Nhầm lẫn

23/01/201720:17(Xem: 4844)
Nhầm lẫn




chu tieu han quoc 2




                                         NHẦM LẪN

 

         Cụ Tú Ngọc là người ai ai cũng kính trọng và nể vì. Cụ luôn luôn khiêm tốn và hòa nhã với mọi người. Tánh tình cụ lại cẩn thận và chu đáo, nhất là các công tác từ thiện trong Cộng Đồng, lúc nào cụ cũng hết  lòng, hết sức lo toan chu đáo.

         Một hôm, cùng một lúc, cụ nhận được hai tin báo :

         * Tin thứ nhất : Mẹ một người bạn thân mất, thọ 75 tuổi.

         * Tin thứ hai : Đám cưới một đứa cháu trai bà con gần.

         Cả hai tin cử hành cùng một ngày.

         Về nhà, cụ lấy ra hai bao thư, nắn nót từng chữ, từng dòng : chia vui cũng như chia buồn, luôn tiện  lấy ra mỗi số tiền tương xứng bỏ vào mỗi bao. Xong, cụ bỏ mỗi bao vào mỗi túi riêng cho chắc ăn.

         Đến ngày đó, buổi trưa cụ ăn mặc chỉnh tề, đi dự đám tang, buổi chiều chưng diện sang trọng, lịch lãm hơn, dự đám cưới, có món ngon vật lạ, lại sương sương vài ba lon, tối về ngủ một giấc, khỏe re.

         Không ngờ , khi dự đám tang trước, luống cuống thế nào, cụ trao nhầm bao thư, nghĩa là đám tang cụ trao bao thư đám cưới, đám cưới cụ trao bao thư đám tang.

         Một tuần lễ sau, lại cùng một lúc, cụ nhận hai lá thư :

         - Thư thứ nhất : Cám ơn bạn, đã chúc cho Mẹ già tôi vui vầy duyên mới và Trăm Năm Hạnh Phúc !

         - Thư thứ hai : Cám ơn Bác, đã chúc cho vợ chồng cháu sớm tiêu diêu nơi Miền Cực Lạc

 

                                                         

                                                     MÙA  XUÂN  NHƯ  Ý

                                                                              *                  

 


chu tieu han quoc


 

                                    

                                LẠI NHẦM LẪN !

 

       Một tờ báo kia rất đông độc giả. Báo ra hàng tuần, bán chạy như tôm tươi. Vì vậy, ngày thêm nhiều quảng cáo. Một buổi chiều, cùng một lúc, Tòa soạn nhận được hai quảng cáo. Mùng húm, nhất là quảng cáo nguyên trang và đăng dài hạn.

         Hai quảng cáo như sau :

         * Quảng cáo thứ nhất : một nhà hàng chuyên cho thuê áo cưới mới, tưng bừng khai trương.

         * Quảng cáo thứ hai : Một Nhà Quàng do người Việt làm chủ, rầm rộ ra mằt, ân cần mời đón nhiều đồng hương chiếu cố... xuống hòm.

        Về phía báo nhà ta,  Nhân viên làm Art Work lật đật thế nào đó, ráp nhầm số phone của nhau. Nghĩa là số phone của nhà quàng nhầm qua nhà hàng chuyên cho thuê áo cưới; áo cưới lại sang Nhà Quàng !

        Thế là chỉ vài ngày sau thôi, điện thoại gọi đến um sùm sùm :

        - Các ông làm việc gì kỳ cục vậy ? Nhà hàng đồ cưới chúng tôi đâu phải làm đám ma, mà nguồi ta gọi đến liên hồi vậy ! Làm sao bây giờ đây ?

        - Này các ông, nhà quàng chúng tôi có cho thuê áo cưới bao giờ đâu, mà người ta réo gọi hoài  hoài, bực cả mình !

        Khỏi nói, các bạn cũng biết nhà báo nọ điên cái đầu như thế nào rồi !

 

                                                               MÙA  XUÂN  NHƯ  Ý

                                                                              *



Lời khuyên: Làm việc nên chánh niệm để tránh những nhầm lẫn đáng tiếc như 2 câu chuyện trên

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/10/2013(Xem: 6264)
Để nói về một điều gì thật ồn, thiên hạ vẫn bảo “ồn như cái chợ„ .Thế nhưng với tôi, có một nơi ồn còn hơn cái chợ, đó là ngày họp mặt thầy và trò của trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi tổ chức nhằm vào 26-07-2008.
10/10/2013(Xem: 7201)
Khi tôi biết sẽ định cư tại Thụy Sĩ, cái xứ nhỏ xíu, diện tích chỉ 41.300 cây số vuông, dân số khoảng hơn 7 triệu người, trong đó đã có gần hai triệu người ngoại quốc, tôi thật nản.
25/09/2013(Xem: 10283)
Đang nằm bịnh gần...vãng sanh, có tiếng điện thoại reo, giọng của chị bạn thân: - Đi ...tu không? Tôi phều phào: - Chùa nào? - Tu viện Viên Đức. - A, Thọ Bát Quan Trai đấy hả? - Vâng, xe còn một chỗ trống, sáng mai 7 giờ xuất hành, đi không? - O.K.
25/09/2013(Xem: 13943)
Thế là, dù muốn hay không, tôi vẫn phải nhận thêm một tuổi nữa, và năm nay… Nhâm Thìn là năm tuổi của tôi. Thuở còn bé, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe… ké người lớn nói chuyện với nhau: “Năm tuổi của tôi”. Tôi không rõ năm tuổi là năm gì, ý nghĩa ra sao, nhưng qua câu nói và thái độ khi nói, tôi vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng sợ hãi của các bậc trưởng thượng. Sợ gì nhỉ? Tai nạn? Đau ốm? Mất mát hay chết? Nhưng rồi sau đó có ai chết đâu và có xảy ra chuyện gì đâu. Còn xui xẻo trong năm, nếu có, thì tuổi nào mà tránh được, chả cứ năm tuổi. Thế nhưng, các bác vẫn sợ và e dè để rồi năm đó “án binh bất động” không cựa quậy gì ráo.
25/09/2013(Xem: 8825)
Trong nhà Phật chúng ta hay nghe đến hai chữ Nhân Duyên, hết nhân nọ đến duyên kia trùng trùng duyên khởi. Nhưng chưa ai chịu tỉ mỉ phân loại các nhân duyên kiểu “à la Hoa Lan“ như thế này. Với sư phụ Giác Duyên là duyên Phật pháp, đến chàng Nghịch Duyên nhất định phải là duyên con Tiều, tiếp đến chàng A Còng là duyên “gió cõng đò đưa“. Hôm nay với Thi Thi Hồng Ngọc một cây bút nữ của tờ báo Viên Giác, thuộc hàng con cháu sinh sau đẻ muộn, là duyên “Thiên cơ bất khả lậu“.
24/09/2013(Xem: 4713)
Từ xưa đến nay đã có biết bao nhiêu áng văn tuyệt tác, bao nhiêu bài thơ trữ tình, bao nhiêu ca khúc vinh danh người Mẹ, trong đó bài hát “Lòng Mẹ“ của Y-Vân đã trở thành bất hủ, mỗi lần nghe là mỗi lần cảm thấy xúc động cả tâm can! Riêng tôi, tôi lại muốn viết để ca ngợi người Cô ruột của tôi, cô là hình ảnh của người mẹ thứ hai, dù đã không sinh ra tôi. Mới một tuổi tôi đã mất mẹ, trong khi đó hai anh trai tôi cũng chỉ mới lên bốn và lên hai. Câu nói của ai đó cùng nghe càng thấm thía vô cùng: „Ngày ta đau khổ nhất là ngày ta mất mẹ, lúc ấy ta khóc mà không có mẹ bên cạnh để dỗ dành“.
20/09/2013(Xem: 9898)
Bà Tám( bước ra sân khấu, than): Trời ơi là trời! Cho mượn rồi lại cho mượn, mượn “woài“ không chịu trả, này trời!. Bà con nghĩ có ức cho tôi không. Nhìn cái mặt tôi nè, tôi hiền…khô hà. Nhân từ, đạo đức, tử tế, đàng hoàng nổi tiếng. Hồi đi học tôi được mệnh danh là, em… hiền như ma…cô, à không, hiền như ma…sơ. Bởi hiền hậu nhân đức nên tôi mới chọn cho mình cái nghề thiệt là cao quí: cho vay lấy lãi.Cho mượn 100 lấy lời có 50 mỗi tháng, nhiều… nhít gì mà…đứa nào vay cũng quịt cả lời lẫn vốn của tôi. Được rồi, lần này tôi không thể hiền nữa đâu, hiền quá chúng lờn mặt hà.Tôi phải tới nhà thằng Tư…xiết đồ nó mới đã nư giận!( nói xong ngoe nguẩy đi vô )
20/09/2013(Xem: 13295)
Thị Mầu (một tay cầm giỏ hoa, một tay cầm dù, ỏn ẻn bước ra): Dạ, Thị Mầu xin kính chào ông Đạo! Ông Đạo: Nam Mô A Di Đà Phật. Thị Mầu: Ông Đạo ơi, ông Đạo nè. Hôm nay Thị Mầu đến chùa, trước là có ít hương hoa lễ Phật, Thị Mầu để tạm đây nghe ông Đạo, sau là muốn thăm ông Đạo. Ông Đạo có khoẻ không ông Đạo?