Nhầm lẫn

23/01/201720:17(Xem: 4805)
Nhầm lẫn




chu tieu han quoc 2




                                         NHẦM LẪN

 

         Cụ Tú Ngọc là người ai ai cũng kính trọng và nể vì. Cụ luôn luôn khiêm tốn và hòa nhã với mọi người. Tánh tình cụ lại cẩn thận và chu đáo, nhất là các công tác từ thiện trong Cộng Đồng, lúc nào cụ cũng hết  lòng, hết sức lo toan chu đáo.

         Một hôm, cùng một lúc, cụ nhận được hai tin báo :

         * Tin thứ nhất : Mẹ một người bạn thân mất, thọ 75 tuổi.

         * Tin thứ hai : Đám cưới một đứa cháu trai bà con gần.

         Cả hai tin cử hành cùng một ngày.

         Về nhà, cụ lấy ra hai bao thư, nắn nót từng chữ, từng dòng : chia vui cũng như chia buồn, luôn tiện  lấy ra mỗi số tiền tương xứng bỏ vào mỗi bao. Xong, cụ bỏ mỗi bao vào mỗi túi riêng cho chắc ăn.

         Đến ngày đó, buổi trưa cụ ăn mặc chỉnh tề, đi dự đám tang, buổi chiều chưng diện sang trọng, lịch lãm hơn, dự đám cưới, có món ngon vật lạ, lại sương sương vài ba lon, tối về ngủ một giấc, khỏe re.

         Không ngờ , khi dự đám tang trước, luống cuống thế nào, cụ trao nhầm bao thư, nghĩa là đám tang cụ trao bao thư đám cưới, đám cưới cụ trao bao thư đám tang.

         Một tuần lễ sau, lại cùng một lúc, cụ nhận hai lá thư :

         - Thư thứ nhất : Cám ơn bạn, đã chúc cho Mẹ già tôi vui vầy duyên mới và Trăm Năm Hạnh Phúc !

         - Thư thứ hai : Cám ơn Bác, đã chúc cho vợ chồng cháu sớm tiêu diêu nơi Miền Cực Lạc

 

                                                         

                                                     MÙA  XUÂN  NHƯ  Ý

                                                                              *                  

 


chu tieu han quoc


 

                                    

                                LẠI NHẦM LẪN !

 

       Một tờ báo kia rất đông độc giả. Báo ra hàng tuần, bán chạy như tôm tươi. Vì vậy, ngày thêm nhiều quảng cáo. Một buổi chiều, cùng một lúc, Tòa soạn nhận được hai quảng cáo. Mùng húm, nhất là quảng cáo nguyên trang và đăng dài hạn.

         Hai quảng cáo như sau :

         * Quảng cáo thứ nhất : một nhà hàng chuyên cho thuê áo cưới mới, tưng bừng khai trương.

         * Quảng cáo thứ hai : Một Nhà Quàng do người Việt làm chủ, rầm rộ ra mằt, ân cần mời đón nhiều đồng hương chiếu cố... xuống hòm.

        Về phía báo nhà ta,  Nhân viên làm Art Work lật đật thế nào đó, ráp nhầm số phone của nhau. Nghĩa là số phone của nhà quàng nhầm qua nhà hàng chuyên cho thuê áo cưới; áo cưới lại sang Nhà Quàng !

        Thế là chỉ vài ngày sau thôi, điện thoại gọi đến um sùm sùm :

        - Các ông làm việc gì kỳ cục vậy ? Nhà hàng đồ cưới chúng tôi đâu phải làm đám ma, mà nguồi ta gọi đến liên hồi vậy ! Làm sao bây giờ đây ?

        - Này các ông, nhà quàng chúng tôi có cho thuê áo cưới bao giờ đâu, mà người ta réo gọi hoài  hoài, bực cả mình !

        Khỏi nói, các bạn cũng biết nhà báo nọ điên cái đầu như thế nào rồi !

 

                                                               MÙA  XUÂN  NHƯ  Ý

                                                                              *



Lời khuyên: Làm việc nên chánh niệm để tránh những nhầm lẫn đáng tiếc như 2 câu chuyện trên

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/11/2012(Xem: 5511)
Tôi đang loay hoay quét mạng nhện trên trần nhà, chuẩn bị một cuộc tổng vệ sinh nhà cửa để đón cái Tết cổ truyền, chào mừng năm mới theo lệnh của cha. Út Huy đi học về lúc ấy, mặt chằm quằm một đống, liệng chiếc cặp lên chiếc ghế salon... rồi ngồi phịch xuống kế bên, thở dài nghe não ruột. Tôi ngưng tay chổi ngó nó từ đầu tới chân. Nó lấm la lấm lét nhìn tôi, lúng búng: “Anh Ba... anh Ba...” Đưa mắt nhìn nghi ngại, tôi bắt gặp ngay chuyện không vui. Hơi lo, tôi làm bộ hỏi: "Thì tao là anh Ba đây, có gì là lạ đâu? Mày sao vậy? Sao mà... như bị mất hồn vậy?” Chừng như thằng nhóc chỉ chờ tôi hỏi vậy, nói ngay: “Lão thầy đánh em, anh Ba à!” Tay nó xoa lấy mông, nước mắt lưng tròng.
09/11/2012(Xem: 7718)
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng. Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.
01/11/2012(Xem: 17452)
Tu sĩ vẫn không quay lại, đôi bàn tay với những ngón tay kỳ diệu bật lên dây đàn, mắt nhìn ra khung cửa tối - biển âm thanh xao động rồi ngưng lắng một lúc...
01/11/2012(Xem: 21902)
Khi Phật đã thành đạo và thành lập giáo đoàn với năm vị đệ tử tì kheo đầu tiên tại vườn Nai, mọi người dân Ấn vẫn chưa biết gì về Phật. Đến lúc giáo đoàn đông dần, và các vị đệ tử đầu tiên đã có đầy đủ khả năng và đạo hạnh để tự mình đi hành hóa các nơi, thì người ta mới bắt đầu nghe nói đến “Phật"! Cho đến gần một năm sau, khi Phật thu phục được ba anh em Ưu Lâu Tần Loa Ca Diếp, tiếp đến là Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên, và sau đó không lâu là Đại Ca Diếp, thì tiếng tăm của Phật mới thực sự vang khắp bốn phương, trong triều ngoài nội ai ai cũng biết!
17/10/2012(Xem: 21341)
Đa Văn từ lâu được nổi tiếng là nghe nhiều, nhớ giỏi. Hôm kia, chẳng biết suy nghĩ được điều gì mà chú hăm hở chạy vào gặp nhà sư, lễ phép và khách sáo nói...
10/10/2012(Xem: 15367)
Không hiểu tại sao người ta gọi con vật ấy là chó. Cái tên này không gây nên một ấn tượng đẹp theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhất là đối với tôi, một người không mấy ưa loài động vật này. Lý do, có lẻ từ một kỷ niệm thuở mới lớn.
21/09/2012(Xem: 5895)
Vừa rẽ vào đường hẻm nhỏ, chỉ một đoạn ngắn, chiếc xe Honda ngừng lại, tắt máy. - Đây rồi. Lữ khách ngồi sau xe bước xuống, lập lại lời người lái xe: - Đây rồi! Có phải đây là nơi chốn đã đến, đã biết đâu, mà sao xác nhận như đã từng!
21/09/2012(Xem: 14905)
Truyện Cổ Sự Tích Cứu Vật Phóng Sinh - Pháp sư Tịnh Không - Thích Phước Sơn dịch
19/09/2012(Xem: 10771)
Những Truyện Cổ Việt Nam Mang Màu Sắc Phật Giáo - Lệ Như Thích Trung Hậu, Sưu tầm & giới thiệu
14/09/2012(Xem: 7374)
Những câu chuyện thật chốn Thiền môn do các bậc trưỡng lão kể lại luôn luôn là những bài học hay nhất, là nguồn động lực lớn nhất cho các thế hệ mai sau noi gương trên con đường tu học. Trường hạ của Giáo Hội Thống Nhất tại Úc Châu – Tân Tây Lan năm nay tại Tu viện Vạn Hạnh Canberra, ngoài những buổi lễ trang nghiêm thành kính, ngoài những giờ sám hối thanh tịnh, ngoài hình ảnh chư Tôn đức với màu huỳnh y giải thoát, mỗi tối chư Tôn Đức Tăng Ni còn có những buổi thảo luận thật hoan hỷ, sôi động, không khí gần gũi nhưng không kém phần trang nghiêm. Những câu chuyện thật về công đức tu hành trong chốn thiền môn đã được chư Tôn kể lại, bài học “giữ tâm một chỗ, việc gì cũng xong”, trong đó việc sanh tử là việc lớn nhất của người xuất gia, từ ấy đã được lan xa….