Cô gái và búp sen vàng

10/04/201312:19(Xem: 7608)
Cô gái và búp sen vàng

hoasenvang_1

Cô gái và búp sen vàng

Lam Khê

_Ồ! sen ở đây nở rộ, trông đẹp quá!

Ai đi ngang qua ao sen nhà chùa cũng đều cất tiếng nói như vậy.

Mà đẹp thật!Những cánh sen trắng hồng cứ mặc sức vươn cao cùng nắng ấm. Chỉ tội nghiệp cho những chiếc lá xanh to bè nằm là là trên mặt nước thì cam chịu ẩn mình, để cho hoa mặc sức ngoi lên. Cô đệu Tâm Hạnh ví những chiếc lá sen đó như tấm lòng của người mẹ, lúc nào cũng sẳn lòng hy sinh che chở cho đàn con khôn lớn. Cô tiểu ấy ưa tưởng tượng ra những chuyện trên trời dưới đất. Nhưng Bạch thấy cũng có lý.

_Chị Bạch ơi! Mấy cây sen vàng mà bác gì đem cho năm ngoái, sao đến bây giờ vẫn chưa chịu ra hoa?

Bạch yên lặng đưa mắt nhìn lên mấy rặng cây chập chùng phía trước. Những cây Trầm hương mọc xen lẫn với Bạch đàn, Dương xỉ cao vút đong đưa theo chiều gío, mùi hương lan tỏa khắp bầu trời. Nghe nói núi này nguyên sơ vốn là rừng của trầm hương. Trong thời chiến tranh bị bom đạn tàn phá gần hết. Sau này dân các nơi tràn vào đốn cây để đốt than cất nhà, càng làm cho đồi núi trở thành tan hoang trơ trụi. Bây giờ nhà Nước khuyến khích việc trồng cây gây rừng phòng hộ, nên màu xanh lại trở nên bạt ngàn.

_Thôi mình về đi chị, sắp tới giờ tụng kinh rồi đó. Cô diệu Tâm Hạnh lại nói.

Bạch đứng lên nhìn quanh một lượt như còn nuối tiếc với cảnh hoàng hôn đang buông xuống. Cô bước chậm rãi trên các bực thang đá, thư thả ngắm nhìn cụm mây trắng đang thẩn thờ bay trên đỉnh núi. Mây trắng và đỉnh núi dường như có tơ duyên với nhau từ bao đời, nhưng lại không thể nào hội tụ. “Ngàn năm núi vẫn đứng yên, mây thì bay mãi nơi miền xa xăm”.

Khi đi ngang qua hồ sen trước sân chùa, Bạch dừng lại tự hỏi :Không biết ban đêm Sen có ngủ được không, mà sáng ra nó vẫn đủ sức ửng hồng để đón nhận những tia nắng mặt trời chiếu xuống. Sen thường nở vào mùa hạ. Nhưng ở đây sen nở quanh năm. Điều đặc biệt đó khiến ai qua đây cũng trầmtrồ khen ngợi. Duy có bụi sen bông vàng của một người phật tử mang từ nước ngoài về cho, thì đến nay vẫn chưa thấy nở nhụy. Mấy cây sen vàng được Bạch mang trồng bên một góc ao, trông nó mảnh mai yếu đuối hơn các cây sen bản địa. Dù vậy nó vẫn cứ tồn tại và đang hứa hẹn một cuộc sống chan hòa yên ổn giữa chốn bùn lầy nước đọng. Sư cô bảo:_Chắc tại nó không hợp thổ nhưỡng và không khí ở đây, mà có lẽ vì chưa tới mùa của nó.

Mùa hạ đã sắp trôi qua, đành phải chờ năm tới. Chỉ e rằng Bạch không thể chờ đợi. Dù có ai nói sen vàng không thể ra hoa ở xứ này, nhưng Bạch vẫn có niềm tin: _Nó sẽ nở khi thời tiết nhân duyên đến. Khi nghe Bạch nói vậy, Sư cô cười bảo:_Ừ, niềm tin đôi khi làm cho ý chí người ta mạnh lên. Nếu con tin rằng bông sen vàng này cũng giống như công phu niệm phật của mình. Rồi đến một lúc nào đó khi sự tu tập đã thuần thục thì hoa sẽ nở, cảnh Cực Lạc sẽ hiện ra trước mắt.

Bạch được biết cõi Cực Lạc qua kinh điển. Nơi ấy có rừng cây reo vang cùng nắng gió. Có tiếng chim rừng ríu rít ngày đêm. Mọi thứ đều có thể phát ra những âm thanh pháp vị nhiệm mầu. Nơi ấy có hoa thơm cỏ lạ, có sen trong ao nở rộ các sắc màu. Màu nào sắc nấy và đều tỏa ra ánh hào quang sáng rực. Các bậc Thượng Thiện Nhơn phát nguyện tu tập, đều được sanh ra từ những búp sen đầy màu sắc đó. Bạch không dám nghĩ mình sẽ sanh về nơi ấy. Nhưng cô vẫn ao ước khi chết đi mình sẽ tìm đến một nơi thật an lạc. Một nơi không còn mang các mầm bịnh làm cho đời người mãi khổ đau phiền muộn.

Năm Bạch lên ba tuổi, cha mẹ đem gởi cho chùa, rồi từ đó không một lần tới lui thăm viếng. Bạch được sư cô nuôi nấng dạy dỗ trong một ngôi chùa ở thành phố, cũng định xuất gia cho cô. Nhưng Bạch lại mang chứng bịnh tim bẩm sinh. Sư cô cũng nhờ một vài phật tử thuần thành giới thiệu các hiệp hội từ thiện giúp đở. Người ta mang Bạch sang tận nước ngoài để mỗ ghép tim, nhưng kết quả vẫn không khả quan. Khi sư cô quyết định về chùa núi tĩnh tu, Bạch cũng xin theo. Ở đây Bạch cảm thấy tâm hồn mình thanh thản. Cuộc sống của rừng núi thì bao la những cảnh sắc hữu tình, nhiều lúc cũng khiến cho Bạch quên hẳn cả bịnh tật của mình.

***

Người ta kể cho nhau nghe về những câu chuyện mang tính giai thoại. Đã là giai thoại thì thường là không thật. Nhưng những câu chuyện ở xóm núi này là có thật. Dù sự thật ấy có được tô vẻ thêm thắt đôi chút.

Nhiều năm rồi Tâm Hạnh mới có dịp trở lại đây. Phố núi bây giờ thay đổi quá nhiều. Nhà ngói nhà xây san sát nhau. Chợ búa, trường học cũng đã có. Các công trình hồ Thủy điện, công ty khai thác đá, công ty cây xanh….luôn khẩn trương rầm rộ.Cuộc sống dân tình nay đã được an cư lạc nghiệp. Trên các triền núi, chùa chiền thiền thất được xây dựng nhiều hơn, khang trang và nhiều màu sắc thiền vị hơn bởi sự sắp đặt của thiên nhiên cùng với bàn tay năng nổ khéo léo của con người.

Nơi chính giữa ao sen, bây giờ đã có một đài Quan âm lộ thiên. Tâm Hạnh đứng trên lan can nơi chiếc cầu cây nhỏ xinh xắn, nối bờ bên kia với đài, để hóng gió núi mây ngàn và cũng muốn được nhìn rõ hơn những búp sen vàng đang nở rộ dưới kia. Chị Bạch nằm yên trên đỉnh núi, giờ đây chắc cũng tha hồ mà ngắm sen nở bốn mùa. Câu chuyện về cô gái nâng búp sen vàng trước khi mất luôn được người dân nơi đây nhắc đến một thời. Người ta kể về chị như một huyền thoại, có người nói chị là Quan âm tái thế. Dù thế nào…thì sự ra đi với nhiều tâm nguyện của chị cũng đã làm cho cuộc sống nơi đây không ngừng trổi dậy.

Bất giác Tâm Hạnh mỉm cười. Cô nhớ lại mọi việc xảy ra cứ y như trong giấc mộng. Mà cuộc đời này giữa mộng và thật nào có khác gì. Một lần chị Bạch đã kể cho Tâm Hạnh nghe về giấc mơ của chị. Bạch mơ thấy mình bay đến một nơi thật cao với nhiều cảnh vật thật lạ. Ở đó Bạch gặp được cha mẹ, những người thân thuộc, rồi Bạch thấy mình có đôi cánh dịêu kỳ. Với đôi cánh ấy Bạch có thể làm bất cứ điều gì, đi bất cứ nơi đâu mình muốn. Bạch đã làm được nhiều điều cho những người dân nghèo, những đứa trẻ thơ thất học quanh quẩn dưới chân núi. Giấc mơ thật đẹp….Nhưng nó cũng chỉ là một giấc mơ thôi.

Thế rồi không lâu sau đó….có hai vợ chồng Việt kiều tìm gặp nói chuyện với sư cô và nhận là cha mẹ ruột của Bạch. Ngày trước vì hoàn cảnh đẩy đưa nên họ phải giao con cho chùa. Hai người vượt biên sang nứơc ngoài rồi thất lạc tin tức. Khi đã định cư, họ nhiều lần trở về Nước tìm kiếm, nhưng mãi đến hôm nay mới gặp. Tâm Hạnh chẳng biết tâm trạng của chị Bạch lúc ấy ra sao. Dù có vui buồn chị cũng không bao giờ thể hiện ra; Nhưng chắc chắn là chị đã xúc động. Mỗi khi xúc động chị thường tìm ra bờ ao ngồi một mình.Chị thích ngắm những cây sen vàng mảnh mai nổi trên mặt nước. Những thân cây vươn thẳng có sức sống mãnh liệt nhiều hơn là chị tưởng.

Một buổi chiều chị lại ra bờ ao một mình. Cha mẹ chị lại tìm đến. Họ đang bàn bạc với sư cô về việc muốn đem chị sang nước ngoài để trị bịnh. Nếu y học đã hết cách, thì chị có đi cũng vô ích. Chị biết mình không thể tính toán được việc gì. Nhưng nếu có chết chị mong muốn được nằm lại nơi chốn núi rừng này, cùng yên nghĩ bên cạnh rừng cây xanh để được hứng gió mát. Buổi chiều hôm đó…khi nghe tiếng mọi người la thất thanh, Tâm Hạnh chạy ra thì thấy chị từ dưới ao đi lên, mình mẩy ướt sủng, trên tay bồng một đứa bé. Con bé ba tuổi, con của người phật tử từ thành phố ra. Không hiểu sao nó lại mò tới bờ ao chơi rồi té nhào xuống đó. Chị Bạch vừa ra đến trông thấy liền nhảy xuống cứu. Chị đã ngất lịm sau khi trao con cho người mẹ. Chị nằm nửa tỉnh nửa mê trong suốt hơn một tuần lễ.

Hôm cuối cùng chị có tỉnh lại khi nghe Tâm Hạnh la lên:

_Chị Bạch ơi! cây sen vàng đã nở hoa rồi, đẹp lắm! Em hái vào cho chị nè.

Như trong tiềm thức vọng về, Bạch từ từ mở mắt ra. Cô mỉm cười, đưa cánh tay yếu ớt lên đón nhận bông hoa. Hai tay chị chắp lấy cánh hoa để trên ngực với vẻ thành kính, khuôn mặt trông rạng rỡ hẳn lên. Ai cũng nghĩ chị sẽ khỏe lại, sẽ được bình yên trở lại. Chị ngắm nhìn bông sen, rồi ngước lên nhìn mọi người, môi mấp mấy…thều thào từng tiếng nhưng vẫn rõ ràng:

_ “Sư cô nói khi nào hoa sen nở hoa, thì lúc ấy công phu tu tập đã thuần thục, cảnh Cực Lạc sẽ hiện ra.Con chẳng có công đức tu tập gì nhiều, cõi Cực Lạc là nơi xa xăm. Con chỉ mong sao cõi Cực Lạc ấy luôn hiện hữu ở đây, để ai ai cũng có thể tu niệm trong niềm tin an lạc của đạo mầu”.

Chị lại đưa mắt nhìn ba mẹ, nhìn các anh chị em mà mình chỉ mới gặp qua:

_“Con còn một tâm nguyện cuối cùng là ….nghe nói ba và các anh chị định về nước đầu tư làm ăn…xin hãy làm một điều gì đó cho dân nghèo nơi xóm núi này. Một công việc làm ăn ổn định cho mọi người, một ngôi trường cho trẻ thơ….Đó là điều mà con hằng ao ước…Xin ba mẹ mở rộng vòng tay, tu tạo phước đức cho ngày sau…”

_Dạ thưa cô…

Tiếng người phụ nữ vừa bước lên chân cầu đã cắt đứt dòng tư tưởng của Tâm Hạnh. Cô quay lại nhìn:_Chúng con xin qua bên kia lễ Phật Bà.

Tâm Hạnh mỉm cười, khẻ gật đầu. Hai mẹ con người đàn bà sao thấy quen quen. Đợi họ lễ Phật xong trở ra, cô liền hỏi:_Cô ở Thành phố ra à!

_ Dạ, con đem cây trái ra đây cúng Phật và cũng là cúng giỗ cô Bạch. Đám giỗ cô tuần tới lận, nhưng lúc ấy gia đình con mắc bận….nên hôm nay chúng con ra sớm, lễ cô trước.

Rồi bà chỉ cô con gái bên cạnh:_Nó là con bé ngày trước té xuống ao được cô Bạch cứu lên đó. Bây giờ là vận động viên Thể dục thể hình. Tuần tới nó phải sang Nước ngoài thi đấu, gia đình con đều đi theo ủng hộ.

Hai mẹ con người phụ nữ đã leo lên tới đỉnh núi, nơi nấm mồ yên nghỉ của chị Bạch. Nhìn cô gái xinh xắn khỏe mạnh đang kính cẩn quỳ lạy, Tâm Hạnh chợt nghĩ: “Chị Bạch chết đi là để cho bao mầm sống khác được tồn tại.Tồn tại và vươn lên trong niềm tin tưởng lạc quan, tràn đầy lý tưởng sống.”

Hôm ấy Tâm Hạnh đã nhìn thấy chị Bạch hai tay chắp lấy bông sen để trên ngực. Chị hé nở nụ cười mãn nguyện, rồi nhắm mắt ra đi. Chị đi trong tư thế nhẹ nhàng thanh thản như vừa làm xong một công vịệc gì đó. Búp hoa sen vàng ngày ấy được đặt theo mộ phần của chị.

Sự sống luôn luôn tiềm ẩn bao điều nhiệm mầu thâm diệu. Nơi ao sen này đã có một loài hoa vươn lên bất tử ngay trong dòng sanh tử đời người.

---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/08/2019(Xem: 10969)
Một người từ 2500 năm trước vẫn còn sống chốn nhân gian, bạn có tin không? Nhưng càng kỳ lạ là, cách đây không lâu, một tiến sỹ người Anh tên là Beckson đã gặp tôn giả Ca Diếp trên núi Kê Túc, hơn nữa ông còn vì thế mà đã quy y Phật giáo. Đó là vào buổi sáng ngày đầu tiên hội nghị hàng năm của Hội nghiên cứu học thuật London vào đầu thế kỷ 20, rất nhiều tiến sỹ nổi tiếng nước Anh nghiên cứu khoa học, triết học, pháp học và thần học đã tấp nập đến trung tâm nghiên cứu, sẵn sàng thuyết trình. Người khiến mọi người chú ý là một vị hòa thượng phương Tây, thân hình cao lớn, mặc bộ tăng y màu vàng, ngoài khoác áo cà sa, tay cầm chiếc bát đen, chân trần, cử chỉ trang trọng, bước về phía tòa nhà tráng lệ của Hội nghiên cứu học thuật.
05/08/2019(Xem: 11192)
Galilê là nhà khoa học nổi tiếng thời Cổ đại, ông sinh ra ở thành Pisa Italia. Suốt đời ông theo đuổi chân lý, hiến thân cho khoa học, dám giữ vững nguyên tắc của mình. Đầu tiên ông đưa ra nguyên lý quán tính, khái niệm lực và gia tốc, là người mở đường cho lực học kinh điển và vật lý học thực nghiệm. Ông là người đầu tiên dùng kính viễn vọng quan sát các thiên thể, chứng minh và phát triển thuyết mặt trời là trung tâm vũ trụ của Côpecnich. Ông được người đời sau mệnh danh là “Cha đẻ của khoa học cận đại”. Galilê là nhà khoa học nổi tiếng thời Cổ đại, ông sinh ra ở thành Pisa Italia. Suốt đời ông theo đuổi chân lý, hiến thân cho khoa học, dám giữ vững nguyên tắc của mình.
02/08/2019(Xem: 14348)
Lời người dịch: Thấm thoát mà đã năm Mùa Vu Lan vắng bóng Ba tôi cũng như chỉ còn vài tuần nữa cũng là Ngày Vinh Danh Cha tại Úc Châu, QT xin chia sẻ vài câu chuyện cảm động về tình cha kính tặng Hương Linh Ba tôi và những người làm Cha vào ngày Lễ đặc biệt này. Một cậu bé luôn được Ba nuông chiều và sắp tốt nghiệp tuần tới. Vài tuần trước, cậu thấy một chiếc xe thể thao đẹp ở phòng trưng bày và muốn người Ba giàu có tặng cho mình vào dịp này.
29/07/2019(Xem: 5724)
Cô iên (Yên) nguyên là hiệu trưởng trường Hùng Vương, TP Ty Quà (Tuy Hòa) tỉnh Phú iên, Chị iên cũng là hinh trưởng (huynh trưởng GĐPT Bảo Tịnh) gọi qua và nói: Thầy Nghiện (Nguyện) chị Diên chỉ bị bịnh, hổm rày chỉ chờ Thầy gọi dìa (về) cho chỉ dui (vui), chờ quài (hoài) mà không thấy, chỉ giận chỉ nói ông Nghiện ổng đi qua bển rầu (rồi) đâu có nhớ gì ở đây đâu, tao và bà Thỉ (Thủy) chờ ổng gọi hỏi thăm, chờ miết thấy ghét, thâu Thầy gọi liền cho chỉ đi, chắc chỉ dui lắm đó.
28/07/2019(Xem: 9164)
Bây giờ ở nơi đây mỗi lần con bị cảm : lên chợ mua bịch lá xông , nấu sôi trong nồi cơm điện , rồi phủ mền , xông , bệnh cũng hết , nhưng lúc nào con cũng nhớ về Thầy , bóng Thầy hao hao gầy , đưa cây khèo quéo kéo lá khuynh diệp hay lá tre , rồi nhón chân lên hái lá , nấu nước xông
19/07/2019(Xem: 5880)
Ngày không như mọi ngày, đó là ngày gì? Đó là ngày có một sự kiện đặc biệt sau nhiều năm trở lại với chúng ta, những người định cư tại Âu Châu: Chương trình của Phái Đoàn Hoằng Pháp Âu Mỹ do Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác tổ chức kiêm làm trưởng đoàn. Suốt cả tháng 6 năm 2019, Phái Đoàn Hoằng Pháp giảng Pháp nhiều nước tại Âu Châu, trạm cuối cùng, từ ngày 21-23.6.2019, phân nửa về chùa Linh Thứu Berlin, phân nửa về Tu Viện Viên Đức tại Ravensburg Đức quốc. Tôi và Hoa Lan (bạn văn) tùy địa lý, được quí Thầy phân công chia địa bàn ra viết tường thuật. Hoa Lan may mắn trụ tại Berlin, thủ đô nước Đức. Đã là thủ đô hoa lệ vốn có nhiều tài tử giai nhân “ngựa xe như nước, áo quần như nêm” để diễn tả sự đông đúc của người qua, kẻ lại, lại còn có ngôi chùa Linh Thứu mới xây tráng lệ, uy nghi đã thu hút Phật tử khắp nơi, thêm Sư Bà Trụ Trì tên Phước mà còn là “Diệu” Phước giỏi giang, đảm đang nổi tiếng nên Hoa Lan nương theo đó mà hưởng được nhiều…phước.
11/07/2019(Xem: 13339)
Chúng tôi được Thầy mở cho xem Video clip do Thượng Tọa Thích Hạnh Tuệ tri sự chùa Phật Đà ở San Diego cũng là Chủ Biên của trang nhà hoavouu.com ở Hoa Kỳ thực hiện ngày 21.01.2019 với tâm ý kính tặng HT Thích Bảo Lạc và HT Thích Như Điển, nhằm giới thiệu Thiền Lâm Pháp Bảo Úc Châu. HT Thích Bảo Lạc, Hội Chủ Giáo Hội Phật Giáo VNTN Hải Ngoại tại Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan, cho biết Thiền Lâm Pháp Bảo là vùng đất thiêng đã được xây dựng từ 4 năm qua. Tháp Vãng sanh sẽ được xây dựng tại Tự Viện Pháp Bảo và Thiền Lâm Pháp Bảo cũng đang tiến hành công trình những hạng mục mới. Thiền Lâm Pháp Bảo là nơi hoàn toàn thiên nhiên hùng vĩ, núi đồi xanh tươi bao la bát ngát. Trong Vườn Thiền có 4 câu thơ được khắc vào trong đá: Dấu Thiền lắng giữa hư không Tháp hành ? soi bóng Thiền Lâm đậm màu Ngày xưa mãi đến ngàn sau Tâm Không vật cũng nhuốm màu hư không (Thơ Sông Thu TBL)
05/07/2019(Xem: 5271)
Ở vào năm 2019 này, theo sự quan sát của tôi, tôi nhận thấy rằng TT Thích Nguyện Tạng cùng một số ít tăng sĩ khác (như TT Thích Phước Tấn trụ trì chùa Quang Minh/ Melbourne ) có thể được biểu dương là những người tiên phong, đại diện cho tăng sĩ trẻ trong thời buổi hiện đại này đã thông hiểu tận tường nội, ngoại minh của kinh điển và đã áp dụng thực triển vào trong Đời và Đạo .
05/07/2019(Xem: 5986)
Riêng tôi, nếu ví nhà chùa như bịnh viện tinh thần, tôi thấy cũng có lý. Vì rõ ràng quí sư đã chẳng nói đạo Phật là đạo cứu khổ ban vui. Do vậy đến chùa quan sát kỹ sẽ thấy, cũng không thiếu người góa chồng, góa vợ, li dị, hoặc chán ngán chuyện gia đình, hay đang cô đơn, cô độc...lân la đến chùa để giải tỏa nỗi lòng tìm niềm vui. Người thì rán nghe Pháp Phật chiêm nghiệm nghiệp quả mình tạo ra rồi tụng kinh sám hối, kẻ thì kể lể với bạn đạo để trút hết bầu tâm sự hay đôi khi trút cả đến những vị trụ trì nhờ “gỡ rối tơ lòng“. Tựu trung là tìm cách để giải tỏa nỗi khổ niềm đau.
05/07/2019(Xem: 7302)
Rồi ngày ấy cũng đến, cái ngày cả đạo tràng Chùa Linh Thứu mong đợi đã đến! Họ háo hức chờ đợi cũng phải vì cả một Phái Đoàn Hoằng Pháp Âu Mỹ gồm các Chư Tăng Ni từ 4 châu lục, đến Chùa Linh Thứu từ ngày 21 đến 23 tháng 6 năm 2019, chỉ để trao tặng cho đạo tràng dễ thương này 3 ngày an lạc. An lạc từ thân đến tâm, từ khẩu đến ý. Đúng quá đi chứ! Cả ba ngày chỉ để nghe Pháp, tụng kinh, lạy Phật, ngồi thiền, đi kinh hành... làm gì còn thì giờ để "tám" với ai nữa. Cứ xem như dứt sạch nợ trần!