Trên đỉnh Bà Nà

10/04/201311:45(Xem: 5831)
Trên đỉnh Bà Nà

nuibana_phat

Trên đỉnh Bà Nà

Lam Khê

---o0o---

Tùy bút

Không khí ướt đẫm, mây trắng là là giăng ngang đỉnh núi trông tợ như những tảng thiên thạch lớn thoạt ẩn thoạt hiện ra trong một buổi chiều đông giá buốt. Nhưng lúc này đang độ vào thu. Màu trời xen lẫn với màu xanh bạc của cánh rừng làm ánh lên chút sắc buồn thâm u diễm lệ. Cảnh sắc này ắt hẳn cũng từng ru hồn bao khách trần tìm đến để mong khám phá và chinh phục một cõi thiên nhiên hùng vĩ giữa đất trời.

Chúng tôi là những du khách đặc biệt trên chuyến tham quan du khảo đường dài- vừa trải qua mấy ngày đi trong mưa gió tầm tã. Đỉnh Bà Nà là điểm dừng chân cuối cùng của đoàn trước khi rời Thành Phố Đà Nẵng, để đến với xứ Huế mộng mơ, vốn luôn nằm yên trong tiềm thức của tôi- Một chốn Quê hương vắng xa suốt cả thời thơ dại.

Từ chân núi lên đến đỉnh dài hơn mười lăm cây số đường đèo. Cả đoàn duy có tôi là người đầu tiên đi xe ra tuyến miền Trung này, thế nên mọi cảnh vật đối với tôi đều lạ lẫm nên thơ và thấm đẫm một mùi vị liêu trai như lạc vào cái thuở hồng hoang của trái đất. Khi xe bắt đầu leo đèo, tôi cố căng mắt nhìn cho hết cả rừng cây dày đặc trải dài quanh co theo triền núi; Những đoạn đường cua gấp gãy khúc làm cho khung cảnh đã ngoạn mục lại mang đậm tính chất của một cuộc phiêu lưu thời thượng. Xe chạy độ vài mươi mét thì phải bẻ cua nhanh. Và cứ thế lao hết đoạn cua này đến đoạn cua khác theo mô hình chữ chi( )vươn cao và đẫm ướt vì mưa gió. Mỗi lần xe chồm lên bẻ ngoặt, thì mọi người cùng lắc lư nghiêng ngã theo. Ai nấy đều thấm mệt vì say xe. Tôi cũng hơi bị choáng một chút, nhưng thích ứng được ngay và có vẻ thích thú của người mới được trải nghiệm lần đầu. Chỉ riêng thầy H- Nguyện là người khoẻ nhất, vui nhất ..nên cũng thích nói nhiều nhất. Thầy không bỏ lỡ cơ hội muốn phát huy tầm kiến thức của nhà thông thái được đi đây đó nhiều nên sự hiểu biết cũng thuộc dạng tầm cỡ. Nhưng có lẽ là để làm dịu bớt không khí đang trầm lắng lại trong xe, giúp cho quý thầy cô quên đi cảm giác buồn nôn khi bị xe nhồi sốc liên tục.

Vị hướng dẫn viên du lịch nghiệp dư của đoàn cứ thao thao bất tuyệt để mô tả cho hết bao cảnh quan kỳ thú của núi rừng. Nào là đỉnh núi Bà Nà khởi thuỷ do người Pháp khám phá ra từ hơn trăm năm trước, và họ đã cho khai thông con đường độc đạo này. Thầy còn khẳng định :-‘‘Ngày nay người ta dùng máy móc hiện đại để đo đạc khám phá mà cũng khó tìm ra con đường nào ngắn hơn được.’’Rồi nào là chuyện về Thầy Thiện Nguyện, người khai sơn ra ngôi chùa Linh Ứng toạ lạc trên đỉnh núi. Thầy cũng là người cất công tìm ra mạch nước ngầm trên đỉnh rồi cho dẫn ống xuống để chùa và cả khu du lịch sử dụng. Toàn là những chuyện thoạt kỳ thuỷ có một không hai như ngầm nói đến công đức của bao người tiên phong trên bước đường khai sơn phá thạch ở đây.

Ai bảo lên Bà Nà vào trời nắng mới thú. Riêng tôi lại cảm thấy được đi trong cơn mưa nhẹ nhàng phơn phớt như thế này mới thật là thơ mộng. Mọi cảnh vật dù chưa phải là tuyệt tác của thiên nhiên, nhưng chúng vẫn có những góc hồn riêng trong sâu thẳm lòng người khi cảm xúc. Trời đất thì bao la như thế đấy, mà sao tâm tư ta vẫn cứ nhỏ hẹp mù tăm. Một lúc, tôi lại nghe Thầy trưởng đoàn lên tiếng:_ “Cô cứ nhìn những đoạn cua gấp này để mường tượng ra ngọn đèo Hải Vân cũng y như vậy. Đèo Hải Vân thì góc cua rộng hơn, dốc dài hơn. Lại một bên là núi đá rừng cây đâày mây mù sương khói, một bên là vực sâu với biển cả. Người ta gọi Hải Vân là ý vậy. Một nơi chỉ thấy trên mây dưới biển” Vâng, ngọn đèo nằm lưng chừng giữa mây và biển nổi tiếng từ bao đời nay, mà tôi chỉ thoáng thấy đôi nét từ xa trong lần về quê bằng tàu hoả mấy năm trước; chắc cũng sẽ mãi nằm trong trí tưởng tượng của mình và cũng chỉ biết mơ ước một lần đặt chân đến để thưởng ngoạn cho hết bao vẻ đẹp của chốn sương khói mờ nhân ảnh ấy.

Khi xe đến trung tâm du lịch Bà Nà thì trời đã xế chiều. Gió thổi lạnh buốt và mây mù phủ kín cả một khoảng không gian rộng lớn. Cũng có khá nhiều khách du lịch từ các nơi tìm đến. Rời bãi đậu xe với những ngôi biệt thự nửa hiện đại nửa cổ kính, chúng tôi men theo từng bậc thang đá rộng để tìm đến ngôi chùa Linh Ứng. Thầy phụ trách đi vắng. Một chị Phật tử cũng là chị của thầy, ân cần ra hỏi thăm và mời đoàn nghĩ lại dùng bữa tối. Rồi chị nhanh nhẹn vào bếp lo sửa soạn nấu ăn. Gởi hành lý lại đó, chúng tôi tận dụng giây phút còn lại để đi tham quan một vòng, cũng do Thầy H Nguyện hướng dẫn. Khuôn viên và ngôi chùa đều mang dáng dấp mới xây cất và còn nhiều nơi đang làm dở dang. Rất tiếc là thời gian không cho phép, nên tôi chưa xem kỹ hết mọi công trình kiến trúc của ngôi chùa. Tất cả đều do bàn tay và khối óc con người thời nay làm nên, khi mà vật dụng và cả thực phẩm phải mang từ Thành Phố lên. Ngôi bảo điện uy nghiêm trong màu vôi mới, vẫn toát lên vẻ cổ kính của chốn thiền môn yên tịnh,; Vừa hài hoà thích ứng với cảnh quan và môi trường thiên nhiên, vừa mang bản sắc của đạo Pháp thời nay muốn du nhập vào lòng nhân thế. Một chốn non xanh núi biếc. Một điểm du lịch đời thường. Dấu chân người tu sĩ vì đạo quên thân đã không từ nan bất cứ khó khăn nào để tìm kiếm xây dựng cho mình một chốn yên tu và lưu dấu lại cho vạn đời sau bằng cả niềm tin và ý chí từ một con người.

Ấn tượng nhất vẫn là tượng Phật lộ thiên cao gần ba mươi mét, uy nghi giữa bốn bề lồng lộng mây trời gió núi. Tượng Phật đúc xi măng, trong ruột đổ đá xanh do thầy trò vị Trụ trì vào núi đục lấy về, bên ngoài là lớp áo sơn nước trắng buốt. Nhìn từ xa, qua làn sương bạc tượng Phật nổi bậc lên như tranh tạc cứ ẩn ẩn hiện hiện một màu linh thiêng huyền diệu, khiến cho ai đi qua dù chưa thật phát đạo tâm vẫn kính cẩn hướng về để bày tỏ chút lòng bái ngưỡng tôn vinh. Từ Linh Ứng, chúng tôi lại leo lên những bậc thang đá quanh các ngọn đồi gần đó trong cái giá lạnh khi bóng hoàng hôn đang xuống. Rải rác trên những ngọn đồi vẫn còn dấu tích đổ nát của mấy ngôi biệt thự có từ thời Pháp thuộc. Nhìn nền mống hoang tàn trong cảnh chiều thu man mác, du khách sao chạnh khỏi đôi phút bâng quơ than thở:

_ “ Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,

nền cũ lâu đài bóng tịch dương”

Chúng tôi dạo qua căn hầm rượu cũng do người Pháp xây dựng vào thời hoàng kim của họ. Căn hầm bây giờ vẫn được sử dụng để chưng cất rượu và luôn mở cửa để khách vào tham quan, cùng uống vài chung rượu nho cho ấm tình người lữ thứ. Trời về đêm sương thu càng thấm lạnh, đoàn du khảo vẫn chưa muốn quay về vội. Mọi người theo chân thầy trưởng đoàn dạo quanh khu trung tâm xem người ta đốt lửa trại vui chơi hát hò. Tôi đi một đoạn rồi lặng lẽ trở lại. Núi rừng về đêm chỉ đẹp khi hiện nguyên hình vẻ sơ khai hoang dã của nó. Đứng giữa không gian bàng bạc màu sương khói này, tôi mới có dịp lắng nghe từng tiếng thì thầm của gió ngàn vi vút, và cảm nhận ra bao sức sống diệu kỳ của ngàn cây nội cỏ. Trong khoảnh khắc ấy bỗng khởi lên ý niệm về câu nói của một nhà văn nào đó“ Một chút tình yêu, một chút yên bình” Chỉ cần một chút yên bình thôi… cũng đủ để lòng ta nhẹ vơi bao nỗi mệt nhọc đường dài, xua tan hết mọi sự sáo rỗng của tâm tư; và để cho tình yêu đến với muôn loài được thăng hoa theo cùng nhịp sống.

Một đêm trên đỉnh núi Bà Nà gần như là một đêm tôi thức trọn. Có lẽ vì mấy chung trà uống cùng quý thầy đầu hôm, mà cũng bởi tiếng gào thét thâu canh của gió ngàn. Trời về khuya gió bão bắt đầu cuồng nộ một cách dữ dội. Và vì lần đầu tiên nghe tiếng gió kinh người như thế, thì làm sao tôi có thể yên giấc được. Mấy lần trở dậy gài then cửa mà cứ bị gió đánh bật ra, tôi đành để ngỏ cho gió mặc sức tuôn vào. Nhưng rồi không muốn bỏ qua cơ hội nhìn ngắm trời đêm, tội vội mặc áo gió rồi bước nhẹ ra sân. Khung cảnh bên ngoài không thật sự lắng động như lòng tôi hằng nghĩ. Xa xa là thành phố biển ẩn trong sương mù, vẫn nổi bậc lên với những sắc màu lung linh đèn đuốc huyền ảo như đêm hội hoa đăng. Còn nơi đây cảnh trời đêm thanh vắng. Khi mọi hoạt động của con người ngưng bặt thì núi rừng bắt đầu cất lên tiếng nói của riêng nó. Một thứ tiếng mang nặng âm sắc miền Trung vang vọng đâu đó từ trong lòng núi. Phải chăng vì lòng người chưa thật sự bình yên, nên mới cảm nhận rõ từng âm thanh khuấy động ấy. Trong kia mọi người vẫn bình thản trong giấc ngủ. Nào có ai bị đánh thức bởi sự tung hoành của gió đâu, cả tiếng cánh cửa kêu cọt kẹt và tiếng nhạc chuông điện thoại reo trong lúc nữa đêm, cũng không hề lay động. Tôi thao thức bởi lòng tôi chưa yên tĩnh. Mà yên tĩnh làm sao được khi ngay trong lúc này đây vẫn có người đang kêu gọi tôi trở về. Thôi thì, niềm vui được sống với thiên nhiên cùng chuyến du khảo chưa hết nửa đoạn đường đành phải bỏ lỡ vậy. Ngày mai tôi sẽ trở về. Trở về để làm tròn bổn phận với nơi mình đã ra đi. Miền quê hương xa mù vẫn cứ mãi mù xa… cả trong ký ức của người vốn cưu mang nhiều món nợ ân tình trong cuộc sống.

Sáng sớm hôm sau trước khi trở xuống núi, chúng tôi vẫn còn một chuyến thả bộ dạo xem gần hết mọi cảnh vật xung quanh khu rừng sinh thái. Buổi sáng gió chỉ gợn len đôi chút đủ để se lạnh, nhưng sương mù vẫn bao phủ. Đường lên các đỉnh đồi đều được lót đá, thềm bực thoai thoải không cao lắm nên tương đối dễ đi. Khi đứng trên đỉnh núi chúa, nơi có độ cao tuyệt đối, mới thấy rõ trời đất mênh mang đến dường nào. Nơi đây lộng gió và sương mù trắng xoá, ngay cả người đối diện vài ba mét cũng cảm thấy “ mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm” bất chợt tôi reo lên nho nhỏ:_ Đồi gió hú đây mà. Nơi đây quả thật chỉ có sương và gió, cảnh vật mờ ảo như thật như hư. Sương mù ở Sa Pa chắc cũng chỉ đẹp đến thế là cùng. Khi nắng lên cao mà sương vẫn cứ nhẩn nha bay cùng gió thoảng. Thiên nhiên tạo vật hay cảnh vật đang tạo ra chút hồn nhiên cho lòng người khi đến, và chút tình lưu luyến khi đi.

Đoạn đường đi xuống xe thả dốc phóng nhanh nên càng làm mấy cô trong đoàn mệt lã. Thức đêm, lội bộ leo núi, chỉ lúc được lên xe là tôi thoải mái hơn cả. Quay nhìn những bông hoa cẩm tú cầu to tướng được trồng dọc theo các đoạn đường, Tôi khẻ thì thầm nói vài lời từ tạ. Đỉnh đồi sương gió, khu du lịch Bà Nà ẩn khuất từ xa. Còn biết bao cảnh quan mà chúng tôi chưa đi hết. Nhưng như thế cũng là quá đủ để biết về một xứ sở sương mù có quá nhiều tố chất diệu kỳ vì được thiên nhiên ưu đãi. Một kỳ công của tạo hoá nhưng chính con người mới thực sự giúp sức cho nó được hồi sinh. Một hồn thơ đi giữa muôn vạn hồn thơ cũng góp phần làm cho cuộc sống này thẫm đầy ý vị.

Tạm biệt Bà Nà. Tạm biệt một chuyến đi xa nhiều đạo vị thân tình và cũng thật thú vị. Ngày mai và ngày mai nữa…mọi người sẽ tiếp tục cuộc hành trình phía trước. Còn tôi một mình một cõi trở lại chốn xưa. Mây ngàn gió núi thì nơi nào chẳng thế, vậy mà sao lòng vẫn bồi hồi với cảnh trời sương gió ở đây. Có lẽ vì lần đầu tiên tôi đến nơi này, để cùng thao thức một đêm cùng mây núi, để biết rõ hơn nhiều điều chưa thật biết. Con đường ngày mai vẫn còn dài, nhưng lẽ tử sinh thì có hạn. Nào có mấy ai đi trọn hết đường đời chỉ trong một chuyến du khảo trở về ngắn ngủi nầy đâu.

LAM KHÊ

( kỷ niệm chuyến du lãm Bà Nà- tháng 7 âm lịch- 2006 )

---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/06/2017(Xem: 6134)
Tôi quen bác Victor trong một trường hợp thật tình cờ. Cứ mỗi năm chị em chúng tôi lại họp mặt nhau một lần, năm nay lại họp nhau lại Überlingen - một thành phố có hồ Bodensee xinh đẹp, đầy thơ mộng nằm giữa biên giới ba nước Đức, Áo và Thụy sĩ. Đến tối, vào giờ coi tin tức thì cái Tivi nhà cô bạn bị trục trặc, cũng may nhà bác Victor ở gần đó nên cô bạn đã nhờ Bác sang điều chỉnh và tôi quen Bác từ đó.
22/05/2017(Xem: 67905)
Trong bước đầu học Phật, chúng tôi thường gặp nhiều trở ngại lớn về vấn đề danh từ. Vì trong kinh sách tiếng Việt thường dùng lẫn lộn các chữ Việt, chữ Hán Việt, chữ Pali, chữ Sanscrit, khi thì phiên âm, khi thì dịch nghĩa. Các nhân danh và địa danh không được đồng nhứt. Về thời gian, nơi chốn và nhiều câu chuyện trong sự tích đức Phật cũng có nhiều thuyết khác nhau làm cho người học Phật khó ghi nhận được diễn tiến cuộc đời đức Phật. Do đó chúng tôi có phát nguyện sẽ cố gắng đóng góp phần nào để giúp người học Phật có được một tài liệu đầy đủ, chính xác, đáng tin cậy, dễ đọc, dễ hiểu, dễ nhớ và dễ tra cứu khi cần.
25/04/2017(Xem: 9141)
Chữ "duyên" trong đạo Phật, nghe vô cùng dễ thương nhưng cũng cực kỳ dễ ghét. Dễ thương ở chỗ nhờ duyên người ta đến với nhau, còn dễ ghét cũng vì duyên người ta đành xa nhau. Đến cũng do duyên, mà đi cũng vì duyên. Hai người yêu nhau đến với nhau, họ bảo có duyên với nhau. Rồi khi chia tay thì bảo hết duyên. Đã vậy, "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ“. Còn „vô duyên đối diện bất tương phùng". Vô duyên cũng là duyên mà hữu duyên cũng là duyên. Cùng chữ duyên mà lắm nghĩa quá!
24/04/2017(Xem: 12477)
Dây Oan - Truyện dài của Hồ Biểu Chánh | Nghe Truyện Xưa, Tác phẩm : Dây Oan ( 1935 ) Thể loại : Truyện dài Tác giả : Hồ Biểu Chánh
19/04/2017(Xem: 7565)
Biến cố 30 tháng 4 năm 1975 đã làm thay đổi con người và xã hội Miền Nam! Bốn mươi hai năm qua, nhiều người đã viết về sự kiện đổi đời này. Nhưng dường như có rất ít câu chuyện được viết về những đau thương, mất mát và bi thống trong chốn thiền môn của một thời điêu linh và đen tối ấy. Đặc biệt, người viết là lại là một nhà văn, một nhà nghiên cứu Phật học, một hành giả Thiền thân cận với chư tăng, ni và nhiều cư sĩ Phật tử. Đó là nhà văn Phan Tấn Hải.
13/04/2017(Xem: 5053)
Không biết các nhà khai phá cái xứ sở hoang vu, hẻo lánh ở mãi tận cực Nam quả địa cầu, cỡ như thủy thủ người Anh James Cook sống dậy, có giật mình cho sức sống mãnh liệt của mảnh đất mà trước đây hơn 200 năm mình đã miệt thị gọi là xứ Down Under. Nghĩa là vùng Miệt Dưới, cỡ như loại miệt vườn của quê hương ta.
07/04/2017(Xem: 5147)
Ba mươi tháng Tư lại về! Những tưởng những năm tháng lưu đày nơi xứ người đã làm chúng ta khô cằn như sỏi đá, những tưởng những ngày tháng lao đao theo cuộc sống với tuổi đời càng chồng chất đã làm cho chúng ta quên dần những ngày tháng cũ. Nhưng không, những ngày lưu vong vẫn còn đậm nét u hoài trong lòng tôi mãi mãi.
29/03/2017(Xem: 17139)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui
26/03/2017(Xem: 14229)
Mỗi sáng Chủ Nhật , quý Sư ở tu viện Santi Forest Monastery thường chuẩn bị rời chùa, đi xuống phố hoặc vào làng khất thực. Gọi là “đi khất thực”, nhưng thực sự nên gọi là “đi gieo duyên” với quần chúng địa phương thì đúng hơn, cư dân nơi đây, họ là những người Úc thuần túy, Phật giáo đối với họ là một tôn giáo hoàn toàn xa lạ, có thể họ chỉ nghe qua cái tên “ Buddhism “ mà không hề biết đó là gì ?
21/03/2017(Xem: 7586)
Đây là một tập bút ký, ghi lại cảm nghĩ của tác giả từ các nơi chốn tùng lâm ở Nhật Bản, Trung Hoa, Việt Nam. Không hề có một so sánh hay đánh giá ở đây, tất cả đều trình hiện như nó chính là nó. Chúng ta cũng vui đọc theo chân người đi, đôi lúc mình cũng là người đang đi như thế. Chiều thu muộn hay sáng hồng rực rỡ, một viên sỏi trong vườn thiền cũng chiếu rọi ánh tuyết lấp lánh. Tách trà xưa và nay cùng nâng lên để kỷ niệm giây phút tao phùng.