Sắc nắng lung linh

10/04/201311:47(Xem: 6464)
Sắc nắng lung linh

1canhdep

Sắc nắng lung linh

Lam Khê

Em không làm sao quên được cái buổi chiều hôm ấy. Một buổi chiều của định mệnh.

Hoài Thư bắt đầu kể cho tôi nghe, giọng cô bé trầm đặc lại như tắt nghẹn. Có lẽ vì cô đang cố kiềm chế bao nỗi xúc động trong lòng. Vẫn vóc dáng mảnh mai gầy gầy mà tôi đã gặp mấy năm về trước. Nhưng Hoài Thư bây giờ không còn cái vẻ hoảng loạn thất thấn của người vừa trải qua cơn chấn động tinh thần. Đôi mắt ngây dại nay đã long lanh, dù vẫn còn phãng phất một chút buồn, một chút tư lự, thầm lặng và chịu đựng.

Cái buổi chiều mà Hoài Thư nói là định mệnh đó cách đây đã năm năm rồi. Hôm ấy, nhà Trường tan học sớm hơn mọi lần. Lúc trưa vào lớp nghe tin có bão, Thầy Hiệu trưởng đã cho tất cả học sinh ra về. Hoài thư cũng tất tả chạy về lo phụ mẹ đem những tấm lưới phơi trước sân vào nhà. Chẳng mấy chốc bầu trời đổ sập một màu xám xịt. Mọi người lo lắng nhìn ra ngoài biển. Gió mỗi lúc một thổi mạnh lên, cuốn theo các đám mây đen dày đặc nhanh chóng phủ kín khắp mặt đất. Trên biển, những đợt sóng ngầm dường như chỉ chờ có thế là bắt đầu thổi tung bọt nước trắng xóa lên cao, quật mạnh vào bờ một cách giận dữ. Tiếng gió rít hoà lẫn với tiếng sóng vỗ, tạo nên một thứ âm thanh chan chát lạnh lùng đến ghê rợn. Rồi mưa trút xuống...nặng hạt và cũng dữ dội không kém.

******

Dõi tầm mắt nhìn ra xa, Hoài thư còn trông thấy thấp thoáng mấy con tàu nghiêng ngửa đang cố chống chọi trước cơn phong ba của biển trời. Những cánh buồm siêu vẹo chao nghiêng đang nỗ lực tiến vào bờ. Nhưng dường như chẳng còn kịp nữa rồi. Cơn gió cấp mười thổi với tốc độ ghê hồn đã đánh vào những thân tàu mong manh, khi chỉ còn cách bờ vài trăm mét làm vỡ tung hết mọi miền hy vọng sống còn của hàng trăm sinh mạng. Tất cả bị cuốn trôi theo triều sóng. Những cái đầu người nhấp nhô dật dừ trong giây lát rồi cũng bị nhận chìm mất hút. Trên bờ... bỗng chốc đầy kín dòng người chạy đến. Mặc cho trời mưa gió bão táp, họ cùng la khóc gào thét trong nỗi tuyệt vọng. Những tiếng la đã trở nên quá lạc lõng trước bao âm thanh hổn loạn của đất trời.

Chuyện mà Hoài thư kể cho tôi nghe cũng giống như bao câu chuyện thương tâm khác đã xãy ra nơi đây khi cơn bão số năm đi qua. Những con tàu ra khơi đã không kịp quay về khi nghe tin có bão. Một vài chiếc trở về, chưa kịp cập bờ cũng bị sóng đánh tan tác. Lòng đại dương sâu thẳm đã là nơi an nghỉ vĩnh viễn cho những con người quanh năm lăn lộn cùng mây biển. Trong số đó có cả người cha thân yêu của Hoài Thư.

Tận mắt chứng kiến tấn thảm kịch bi thương hôm ấy, tâm lý cô gái nhỏ đã bị kích dộng mạch. Hàng trăm xác chết được vớt lên.. hàng trăm gia đình mất người thân kêu khóc vang xa cả một gốc trời côn đảo. Hoài Thư cũng khóc đến ngất lịm khi người ta đem xác ba em về. Sau đó cô bé không còn biết gì nữa. Suốt ngày cô la khóc một cách điên dại. Có khi chạy khắp các bờ biển để kiếm tìm, cười nói một cách ngây ngô. Người mẹ sau nỗi đau khóc chồng, lại phải lo chạy chữa cho con. Trái tim rắn rỏi của người phụ nữ miền biển đã giúp bà vượt qua bao cơn sóng gió.

__ Hoai Thư chưa kể cho cô nghe vì sao em lại hết bịnh?

Tôi hỏi khi thấy em trầm ngâm nghĩ ngợi.

__ Dạ…... nghe mẹ nói gia đình em lúc ấy rơi vào cảnh túng quẩn. Anh Hai đang học trên thành phố phải bỏ về để lo cáng đáng việc nhà. Đám ba xong thì mẹ đưa em đi chữa trị khắp nơi. Bác sĩ bảo em bị tổn thương tinh thần, cần phải có thời gian tịnh dưỡng mới mong hồi phục. Lúc ấy mẹ thường đến chùa để cầu siêu cho ba, cũng có dắt em theo. Ni sư trụ trì thương cảm mới bảo mẹ để em ở chùa để được yên tỉnh và uống thuốc nam thử xem. Có lẻ nhờ khung cảnh tôn nghiêm thanh tịnh và một phần nhờ sự tận tình của quí sư cô mà bịnh em dần dần thuyên giảm. Hai năm nay thì em hầu như hết hẳn. Hiện giờ em đã về nhà vì chỉ còn mình mẹ. Anh hai cũng nối nghiệp ba đi biển có khi hằng tháng mới về. Rồi cô bé lắc đầu:- Biết làm sao được hả cô? Bởi cuộc sống của người dân nơi đây đã gắn liền với biển từ bao đời nay rồi.

Tôi cũng khẽ thở dài, tỏ vẻ đồng cảm với em. Biết làm sao được, khi biển muôn đời vẫn là nguồn lợi bất tận, để cho mọi sinh vật tồn tại phát triển. Dù rằng trong sự tồn tại ấy, vẫn luôn phủ trùm nhiều nỗi đau thương mất mát đến tê lòng.

Vừa nghe Hoài Thư nói chuyện tôi vừa đi, bỗng chốc đã ra tới bờ biển. Tôi đứng lại, cố hít thật sâu để tận hưởng cái không khí trong lành qua làn sương mằn mặn bốc lên từ biển nước. Buổi sáng biển thường trong xanh và dìu dịu vài con sóng nhỏ nhoi đằm thắm. Chắc hẳn biển đã thấm mệt sau một đêm tung hoành gào thét, hay vì nó không nỡ khuấy động cái khung cảnh im ắng nầy. Từ gốc chân trời phía đông, một ít vầng dương vừa lố dạng. Mặt trời ở biển thường ra sớm và lặn cũng sớm. Vài tia nắng đầu tiên chiếu thẳng xuống mặt nước tạo nên một mầu sắc lung linh sóng động, đẹp một cách mờ ảo mênh mông.

Đang miên man suy nghĩ...Tôi quay lại thì không còn thấy Hoài Thư đâu nữa. Cô bé biến đâu mất rồi nhỉ? Tôi nhìn quanh quất và nghe tiếng gọi từ phía bên kia đụn cát. Hoài Thư tươi cười bước tới, trên tay cô bé cầm chiếc vỏ sò khá to.

- Hôm nay cô trở về thành phố rồi. Hoài Thư muốn tặng cô chiếc vỏ sò xinh xắn nầy đem về làm kỷ niệm.

Tôi cầm vỏ ốc lên ngắm nghiá rồi khẽ nói:_Cô cũng định mua cái gì để tặng cho Hoài Thư. Em thích gì nào?

Hoài Thư lắc đầu:_ Thôi cô đừng mua nữa. Ở đây quà biển không thiếu đâu. Cô về thành phố thỉnh thoảng ra đây thăm biển là đủ rồi.

Có tiếng chuông chùa vọng lại, ánh mắt Hoài Thư liền quay về thực tại. Cô bé nói nhanh:_Thôi em chào cô. Chúc cô đi đường bình an. Sáng nay trên chùa có khoá lễ, em phải lên đó bây giờ, chắc là không thể đưa tiễn cô được.

Tôi nhìn theo dáng Hoài Thư đi khuất sau cánh cổng chùa mà lòng cứ miên man nghĩ ngợi về một phép mầu nào đó, đã mang lại sự sống cho cô gái nầy. Phép mầu ấy bắt nguồn từ một niềm tin sâu xa và bất diệt hay từ trong cuộc sống đời thường, khi mà con người luôn phải vật lộn giữa cái sống và cái chết, giữa niềm hạnh phúc đam mê cùng nỗi đau vô tận. Dù gì thì hôm nay bầu trời cũng đã nắng ráo và trong sáng hơn như để báo hiệu một ngày bình yên nơi biển cả. Mọi sức sống vẫn tiềm tàng. Ngoài kia biển đang reo vui……..dưới những sắc nắng lung linh dịu dàng mà thâm thiết..

---o0o---

Trình bày:Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6806)
Long trút hơi thở cuối cùng vào lúc 4:15 chiều, vào thời điểm này cậu mợ của Long đang trên máy bay về Việt Nam để thăm mẹ và bà ngoại của Long. Sau bao nhiêu năm vật vã trong đau đớn vì căn bịnh AIDS, và mấy tháng sau này Long sống trong đau đớn cùng cực bởi cơn bịnh hoành hành thân xác, chỉ còn xương và da. Nhiều lần ý nghĩ tự tử đến với Long, có lần Long dùng sợi giây sắt cắm vào ổ điện để mong sao điện giựt cho cậu chết, nhưng thật là chưa hết nợ trần nên cậu bị điện giựt bắn rớt từ trên giường xuống đất,...
10/04/2013(Xem: 7751)
Trong cuộc đời, có những mối tình ngắn ngủi thoáng đến thoáng đi, hoặc kéo dài "trong một tháng trong một năm" như cách nói của nhà văn nữ F. Sagan. Cũng có những mối tình lâu dài " tưởng trong giây phút mà thành thiên thu" hay "đem xuống tuyền đài chưa tan". Nhưng tất cả không biết đáng kể hay không nếu đem đặt bên cạnh mối tình lạ lùng của vị cao tăng chùa Shiga.
10/04/2013(Xem: 20021)
Xin được viết đôi dòng cảm nghĩ của mình về tác phẩm Tu Bụi của tác giả Trần Kiêm Đoàn. Số là rất tình cờ, tôi và anh Đoàn cùng dạy lớp mùa Hè ở trường Pacific Lutheran University tại Olympia, Washington State, tháng 6 năm 2001. Hai chúng tôi được xếp chung hai phòng sát nhau trong cư xá giáo sư trường đại học PLU và cũng là hai người Việt duy nhất ở đây. Anh Đoàn dạy môn Psychotherapy (Tâm Lý Trị Liệu) và tôi dạy môn Physiotherapy (Thể Lý Trị Liệu) nên có dịp làm việc chung trong khóa học. Tôi ham thể thao, anh Đoàn ham viết lách....
10/04/2013(Xem: 5405)
Người ta có thể vương vấn mùa thu bằng những điều thật giản dị. Những ai lần đầu trở thành sinh viên sẽ có cảm giác hạnh phúc trong mùa thu trọn vẹn ý nghĩa. Những ai đã qua dốc cuộc đời, mùa thu lá rụng sẽ có dịp để nhìn lại, để chiêm nghiệm cuộc sống. Mùa thu níu giữ chân ta ở lại, níu ta sống chậm hơn và muốn ngoảnh lại phía sau xem mình đã đánh mất những gì, mình còn lại những gì… Có những phút lắng lòng như thế để bước tiếp, dù chặng đường phía trước còn cả một mùa đông.
10/04/2013(Xem: 5424)
Thỉnh thoảng con mới gọi về Việt Nam để hầu chuyện với Thầy, thế mà lần nào con cũng nhõng nhẽo than van với Thầy là mỗi khi nói chuyện với Thầy xong , thì cái hầu bao của con nó lủng đi thật nhiều. Nhưng hôm nay, cái cảm giác lủng hầu bao của con không còn nữa, mà thay thế vào đó là một nỗi đau buồn nào đó thật mơ hồ mà ngay chính con, con cũng không nhận rõ được, sau khi được Thầy cho biết cặn kẽ những khổ cực của người dân ở các tỉnh miền Trung đang phải gánh lấy, ...
10/04/2013(Xem: 5522)
Tôi hân hạnh được Thầy Pháp Siêu tức là Nguyễn Thanh Dương trình bày với tôi, Thầy đã phải trải qua nhiều năm sưu tập và dịch thuật một bộ TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO gồm có 62 bài Giảng Luận tóm rút các phần tinh hoa đặc sắc. Mỗi mẫu chuyện có nhiều ý nghĩa thâm thúy: xây dựng, thức tỉnh, và giác ngộ cho người đời, Thầy cũng khuyến khích tôi, nếu có phương tiện in ra để phổ biến cho mọi người được xem.
10/04/2013(Xem: 10817)
Pháp Phật rộng lớn thâm sâu, nhưng không ngoài lý Duyên Khởi và lý Nhân Quả. Duyên Khởi hay lý tánh của các pháp. Thật tướng của các pháp chính là không tướng.
10/04/2013(Xem: 8487)
Phât tử Chơn Huy ở Hoa Kỳ về có đem theo tập tự truyện dày của Tỳ Kheo Yogavacara Rahula. Cô nói truyện rất hay, khuyên tôi đọc và nhờ tôi dịch ra Việt ngữ để phổ biến trong giới Phật tử Việt Nam. Câu chuyện rất lý thú, nói về đời của một chàng trai Mỹ đi từ chỗ lang bạt giang hồ đến thiền môn. Truyện tựa đề "ONE NIGHT'S SHELTER (From Home to Homelessness)--The Autobiography of an American Buddhist Monk". Tôi đọc đi rồi muốn đọc lại để thấu đáo chi tiết trung thực của một đoạn đời,...
10/04/2013(Xem: 8964)
Cách đây hơn ba mươi năm, cũng có vài tiểu thuyết gia viết về Lý Công Uẩn. Cốt truyện tuy ly kỳ, câu văn tuy hấp dẫn thực, nhưng các tác giả thường thường đưa vào nhiều chuyện hoang đường để mô tả một nhân vật lỗi lạc với những hành động vượt quá sức tưởng tượng.
10/04/2013(Xem: 7895)
Còn trong tác phẩm Và khi tro bụi của nhà văn Đoàn Minh Phượng, người đọc không bước qua một cánh cửa, không đi theo một đường thẳng mà cứ bị dẫn dắt qua bao lối rẽ. Người đàn bà đi tìm cái chết, nhưng rồi cuối cùng chính chị phải tìm cách ngăn lại một cái chết khác. Mỗi người được sinh ra không phải để đi tìm cho mình một dấu chấm hết, mà là một mắt xích tạo nên dòng đời. Cho dù cuộc đời chỉ được ghi nhận bằng dòng chữ ngắn ngủi “Tôi là một đứa trẻ mồ côi....