Thư gởi Thầy phương xa.

10/04/201311:36(Xem: 4676)
Thư gởi Thầy phương xa.

Thư gởi Thầy phương xa

Thỉnh thoảng con mới gọi về Việt Nam để hầu chuyện với Thầy, thế mà lần nào con cũng nhõng nhẽo than van với Thầy là mỗi khi nói chuyện với Thầy xong , thì cái hầu bao của con nó lủng đi thật nhiều. Nhưng hôm nay, cái cảm giác lủng hầu bao của con không còn nữa, mà thay thế vào đó là một nỗi đau buồn nào đó thật mơ hồ mà ngay chính con, con cũng không nhận rõ được, sau khi được Thầy cho biết cặn kẽ những khổ cực của người dân ở các tỉnh miền Trung đang phải gánh lấy, sau những cơn hoành hành của từng cơn rồi lại từng cơn lũ lụt tới tấp phủ trắng cả những cánh đồng lúa vốn tự nó đã không được phì nhiêu vì những cơn hạn hán.

Thưa thầy, đã có một nỗi đau buồn thật quá đỗi chua xót trở về òa chập và bủa vây tâm tưởng của con, cho con tưởng chừng như mình đã không còn một lối thoát, khi con được xem những tấm hình Thầy đã chụp được khi Thầy đi cứu trợ ở Thanh Hóa. Thanh Hóa, tên gọi của một địa danh, chỉ có trong trí nhớ thật nhỏ nhoi của con qua những câu chuyện mà Mợ con thường đem ra tâm sự với con, mỗi khi người nhớ về một dĩ vãng xa xưa nhưng rất êm đềm của Cậu va Mợ. Ở nơi đó, tại hai ngôi làng vô cùng bé nhỏ và nghèo nàn, tên gọi là Đông Vệ và Cự Đà, nơi mà hai đấng sinh thành yêu quý của con đã sinh ra và lớn lên. Thưa Thầy, đó cũng là nơi mà cô Phật tử dốt đột của Thầy đã được ra đời và lớn lên trong vài tháng, nên chi nhỏ Phật tử dốt đột của Thầy chả biết gì hết về một nơi mà nhỏ đã được chào đời.

Thưa thầy, đã có một bài hát thật hay, thật buồn và cũng đã diễn tả được một phần nào sự nghèo khổ thiếu thốn của người dân miền Trung, vốn đã nghèo nàn, nay lại trắng tay trước sự tàn phá của những cơn bão tiếp tiếp đổ xuống làng quê tiêu điều xác xơ ấy.

Quê hương em nghèo lắm ai ơi

Mùa Đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn

Trời rằng Trời hành cơn lụt mọi năm à a á

Khiến đau thương thấm tràn

Lấp Thuận An để lan biển khơi ơi hò ới hò...

Thưa Thầy, đó quê hương con nghèo lắm, mái tranh nghèo ngày nào tơi tả, nhưng cũng gọi là tạm đỡ chở nắng che mưa, nay lại bị vùi sâu dưới cơn cuồng nộ của đất trời. Quanh quanh đâu đấy, chỉ một màu nước trắng xóa, lưa thưa đâu đó một vài mái ngói ẩn hiện. Dân quê nghèo đã khô cằn những giọt nước mắt, nay có còn giọt lệ nào để khóc cho những điêu linh mà họ đang phải gánh gồng không, thưa Thầy.

Thưa Thầy, con rời xa quê cha xứ mẹ đã hơn ba mươi năm, và chưa một lần nào cho con chịu dừng bước chân lãng tử quay về thăm lại quê hương miền Trung, nơi mà những bông lúa không thể nào trổ nổi, bởi vì đất đai quá đỗi khô cằn ấy. Hôm nay, khi được nhìn những hình ảnh ấy, lòng con không sao khỏi bùi ngùi. Thương cho người dân miền Trung, quanh năm suốt tháng oằn mình đón nhận thiên tai trút xuống như những nghiệt ngã đời đời.

Thưa Thầy, chữ nghĩa ngôn từ giờ đây con xin thay thế bằng những gì con đã chắt chiu dành dụm đến Thầy, gọi là chút tình đến những người dân đã trải qua nhiều đau khổ. Con vẫn biết, những gì con gởi đến Thầy cũng ví như là một hạt cát trong lòng biển cả mênh mông và chắc chi đã đủ để giúp được ai, nhưng đó là cả một tấm lòng thương ái của con, thưa Thầy.

Con cũng không biết làm gì hơn là ngưỡng nguyện cầu Đức Mẹ Hiền Quan Thế Âm Bồ Tát từ bi gia hộ cứu giúp quê hương miền Trung điêu tàn tả tơi.

Một Phật Tử Dốt Đột của Thầy

Viên Tài

----o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/08/2011(Xem: 5140)
Vào một năm không nhớ rõ năm nào, trời làm hạn hán khủng khiếp, nắng lửa hết tháng này đến tháng khác thiêu cháy cây cối...
23/08/2011(Xem: 7623)
Xưa có một gia đình rất đông con, đông đến nỗi bố mẹ không nhớ hết được tên từng đứa. Người chồng tên Đang, người vợ tên Phang.
23/08/2011(Xem: 3757)
Một ngày mùa hạ, trời mưa to nước lũ tràn về. Chàng đem củi đi chợ bán, vì nước lũ tràn về nhanh quá, không thể lội qua sông...
23/08/2011(Xem: 5379)
Ngày ấy có đôi bạn chí thân là Quắc và Nhân. Họ đều là con nhà học trò nghèo, lại đều mồ côi cha mẹ, Quắc được học nhiều hơn bạn...
23/08/2011(Xem: 5754)
Ngày đó trâu cùng nói một thứ tiếng với người. Nhờ thế người dùng lời nói để sai khiến con vật theo ý muốn của mình rất tiện.
05/08/2011(Xem: 18609)
Khi vua Tịnh Phạn hay tin Phật thành đạo, nhà vua và dòng họ Thích rất vui mừng. Lúc ấy, em trai vua vừa sanh hoàng tử và xin vua Tịnh Phạn đặt tên. Vua liền đặt tên Khánh Hỷ (Vui Mừng), tức là tên của ngài A Nan.
01/08/2011(Xem: 5526)
Bằng đức độ, lòng từ bi và trí tuệ siêu tuyệt, Nhị Tổ Pháp Loa chinh phục được mọi hạng người trong xã hội, từ vua quan đến quân sĩ...
30/07/2011(Xem: 5198)
Ấm trà phúc đức, Tương truyền 500 năm về trước, tại huyện Mỹ Nùng có một vị tu hành đức hạnh tên là Chánh Thông pháp sư, nhân muốn lập một tòa tùng lâm tại nơi này, đã đặt chân khắp nơi để tìm địa điểm mà vẫn chưa tìm thấy. Có một đêm, pháp sư ra suối tắm, khi trở về qua khu rừng, dưới ánh trăng trong vằng vặc, bỗng nghe có tiếng nho nhỏ gọi: - Lão Pháp sư! Lão Pháp sư! Người dừng bước trông chung quanh không thấy một bóng ai cả, trong lòng lấy làm kỳ quái tưởng là mình nghe lầm nên cứ thản nhiên tiến về thảo am. Nhưng vừa đi được vài bước, lại nghe có tiếng gọi: - Pháp sư! Lão Pháp sư! Chánh Thông pháp sư liền theo hướng tiếng gọi phát lên mà tìm đến coi thử thì thấy trong đám cỏ dại um tùm trước hoang viện, hiện ra một người giống hệt dáng hồ ly, chắp tay vái pháp sư. Pháp sư hoan hỷ hỏi: - Thế ra nhà ngươi gọi ta? - Dạ đúng! Người đó trả lời. - Vậy ngươi có chuyện gì muốn nói cùng ta Pháp sư hỏi. Người đó chớp chớp đôi mắt nói : - Có phải lão Pháp sư định tìm một
28/07/2011(Xem: 5269)
Một phụ nữ nhà quê. Một con người luôn ném hết nghị lực ra giữa trời đất để sống. Bảy mươi ba tuổi. Tên Cao Thị Mỹ...