Lẽ sống

10/04/201311:52(Xem: 5901)
Lẽ sống

hoahuongduong_1

Lẽ sống

Tôi chưa từng gia nhập một đòan thể xã hội nào, cũng không hề có ý định trở thành một nhà từ thiện chuyên nghiệp. Nhưng tôi vẫn thường tham gia vào các hiệp hội cứu trợ. Tôi đi chủ yếu vì ham vui, vì tò mò, hơn là vì lòng nhiệt thành của tuổi trẻ. Và trong các chuyến đi ấy, tôi đã gặp chị.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về chị …chính là sự nhanh nhẹn dí dõm cùng vẻ tươi tắn luôn hiện trên nét mặt. Chị cũng chẳng phải là thành viên của hội từ thiện. Chị đến những nơi cần thiết với lòng tự nguyện mà môït người đang đi tìm lẽ sống cần phải đến_Chị bảo với tôi như thế. Có lần tôi hỏi chị bạn thân của chị:

-Chị Kim Anh đã qua tuổi tứ tuần rồi mà sao nhìn chị ấy trẻ quá.

Chị bạn trả lời:_Kim Anh sống rất quảng đại vị tha, vì vậy mà nó cứ lạc quan yêu đời, cứ trẻ trung mãi.

Khi gặp chị, tôi hỏi ngay:_Chị học được cách sống trẻ mãi… bằng tấm lòng quảng đại bao dung ở đâu đấy ?

Chị cười :_Thì cậu cứ chịu khó theo tôi vài chuyến đi, ắt sẽ biết mà.

Tôi trở thành cái đuôi bám theo chị, cũng vì tánh ham vui, tò mò. Chị đưa tôi đến nhiều nơi xa xôi tận Đồng Tháp Mười –Quê hương của chị. Trong những lần đi đó, tôi mới thấy rõ người phụ nữ của vùng sông nước Cửu Long này đang đi thực hiện những ước mơ cháy bỏng trong lòng. Chị là một nhà báo có tiếng ở thành phố, chị đi khắp nơi không hẳn là để tìm chất liệu cho những trang viết của mình, mà là đang đi chứng thực lẽ sống cho cuộc đời. Với lưng vốn bằng ngòi viết, chị mang theo về đây cùng với những gói quà, gói lương thực mà chị góp nhặt được từ bạn bè, người thân. Nói đơn giản là chị đi làm cái công việc của một nhà từ thiện, dù chị không bao giờ thừa nhận.

Nơi chị thường đến là một vùng quê nghèo hẻo lánh. Những người nông dân chơn chất hiền lành quanh năm chỉ biết có ruộng đồng cây trái. Điều mà họ khao khát chính là tấm chơn tình cùng sự niềm nở vui vẻ mà chị lúc nào cũng sẵn sàng ban phát xẻ chia. Mọi người xem chị như một người thân vừa trở về quê hương. Một đứa con của vùng sông nước, ,dạt dào tình nghĩa keo sơn. Hơn thế nữa, chị đã mang về đây trái tim và hình ảnh của một vị Bồ Tát. Chị đi đến từng nhà, ân cần an ủi hỏi thăm những cụ già neo đơn chiếc bóng. Giúp đở những người khó khăn bằng chút ít lương thực như gạo muối đường.Phân phát cho trẻ con từng bộ áo quần, bánh kẹo và cả tập viết sách vở. Chị vốn là một phật tử thuần thành, nên đi đâu tôi cũng thấy chị mang theo những tập giáo lý dày cuộm. Lần ấy khi nghe chị nói chiều nay sẽ cho bà con thi, tôi ngạc nhiên hỏi :_Chị tổ chức thi gì ở đây vậy?

Chị mỉm cười bảo:_Nếu muốn, em có thể đến thi cho biết.

Trời đất! Tôi đi thi. Cùng các cụ già và bọn trẻ. Chị Kim Anh chắc là đang chơi trò hú tim với tôi đây! Nhưng rồi…vì tò mò và cũng không biết phải làm gì ở đây, nên tôi cũng đến dự thi cho vui.

Địa điểm thi là một ngôi chùa mà chị có quen biết. Chương trình thi là mục “ĐỐ VUI PHẬT PHÁP” theo cách gọi của chị, và do chị tự tổ chức kết hợp với ngôi chùa ở địa phương. Đến dự thi gồm đủ các thành phần nam nữ già trẻ trong thôn ấp. Trên gương mặt của mỗi người đều lộ vẻ trang nghiêm và rạng rở hẳn lên. Ban giám khảo gồm có vài vị thầy trong chùa và chị -vừa là người tổ chức vừa là nhà tài trợ chính. Quý thầy đọc lớn từng câu hỏi lên. Bên dưới từng thí sinh đưa tay xin trả lời. Chị kêu tên và chấm điểm, thỉnh thoảng lại nêu lên vài câu hỏi ngoài đề để thử trí thông minh của thí sinh. Phòng thi sôi nổi hẳn lên khi mọi người cùng tranh nhau đưa tay. Các cụ lớn thì chậm rải mà nghiêm túc trả lời từng câu rành rọt. Các em nhỏ nhanh nhẹn liếng thoáng lại càng không vấp váp. Kết thúc cuộc thi với các giải nhất nhì ba, cùng vô số giải khuyến khích. Hầu như ai trả lời được một câu cũng đều có quà. Phần thưởng cũng là bánh kẹo kinh sách tập viết được chị gói sẵn khi mang xuống đây. Suốt buổi thi, duy chỉ có tôi là ngồi trơ ra đó. Khi ra ngoài, tôi nhăn mặt trách chị:

_ ÍT ra chị phải cho biết trước và phát tài liệu để em học chứ. Bảo em vào thi mà không có được một câu trả lời, thật mất mặt với bà con quá.

Chị cười ngất:_Nếu phát tài liệu cho em học, chắc chắn em sẽ cuỗm mất mấy phần quà cao nhất.

Rồi chị nghiêm mặt bảo:-Chị muốn cho em được tận mắt nhìn thấy cuộc sống cùng sự sinh họat của những em nhỏ các cụ già ở đây. Họ thích học hỏi nhưng thiếu người có nhiệt tâm hướng dẫn. Nhìn họ học chị thấy thương quá.Vì vậy mà chị chẳng tiếc công sức và thời gian tới đây để mong giúp họ một cái gì đó. Một ít kiến thức về đạo lý làm người cũng là giúp họ biết làm lành tránh ác, biết tạo dựng cho mình một đời sống tốt đẹp qua giáo lý cơ bản của nhà Phật. Tài liệu được quý thầy ở đây viết ra đưa cho bà con học, hoặc là do chị tự soạn, dựa vào kinh sách cùng học hỏi thêm từ quý thầy cô. Mỗi lần lên đây chị thường phát trước cho quý vị học, đến kỳ sau mới tổ chức thi.

_ Sao chị không kết hợp với một đoàn thể xã hội nào đó, hoặc quý thầy cô ở thành phố để cùng làm.

Chị lắc đầu khẻ nói

_Vì nghề nghiệp chị đi nhiều nên không thể lệ thuộc vào bất cứ nơi nào. Hơn nữa chị thích đơn phương làm theo khả năng và ý nguyện của mình. Như vậy chị mới có điều kiện gần gũi, hiểu biết và xan xẻ những gì mà mọi người đang cần. Chị yêu cuộc sống, yêu con người. Chị muốn mang đến cho tất cả mọi người một niềm vui sống. Tin tưởng vào chính mình. Thấy rõ các giá trị thiết thực về mặt tinh thần.Đời sống vật chất với họ tuy là còn thiếu thốn; Nhưng khi hiểu được phật pháp, tâm hồn người ta bỗng trở nên phong phú hơn và cảm nhận được niềm hạnh phúc đời thường qua chơn lý nhiệm mầu.

Chị quay lại nhìn tôi rồi nói tiếp:_Mùa Phật Đản sắp tới đây chị sẽ tổ chức một chuyến đi về tỉnh nữa. Chị thấy em là người cũng có tâm huyết laị hiểu biết nhiều. Vậy em có thể giúp chị hướng dẫn cho một số em thanh thiếu niên ở đó. Không cần đòi hỏi phải có trình độ Phật Pháp đâu! Rồi em sẽ tìm thấy niềm vui khi làm được điều lợi ích cho đời và cũng làlợi ích cho riêng mình.

Tôi chẳng có khái niệm gì nhiều về những lời chị nói, nhưng do tánh tò mò, do kính phục, mà tôi luôn theo chị trên mỗi bước hành trình. Dần dần tôi thấy việc làm của chị có cái gì đó hay hay. Những gói quà nho nhỏ, những bài đố vui Phật pháp khô khan, mà linh động sôi nổi bởi sự nhiệt tình cùng trái tim rộng mở của người phụ nữ luôn biết sống vì người, sống với niềm lạc quan tin tưởng. Thế rồi tôi cũng bị cuốn hút theo chị. Thâm nhập từng bài giáo lý chị soạn cho tôi học để dạy lại các em nhỏ. Chị hướng dẫn tôi vào con đường Phật Pháp bằng tất cả sự tinh tế và tấm lòng bao dung vĩ đại của một người chị. Tôi đã tìm thấy từng ý nghiã việc làm của mình, để không còn những tháng ngày rong ruỗi vô định.

Niềm tin về chơn lý bất diệt trong lòng chị, đã thổi vào cuộc đời này biết bao lý tưởng sống như thế. Trong cuộc sống vẫn không thiếu những đóa hoa đầy hương sắc luôn rộ nỡ ngay giữa dòng Cửu Long mênh mông sóng nước.

---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/12/2015(Xem: 19827)
Trong khu rừng kia có một con khỉ rất hạnh phúc. Nó tìm ăn những trái cây ngọt lịm khi đói và nằm nghỉ ngơi khi mệt. Một ngày, con khỉ đang lang thang bìa rừng thì thấy một ngôi nhà… Trong ngôi nhà nhỏ bé đó, nó thấy một cái bát to đựng toàn táo, những quả táo tuyệt đẹp. Con khỉ liền trộm lấy một quả và chạy thật nhanh trở lại khu rừng.
16/12/2015(Xem: 5237)
"Ta sẽ không khi nào quên được con đâu," ông lão nói lầm bầm. Mấy giọt nước mắt chảy xuống lăn trên đôi gò má đầy nếp nhăn của ông. "Ta già mất rồi. Ta nào còn có thể lo gì cho con được nữa!" Chú chó nghiêng đầu qua một bên và ngước mắt nhìn lên ông chủ. Chú chó khẽ sủa: "Gâu gâu! Gâu gâu!" Chú ngoe nguẩy cái đuôi, chú muốn biết xem ông chủ của chú đang tính làm chuyện gì đây. "Ta không thể lo được cho chính bản thân ta, làm sao mà ta còn lo chi nổi cho con nữa!" Ông lão ôm ngực lên cơn ho liên tục. Ông rút ra một chiếc khăn tay và đưa lên mũi hỷ thật mạnh. "Ta sắp phải tới xin ở trong nhà dưỡng lão mất rồi, đâu có thể đem con theo được. Con biết đó ở trong cái nhà người già này người ta có cho nuôi chó đâu!"
15/12/2015(Xem: 6709)
Một vị thiền sư và một trong những đệ tử ưu tú nhất phải trở về một thiền viện ở trong núi lúc đêm khuya đã trễ lại gặp một cơn bão mùa đông dữ dội nổi lên trên con đường hiểm hóc. Dừng lại thời sẽ chết giữa đồng hoang; tiếp tục đi thời có thể nguy hiểm đến mất mạng vì rơi xuống những bờ giốc trơn trợt. Chỉ có cách lần bước đi tới là nhờ những lằn chớp loé lên soi sáng con đường phía trước mặt. Hai người chậm chạp lê dần từng bước tới phía trước trong gió thét gầm và mưa quất xối xả.
12/12/2015(Xem: 6066)
Đi mãi rồi cũng phải đến, mặt trời đã lên cao làm người tôi muốn bốc hỏa. Khi xe chúng tôi luồn lách một cách khó khăn qua các ngõ hẻm chỉ vừa đủ chiều ngang một chiếc xe, thì mọi người đã quy tụ đầy đủ ngoài sân. Một thiếu sót kỹ thuật đáng kể trong buổi phát xe tại Ninh Bình. Chẳng là phái đoàn bận ra Đà Nẵng nên không nhận được danh sách người nhận xe, để viết sẵn bảng tên ở nhà. Đến nơi Sư Cô Như Giác mới giao cho tôi viết, làm sao viết kịp, nhờ các Thầy của Chùa viết hộ họ lại viết sai. Các bệnh nhân khuyết tật chờ lâu cũng mệt, người nhà họ thấy xe lăn để mời mọc, bèn bế họ lên ngồi tạm. Phát sinh ra cảnh "Râu ông nọ cắm cằm bà kia", thành xe tên người này, bảng cầm tên người khác. Họ cãi nhau chí chóe, đã lỡ ngồi lên xe rồi không ai muốn đổi nữa!
03/12/2015(Xem: 15855)
Báo chí thế giới hiện đang đồng loạt đưa tin về việc người sáng lập ra mạng xã hội Facebook - Mark Zuckerberg - tuyên bố sẽ hiến tặng 99% cổ phần Facebook để phục vụ cho các mục đích từ thiện. Tuyên bố này được đưa ra khi vào ngày thứ 3 vừa qua, Zuckerberg và vợ - cô Priscilla Chan đã đón con gái đầu lòng - Max. Tổng trị giá số cổ phần mà Zuckerberg dự kiến hiến tặng hiện có trị giá vào khoảng 45 tỉ đô la. Tất cả những điều này họ làm vì sự ra đời của cô con gái nhỏ - Max. Một lá thư xúc động đã được ông chủ Facebook đăng tải lên trang cá nhân với một tiêu đề giản dị: “Lá thư gửi tới cho con gái của chúng tôi”:
27/11/2015(Xem: 6504)
- Tên họ cháu là gì? - Tony Nguyễn. - Vậy cháu là người Mỹ gốc Việt (Vietnamese American) ? - Không, tôi là người Mỹ (American). - Không có ai là người Mỹ “ròng” tại xứ Hoa Kỳ nầy cả. Chỉ có người Da Đỏ thường được xem là người Mỹ Nguyên Gốc (Native American) ở đây thôi. Nhưng thực ra họ cũng là người xứ khác đến đây sớm nhất mà thôi. Đây là đất nước hợp chủng nên mỗi dân tộc trước khi thành người công dân Mỹ đều có tên xứ gốc của mình đứng ở đằng trước như người Mỹ gốc Nhật, người Mỹ gốc Hoa, người Mỹ gốc châu Phi, người Mỹ gốc Anglo... - Tôi không cần biết chuyện của người khác. Tôi chỉ biết tôi là người Mỹ.
27/11/2015(Xem: 6701)
Một nữ công-nhân làm việc tại một xí-nghiệp chế-biến thịt đông lạnh. Một buổi chiều, khi đã hoàn-thành công-việc, như thường-lệ cô đi vào kho đông lạnh để kiểm-tra một chút. Đột-nhiên, cửa phòng lại bị đóng và khóa lại! Cô bị nhốt ở bên trong mà không một ai biết!!! Cô vừa hét khản cổ họng, vừa đập cửa với hy-vọng có người nghe được tiếng mình mà đến cứu! Nhưng vẫn không có ai nghe thấy!!! Lúc này, tất-cả công-nhân đã tan ca! Toàn bộ nhà máy đều yên-tĩnh!!! Sau 6 giờ chiều hôm ấy, công-nhân lạnh cóng người, tuyệt-vọng và đau-khổ! Đang lúc cô tưởng như không chịu đựng được nữa!!! Thì bất-ngờ được người bảo-vệ đến mở cửa cứu ra ngoài!!!
26/11/2015(Xem: 6366)
Tại thành phố Berlin thủ đô của nước Đức, có một ngôi chùa mang tên một ngọn núi thiêng, nơi Đức Phật ngày xưa hay thuyết Pháp, đó là chùa Linh Thứu. Vị trụ trì hiện nay mang một cái tên là Diệu Phước, nên các thiện nam tín nữ đổ xô về chùa lễ bái rất đông vì tin rằng chùa này rất “linh“ và cầu xin gì cũng được nhiều “phước“. Quả thật thế! Một số đại gia đến chùa làm công quả, lúc đầu chỉ có một nhà hàng cơ sở làm ăn, sau vài năm ôi thôi cửa tiệm mọc ra như nấm, tiền thu vào đếm không xuể. Thế là họ lại càng tin tưởng vào phước đức của ngôi chùa, từ đấy ngôi chùa Linh Thứu đã đi vào huyền thoại.
13/11/2015(Xem: 5912)
Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
03/11/2015(Xem: 5490)
Đã lỡ hứa với lòng là từ đây nhất định sẽ không viết chuyện tình nữa, nhưng có lẽ “mối dây ràng buộc của nghiệp trần duyên“ của tôi vẫn còn nên phải đành viết tiếp câu chuyện tình của Liên Hoa Hòa Thượng và nàng công nương em gái vua Gia Long. Thiên tình sử kéo dài đến 40 năm với một tình yêu độc đạo, nghĩa là đường yêu chỉ có một chiều. Nàng yêu đắng, yêu cay trong tuyệt vọng vị Hòa Thượng làm Tăng Cang chùa Thiên Mụ ở kinh đô Huế và cũng là sư phụ truyền Bồ Tát giới cho nàng. Để tránh mối tình ngang trái chỉ làm cản trở đường tu và sự trong sáng của mình, vị Hòa Thượng khả kính đã tìm cách trở về chùa xưa, Sắc Tứ Từ Ân ở Gia Định để tỵ nạn tình duyên. Nhưng Hoàng Cô - cô của vua Minh Mạng vẫn bám theo kiểu, cho dù chàng có đi đến chân trời góc biển nào, thiếp cũng khăn gói theo chàng.