong suốt những năm qua…

Tôi còn nhớ. đầu Xuân Quý Mùi 2015, dịp họp mặt Cộng Tác Viên của Nội San Tâm Thị - lúc đó Thầy trú trì đã được tấn phong Hòa Thượng mấy năm qua rồi, nên đại chúng phải gọi bằng Ôn- khi tôi đến chấp tay cung kính bái kiến Ôn phía bên ngoài thềm hội trường, Ôn vỗ vai tôi hỏi với giọng rất yêu thương và thân mật:

“Ủa, làm gì mà mày mau già vậy Bình? Có bệnh gì không?”
“ Dạ bạch Ôn… con là Hữu, anh của Bình ạ!”
“Ồ, vậy hở? Hèn gì, tao nghĩ lạ, sao thằng Bình mới đây mà đã bạc tóc rồi.”

Rồi Ôn cười khề khà. Tôi cũng cười theo, vì tôi hiểu do anh em tôi có gương mặt giống giống nhau, Bình thì thường lên chùa gặp Ôn nhiều hơn tôi, nên Ôn dễ lầm lẫn.

Kể nhắc lại những câu chuyện đã qua vừa rồi, bỗng dưng nhớ Ôn quá!

Tâm Không Vĩnh Hữu






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6590)
Kinh thành Kosambi đang trải qua những ngày chấn động kinh hoàng. Hoàng hậu của nhà vua vừa bị ám hại, còn bà thứ phi xinh đẹp sắp lên giàn hoả. Dân chúng sống trong nỗi khoắc khoải lo âu. Họ sợ cả tiếng trống sang canh giữa đêm khuya im vắng, tưởng chừng như đó là hồi chuông báo tử đang giáng xuống đất nước lâu nay vốn rất yên bình hoà nhã.
10/04/2013(Xem: 5910)
Đầu tháng tư đã có những cơn mưa nặng hạt kéo dài. Bầu trời khi trong veo, lúc lại thăm thẳm mù mây. Hai bên bờ nước thường dâng cao, cây cỏ ...
10/04/2013(Xem: 5259)
Hạnh đi thơ thẫn quanh sân chùa suốt một buổi sáng nhưng không hề bước vào bên trong chánh điện. Suốt ba ngày tết cô cứ nằm lỳ trong phòng, chỉ ra ngoài khi đói bụng hoặc tắm giặt. Từ chối hết mọi lời mời mọc đi chơi của đám em và bạn bè, Ba mẹ có hỏi thì Hạnh bảo thích yên tĩnh nghĩ ngơi mấy ngày … rồi thôi. Mọi người cũng bận lo vui chơi đi đây đó chúc tết bạn bè thân tộc. Chẳng ai buồn chú ý đến đứa con gái ương ngạnh này đâu. Cô đã quen sống như vậy lâu rồi, cũng như quen với công việc mình làm đã bao năm. Vậy mà công việc ấy bây giờ lại bấp bênh như cánh bèo dạt mây trôi.
10/04/2013(Xem: 5466)
- Nào nhanh lên mấy đứa. Chúng ta phải đi sớm cho kịp khóa lễ. Hiền vừa dắt xe ra sân, vừa không ngừng hối thúc các em.
10/04/2013(Xem: 5944)
Tôi chưa từng gia nhập một đòan thể xã hội nào, cũng không hề có ý định trở thành một nhà từ thiện chuyên nghiệp. Nhưng tôi vẫn thường tham gia vào các hiệp hội cứu trợ. Tôi đi chủ yếu vì ham vui, vì tò mò, hơn là vì lòng nhiệt thành của tuổi trẻ. Và trong các chuyến đi ấy, tôi đã gặp chị.
10/04/2013(Xem: 6366)
Mỗi sáng khi cầm chổi quét sạch những chiếc lá rụng đầy trước sân chùa, Tôi cứ tự hỏi:_ “ Người ta nếu không vì mục đích nào đó mà phấn đấu, để tin yêu ...
10/04/2013(Xem: 5774)
Tôi ra đi rồi lại trở về. Hay nói khác đi là vừa trở về, tôi lại vội vã ra đi. Những chuyện đến đi như thế thường chưa bao giờ được tính toán trước. Về ý nghĩa ...
10/04/2013(Xem: 6064)
Chuyến xe chở quý cô, phật tử cùng phẩm vật gạo mì xuất phát từ TP Hồ Chí Minh đi lên vùng Tây nguyên Đắc lắc. Trước đó một ngày, một chuyến xe khác ...
10/04/2013(Xem: 8181)
Những buổi chiều tàn, khi khách hành hương đã vãn, thì thằng Hoàng thường tha thẩn một mình quanh các con đường mòn ngoằn ngoèo bên sườn núi đá lởm chởm đầy những hang hốc. Lúc này cảnh núi rừng mới thật sự trở lại với vẻ hoang sơ thanh tịnh yên lành. Màu xanh thẩm của núi đồi trải dài đến ngút mắt, quyện với màu mây trời bàng bạc trên cao trông như tấm thảm nhung bao bọc mọi cảnh vật nơi này khi đêm xuống.
10/04/2013(Xem: 6236)
Bao đêm rồi ….Thành trăn trở mãi trong giấc ngủ chập chờn. Không hẳn vì căn gác trọ quá ẩm thấp chật chội, mà vì anh cứ lặng lòng khi nghe tiếng chuông từ ...