Hạnh ngộ mùa xuân

10/04/201311:54(Xem: 5257)
Hạnh ngộ mùa xuân

hoa_maiHẠNH NGỘ MÙA XUÂN

Lam Khê

---o0o---

Hạnh đi thơ thẫn quanh sân chùa suốt một buổi sáng nhưng không hề bước vào bên trong chánh điện. Suốt ba ngày tết cô cứ nằm lỳ trong phòng, chỉ ra ngoài khi đói bụng hoặc tắm giặt. Từ chối hết mọi lời mời mọc đi chơi của đám em và bạn bè, Ba mẹ có hỏi thì Hạnh bảo thích yên tĩnh nghĩ ngơi mấy ngày … rồi thôi. Mọi người cũng bận lo vui chơi đi đây đó chúc tết bạn bè thân tộc. Chẳng ai buồn chú ý đến đứa con gái ương ngạnh này đâu. Cô đã quen sống như vậy lâu rồi, cũng như quen với công việc mình làm đã bao năm. Vậy mà công việc ấy bây giờ lại bấp bênh như cánh bèo dạt mây trôi.

Nằm mãi cũng chán, thế là Hạnh trở dậy đi ra đường. Ngang qua một ngôi chùa lớn của Thành Phố, thấy người ta đi lễ Phật đầu năm, cô cũng ghé vào mà không có chủ đích gì cả. Nếu để cầu nguyện thì Hạnh có bao điều muốn cầu. Nhưng có ích gì chứ, khi cô biết mình chẳng có chút thành tâm nào. Hơn nữa biết cơ man nào là người đi lễ chùa. Phật dù có nghìn tay nghìn mắt cũng không thể nào đáp ứng nổi mọi nhu cầu mong muốn vô tận của con người. Có lần Hạnh nói vậy với nhỏ bạn Khánh Tâm thì nó bảo:_ “ Mình lễ Phật là để gieo duyên lành, để cho tâm hồn có được đôi chút thảnh thơi trước những bộn bề của cuộc sống, còn phước hay không là do duyên nghiệp mình tạo ra, chứ đâu phải cầu mà được”.

Con bé nói y như là một nhà tu hành. Vậy nên khi vừa tốt nghiệp phổ thông, Tâm đã chọn con đường đi xuất gia. Một nữ sinh học lực rất xuất sắc, tương lai vào đại học đang rộng mở, lại bỏ hết để về tập sự tu niệm ở một ngôi chùa quê heo hút. Ai cũng tiếc rẻ ngạc nhiên chỉ riêng Hạnh là hiểu rõ ý nguyện của bạn, dù cô cũng luôn tự hỏi cuộc sống tu hành không biết có gì thú vị mà bao người còn rất trẻ đã dấn thân vào đó xem như một sứ mệnh thiêng liêng của đời mình. Đôi lần Khánh Tâm về thăm nhà, Hạnh có sang chơi. Những câu chuyện cứ rời rạc chẳng đâu vào đâu cứ làm Hạnh chán chẳng thích gặp bạn nữa. Có lẽ vì Hạnh không thể gọi cái tên Tâm thân tình như ngày xưa, không thể cười đùa bởn cợt, mà chắc hẳn vì Hạnh bây giờ quá nhiều bộn bề cho công việc, cho những mộng tưởng không thành nên không thể tiếp nhận nổi những gì khác xa với quan niệm của mình.

Hạnh vẫn ngồi yên trước sân chùa, nơi có gốc cây to cao che bóng mát. Cô không đốt hương không lễ lạy như mọi người mà chỉ yên lặng nhìn và nghĩ ngợi mông lung, thỉnh thoảng ngước lên ngắm bức tượng Quan âm lộ thiên hun đầy nhang khói và bụi trần. Hạnh biết mình chẳng giống ai khi đến đây. Mỗi người là một mùa xuân, từ sắc phục cho đến nụ cười ánh mắt, từ trẻ thơ cho đến cụ già. Nhìn họ rạng rỡ làm sao, tươi tắn và thành kính làm sao. Cho dù cuộc sống đời thường có như thế nào, thì với họ nơi đây vẫn là cõi yên bình, vẫn là mùa xuân cho vạn niềm tin toả sáng.

_ Xin lỗi Cô đang cầu nguyện ?

Hạnh giật mình khi nghe tiếng người hỏi bên tai. Một thanh niên Ngoại Quốc, đang bước lại ngồi cạnh cô rồi khẻ hỏi với giọng tiếng Việt khá chuẩn. Những ngày lễ lớn khách thập phương lui tới chùa này rất đông, trong đó không ít là người nước ngoài. Họ đến chỉ để chiêm ngưỡng một nơi danh lam thắng cảnh có tiếng, và cũng để xem mọi người hành lễ bái sám như thế nào. Hồi sớm Hạnh có nhìn thấy Gã ngồi yên lặng bên kia với vẻ trầm ngâm tư lự. Bất giác Cô cười lớn thành tiếng, nụ cười đầu tiên của một năm mới. Chắc dáng vẻ không giống ai của mình đã khiến anh chàng chú ý động lòng nên đến làm quen thăm hỏi đây mà. Gã trố mắt nhìn cô gái:

_ Cô cười gì thế?

Hạnh liền nghiêm mặt lại:_ Tôi cười cho sự ngớ ngẩn của mình đã khiến cho người khác phải quan tâm. Anh hỏi Tôi cầu nguyện gì à! Tôi chẳng có gì để cầu nguyện cả. Ơ… mà không , có đấy chứ_ Hạnh cố làm điệu bộ trang trọng thật tình_ Tôi đang cầu nguyện cho sự bình an cho Thế Giới, cho loài người nói chung và cho cả đất nước gia đình mình. Còn anh là người ở đâu mà nói tiếng Việt nghe cũng khá lắm.

_ Tôi là người Mỹ, đang theo học khoa tiếng Việt ngành Tôn giáo học của Đại học Xã Hội Nhân Văn .

_ Hèn nào… Anh đến chùa cũng để nghiên cứu cho ngành học của mình. Anh thấy ngày tết của đất nước này có vui nhộn không? Sao Anh không hoà nhập vào chùa cùng tham quan với mọi người mà lại ngồi trầm ngâm ở đây?

_ Ồ Vui lắm. Tất cả nhà cửa đường phố, con người đều tươi xinh như một năm mới, hoàn toàn mới. Người ta vui chơi thoải mái và thật yên ổn. Việc đi lễ chùa của họ cũng là một cách để thưởng ngoạn mùa xuân, một dịp để nghỉ ngơi thư giản.

Hạnh cảm thấy thú vị cho lời nhận xét ngộ nghĩnh này. Sao mình lại không hề nghĩ đến điều này nhỉ?. Người thanh niên lại nói tiếp:_ Tôi cũng như cô vậy. Thích yên lặng nhìn mọi người và cầu nguyện hoà bình cho nhân loại.

_ Anh có vẻ gì ưu tư lắm thì phải? Một thanh niên trẻ trung yêu đời lại có học thức, sanh ra trên một Đất Nước văn minh sung túc vào bậc nhất Thế Giới, thì còn đòi hỏi gì hơn?

_ Thật ra những gì Tôi có đó nào có đáng để tự hào. Điều Tôi ưu tư không phải cho bản thân mình. Tôi học đã ba năm, thấy đời sống ở đây chưa thể gọi là hoàn hảo, nhưng đất nước này là nơi thanh bình mà Tôi từng biết. Tôi thích nhất là đi chiêm bái các nơi chùa chiền đình miếu. Thấy mọi người thành kính cầu nguyện Tôi cũng muốn cầu nguyện.

_ Anh mà cũng cầu nguyện nữa à? Nhưng cầu nguyện gì vậy?_ Hạnh hỏi, cố kéo dài giọng ra như để trêu.

Chàng thanh niên vẫn nhã nhặn trả lời:_ Tôi cầu nguyện cho tất cả những người sống trên hành tinh này. Trong đó có những người bạn, những người mà tôi quen lẫn không quen, đã phải bỏ mình vì bao cuộc chiến tranh tàn khốc, vì sự nổi giận của thiên nhiên trời đất đang xảy khắp nơi cũng như ở ngay Tổ Quốc Tôi. Cầu mong họ tìm đến một nơi nào đó hoàn toàn bình yên vô sự.

Hạnh lại bông đùa:_ Lòng của anh sao bao la rộng mở quá vậy? E rằng những lời cầu nguyện suông của anh sẽ chẳng mang lại ích lợi gì đâu. Anh tin những điều mình cầu nguyện sẽ khiến những con người xấu số kia đi đến một nơi hạnh phúc hơn à ? Hình như tư tưởng anh bị chi phối về ngành học của mình quá thì phải?

_ Ồ Không thưa cô! _ Người Thanh niên lễ phép ngắt lời_ Tôi không phải là người thiên về duy tâm lắm đâu. Nhưng tôi vẫn thấy hay hay về những nơi tôn nghiêm thanh tịnh như thế này. Xét về phương diện tinh thần thì niềm tin cũng giúp người ta có được đôi chút an ủi khi gặp một sự cố nào đó. Mỗi khi cần suy nghĩ hay bức xúc gì thì Tôi thường tìm đến chùa hay một nơi nào đó thật yên lặng để cầu nguyện. Một lời cầu nguyện dù chẳng giúp được gì, tuy vậy nó cũng thể hiện được sự đồng cảm sâu sắc với bao nổi bất hạnh của cuộc đời. Một sự xẻ chia dù bằng hình thức nào chẳng là hay hơn sao.

_ Nghe anh nói sao y như là một triết gia hay là nhà tôn giáo thực thụ vậy. Tôi có cô bạn đi tu cũng thường hay triết lý như thế.

- Tôi rất thích nghiên cứu về Phật giáo. Bởi đây là Tôn Giáo có thể làm cho con người chung sống hoà bình, một Tôn Giáo nghiêng về tự giác, nhưng vẫn không bỏ quên việc nhân thế. Đạo Phật khiến cho con người tìm ra bản chất thật của chính mình, sống với những giây phút bình yên của tâm hồn, mà vẫn sẳn lòng đến với tha nhân với xã hội.

_ Anh nói hơi quá lắm rồi đó. Dầu sao…thì nghĩ được điều tốt đẹp sẽ làm cho con người ta sống tốt hơn lên, nhưng đôi khi nó gây ra sự phản cảm lại đấy …

Chàng thanh niên cười, nói một câu tiếng Anh gì đó mà Hạnh nghe không rõ. Rồi anh chợt nhìn thẳng vào mặt cô :_ Vậy cô cứ nghĩ tốt cho người khác đi, mọi việc ắt cũng sẽ đến với cô thật tốt đẹp. À…Xin lỗi… Cô chắc là có gì không vui. Ngày tết người ta thường đi vui chơi hay lễ chùa với bạn bè thân thích, còn cô đi một mình, ăn mặc lại bình dị không như mấy cô gái khác…Cô ắt hẳn từ nơi khác lên Thành phố này làm việc, tết đến không thể về quê…nên buồn ?

Hạnh khẻ nhíu đôi mày lên rồi vờ nhìn bâng quơ vào sân chùa chậm rải trả lời:

- Nhà tôi cách đây chỉ vài con hẻm. Và Tôi cũng như anh vậy … thích một mình tìm đến những nơi thanh tịnh để trầm tư suy nghĩ và cầu nguyện.

_ Nhưng Tôi không nhận thấy như vậy… Cô có vẻ như là một người vừa bị thất tình thất chí gì đó….

Hạnh lại cười lớn… hơi khó chịu tuy cũng thầm phục lời nhận xét tinh tế của chàng trai trẻ không cùng màu da Quốc Tịch này. Ít ra hắn cũng làm cho cô cười được. Khi cười tâm hồn người ta trở nên cởi mở và dễ chịu hơn:

_ Anh thâý Tôi như vậy thật à ! Mà cũng đúng thôi. Thất tình thì hình như có một vài lần gì đó, tôi cũng chẳng buồn nhớ tới. Còn thất chí ư? Có lẽ…vì nay mai Tôi sắp phải từ bỏ công việc ưu thích gắn bó đã nhiều năm chỉ vì cái tánh ương ương ngạnh ngạnh của mình.

_ Vậy cô nên vào trong chùa lễ Phật để cõi lòng được thanh thản, và tự hỏi ngày mai mình phải làm gì đây?

Cái anh chàng này, làm như là chuyên gia nắm bắt tâm lý người khác vậy. Nhưng thôi, nói chuyện với anh ta như vậy cũng đủ, ít nhất Hạnh cũng trút bớt nỗi phiền muộn mấy ngày qua. Cô đứng lên, ngước nhìn bầu trời trong xanh qua làn khói hương nghi ngút từ hiên chùa toả ra rồi khẽ nói:

_ Ngày mai Tôi chỉ còn mỗi một việc, là đi thăm một người bạn đang tu học ở phương xa. Còn bây giờ Tôi phải trở về nhà để cùng gia đình cúng đưa tiển Ông Bà đầu năm. Cám ơn buổi nói chuyện với anh hôm nay…dù chỉ là xã giao nhưng cũng giúp Tôi lấy lại đôi chút niềm tin trong cuộc sống. Ngày mai Tôi biết mình sẽ phải làm gì rồi.

Khi đi ngang qua đài Quan Âm, Hạnh dừng lại giây lát, cô chấp tay và thầm khấn nguyện, dù lòng chưa cảm nhận được điều gì rõ rệt. Ngày mai cô sẽ đi thăm Khánh Tâm. Ngày mai còn biết bao điều sẽ nói và sẽ làm. Hạnh quay nhìn về nơi gốc cây cổ thụ. Người khách lạ đã lẫn đâu mất giữa đám đông người qua lại. Cô chưa kịp hỏi tên nhưng cũng thầm cám ơn cho cuộc hạnh ngộ này. Mùa xuân rồi sẽ qua, nhưng ước mơ về một ngày mai tươi đẹp sẽ chắp cánh cho bao niềm tin vươn dài trong cuộc sống.

---o0o---

Trình bày:Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/04/2020(Xem: 3923)
Thắp xong mấy nén hương trầm, lâm râm khấn vái, dâng lên bàn thờ Phật, rồi bàn thờ gia tiên, dì Thêm thở dài, bước từng bước năng nề xuống bậc cấp cầu thang lát đá nhám màu đen sậm, mắt dõi theo hai bàn chân của mình đổi phiên nhau đặt từng bước xuống lần bên dưới. Cũng là những bước đó trước giờ, nhưng sao tối nay tự dưng dì cảm thấy như mình đang bước dần xuống hố sâu u ám đang chứa đầy nỗi thất vọng, buồn tênh… Hết bậc cấp, dì lê gót đến ngồi phịch xuống ghế sofa êm ái, nhìn bâng quơ qua cửa kính ra ngoài sân, cổng trước… Dì Thêm đang nghĩ về đứa con gái của mình.
16/04/2020(Xem: 6642)
Đường phố vắng hoe. Quán xá đều đã đóng cửa. Chỉ những khu vực chợ búa mới thấy có người tập trung qua lại với biểu hiện vội vội vàng vàng, Đã bước sang ngày thứ mười một của đợt giãn cách xã hội phòng chống dịch COVID-19.
13/04/2020(Xem: 5267)
Mỗi người trong chúng ta ít nhiều đều có những kỷ niệm lần đầu tiên mà mình nhớ mãi và chắc rằng Đại dịch năm nay cũng sẽ là kỷ niệm lần đầu tiên mà cả thề giới sẽ không bao giờ quên khi trận dịch Covid-19 đã ảnh hưởng rất nhiều đến mọi mặt trong xã hội và làm đảo lộn mọi thứ… Trong những ngày này, mọi người bị bắt buộc ở nhà và hạn chế đi lại, mỗi người chọn cho mình một cái gì đó để giải trí, để thư giản, để học hỏi, v.v… QT thỉnh thoảng tìm đọc những quyển sách tiếng Anh có những câu chuyện để chia sẻ trong Ngày Nhớ Ơn Mẹ, Ngày Nhớ Ơn Cha, Mùa Vu Lan… Những con số người chết hằng ngày mỗi gia tăng làm mình cũng xúc động… và QT tìm thấy câu chuyện này xin chia sẻ với cả nhà như là một kỷ niệm của riêng mình… Nguyện cầu Chư Phật gia hộ cho tất cả được nhiều bình an và đại dịch sớm qua mau. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát.
01/04/2020(Xem: 6152)
Có một thứ được cất giấu, nếu nói là bí mật thì hơi quá, chỉ là hơi kín đáo trong cốp chiếc xe Future còn mới cáu xèng của anh. Anh lẳng lặng ghé chỗ cửa hàng bán vật liệu ống nước và sắt thép để mua nó, cất kỹ, lấy chiếc khăn lông dùng để lau bụi xe mà phủ úp lên che lại. Vợ con của anh chắc là không biết, vì xe là xe riêng của anh, không ai tò mò táy máy mở cốp ra làm gì. Vậy nên, người ngoài càng không hề biết.
01/04/2020(Xem: 7608)
Truyện ngắn "Trong cốp xe" của TK Vĩnh Hữu được đăng trên Thư Viện Hoa Sen vào ngày 16/02/2020, có đoạn: ... "Anh chú tâm niệm Phật, đúng ra là niệm Chuẩn Đề đà-la-ni, chỉ để thêm đạo lực, thêm ý chí mà vượt qua thời khắc khó khăn thử thách, quên đi mệt nhọc thân xác..." Tác giả chỉ nhắc qua việc "niệm chú" thật ngắn, không diễn bày hay kể lể gì thêm, lướt qua thật nhanh để trở về với mạch truyện. Chắc rất ít người lưu tâm để ý đến chi tiết vô cùng huyền diệu này, vì đang bị cuốn hút theo dòng trôi của câu chuyện "hết xăng, dắt xe đi bộ".
20/03/2020(Xem: 4313)
Tình yêu không chỉ là cảm xúc của con người, nó còn là cội nguồn của sức mạnh, của tinh thần lạc quan, của lòng dũng cảm và sự kiên cường. Tình yêu giúp chúng ta giải quyết rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, giúp ta dễ dàng tha thứ cho những sai lầm và dẫn dắt ta tới những bến bờ hạnh phúc. Đó là buổi tối tháng 6 lộng gió, chàng trai gặp cô gái tại một bữa tiệc ở một nhà hàng gần biển. Cô là người xinh đẹp, dịu dàng và phần lớn khách trong buổi tiệc đều chú ý đến cô. Trong khi đó, chàng trai lại là một người rất bình thường, không có gì đặc biệt, cũng chẳng ai để ý tới anh. Anh cũng dõi theo cô ngay từ khi cô bước vào.
20/03/2020(Xem: 6870)
Quê hương khuất bóng hoàng hôn. Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. Chiều về trên sông vắng, Chàng ngồi trầm ngâm ngắm cảnh sông nước của Sài Gòn. Tức cảnh sinh tình Chàng nhẹ nhàng lôi máy điện thoại iPhone vẫn luôn nhét trong túi ra nhắm một pô thật tình cảm, rồi trong ký ức thời còn đi học luôn bị ông Thầy dạy văn bắt học thuộc lòng các bài thơ Đường hay "Kẻ sĩ" trẹo vần của Nguyễn Công Trứ, Chàng liền xuất khẩu thành thơ ra ngay một câu đã chứa sẵn trong đầu "Bên sông khói sóng cho buồn lòng ai". Trước là để giải tỏa nỗi buồn cho quê hương đất nước đang điêu linh, sau là xả stress với các tin tức thế giới về con vi-rút độc hại, lỡ mang cái tên mỹ miều là Corona. Tên cúng cơm đầy đủ phải là Covid-19 nghe như mật mã của một điệp viên nổi tiếng cỡ 007 không bằng. Đại để chỉ nêu rõ xuất xứ của cô nàng vi-rút xuất hiện tại Trung Quốc vào tháng 12 năm 2019.
17/03/2020(Xem: 16343)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung Còn về chính trị chẳng thông, Vua nghe tức bực trong lòng lắm thay
17/03/2020(Xem: 14853)
Ngày nay, Sự hiện hữu lạ lùng của mấy con trùng nhỏ nhoi codv19 lại có một sức tấn công vô hình mà mãnh liệt làm các nhà chánh trị gia hùng cường nhất thế giới khi đưa tay để bắt tay nhau trong một tư thế quen thuộc của nền văn hóa âu tây lại vội vả rút tay về rồi họ cùng chấp hai bàn tay lên ngực để chào nhau và cùng rộ lên cười những tiếng cười hoan lạc, mỹ miều, khoan khoái, từ xưa nay chưa từng có ! Hay thay, Một khoản khắc trở về chân lý.
02/03/2020(Xem: 5109)
Truyện ngắn "Trong cốp xe" của TK Vĩnh Hữu được đăng trên Thư Viện Hoa Sen vào ngày 16/02/2020, có đoạn: ... "Anh chú tâm niệm Phật, đúng ra là niệm Chuẩn Đề đà-la-ni, chỉ để thêm đạo lực, thêm ý chí mà vượt qua thời khắc khó khăn thử thách, quên đi mệt nhọc thân xác..."