Thư gởi Thầy phương xa.

10/04/201311:36(Xem: 4713)
Thư gởi Thầy phương xa.

Thư gởi Thầy phương xa

Thỉnh thoảng con mới gọi về Việt Nam để hầu chuyện với Thầy, thế mà lần nào con cũng nhõng nhẽo than van với Thầy là mỗi khi nói chuyện với Thầy xong , thì cái hầu bao của con nó lủng đi thật nhiều. Nhưng hôm nay, cái cảm giác lủng hầu bao của con không còn nữa, mà thay thế vào đó là một nỗi đau buồn nào đó thật mơ hồ mà ngay chính con, con cũng không nhận rõ được, sau khi được Thầy cho biết cặn kẽ những khổ cực của người dân ở các tỉnh miền Trung đang phải gánh lấy, sau những cơn hoành hành của từng cơn rồi lại từng cơn lũ lụt tới tấp phủ trắng cả những cánh đồng lúa vốn tự nó đã không được phì nhiêu vì những cơn hạn hán.

Thưa thầy, đã có một nỗi đau buồn thật quá đỗi chua xót trở về òa chập và bủa vây tâm tưởng của con, cho con tưởng chừng như mình đã không còn một lối thoát, khi con được xem những tấm hình Thầy đã chụp được khi Thầy đi cứu trợ ở Thanh Hóa. Thanh Hóa, tên gọi của một địa danh, chỉ có trong trí nhớ thật nhỏ nhoi của con qua những câu chuyện mà Mợ con thường đem ra tâm sự với con, mỗi khi người nhớ về một dĩ vãng xa xưa nhưng rất êm đềm của Cậu va Mợ. Ở nơi đó, tại hai ngôi làng vô cùng bé nhỏ và nghèo nàn, tên gọi là Đông Vệ và Cự Đà, nơi mà hai đấng sinh thành yêu quý của con đã sinh ra và lớn lên. Thưa Thầy, đó cũng là nơi mà cô Phật tử dốt đột của Thầy đã được ra đời và lớn lên trong vài tháng, nên chi nhỏ Phật tử dốt đột của Thầy chả biết gì hết về một nơi mà nhỏ đã được chào đời.

Thưa thầy, đã có một bài hát thật hay, thật buồn và cũng đã diễn tả được một phần nào sự nghèo khổ thiếu thốn của người dân miền Trung, vốn đã nghèo nàn, nay lại trắng tay trước sự tàn phá của những cơn bão tiếp tiếp đổ xuống làng quê tiêu điều xác xơ ấy.

Quê hương em nghèo lắm ai ơi

Mùa Đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn

Trời rằng Trời hành cơn lụt mọi năm à a á

Khiến đau thương thấm tràn

Lấp Thuận An để lan biển khơi ơi hò ới hò...

Thưa Thầy, đó quê hương con nghèo lắm, mái tranh nghèo ngày nào tơi tả, nhưng cũng gọi là tạm đỡ chở nắng che mưa, nay lại bị vùi sâu dưới cơn cuồng nộ của đất trời. Quanh quanh đâu đấy, chỉ một màu nước trắng xóa, lưa thưa đâu đó một vài mái ngói ẩn hiện. Dân quê nghèo đã khô cằn những giọt nước mắt, nay có còn giọt lệ nào để khóc cho những điêu linh mà họ đang phải gánh gồng không, thưa Thầy.

Thưa Thầy, con rời xa quê cha xứ mẹ đã hơn ba mươi năm, và chưa một lần nào cho con chịu dừng bước chân lãng tử quay về thăm lại quê hương miền Trung, nơi mà những bông lúa không thể nào trổ nổi, bởi vì đất đai quá đỗi khô cằn ấy. Hôm nay, khi được nhìn những hình ảnh ấy, lòng con không sao khỏi bùi ngùi. Thương cho người dân miền Trung, quanh năm suốt tháng oằn mình đón nhận thiên tai trút xuống như những nghiệt ngã đời đời.

Thưa Thầy, chữ nghĩa ngôn từ giờ đây con xin thay thế bằng những gì con đã chắt chiu dành dụm đến Thầy, gọi là chút tình đến những người dân đã trải qua nhiều đau khổ. Con vẫn biết, những gì con gởi đến Thầy cũng ví như là một hạt cát trong lòng biển cả mênh mông và chắc chi đã đủ để giúp được ai, nhưng đó là cả một tấm lòng thương ái của con, thưa Thầy.

Con cũng không biết làm gì hơn là ngưỡng nguyện cầu Đức Mẹ Hiền Quan Thế Âm Bồ Tát từ bi gia hộ cứu giúp quê hương miền Trung điêu tàn tả tơi.

Một Phật Tử Dốt Đột của Thầy

Viên Tài

----o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6536)
Vinh bực mình về ông già "chùa" hết sức, lúc không cần ý kiến ổng thì ở đâu ổng nhẩy vô, lúc cần ý kiến ổng thì ổng lại thối thác: "chuyện này tôi vô ý ...
10/04/2013(Xem: 5486)
(Lời giới thiệu : Thượng tọa Tuệ Sỹ còn là một thi sĩ, một học giả, một nhà văn. Trước 1975, ông là Khoa trưởng Phật học Viện Đại Học Vạn Hạnh, tác giả nhiều cuốn sách biên thảo đặc sắc về Văn học và Triết học Trung Hoa; thơ Tô Đông Pha, một số thơ, truyện và thơ dịch đã đăng liên tiếp trên nhiều Tạp chí Văn học tại Sài Gòn, trong đó đa số đăng trên tờ Thời Tập
10/04/2013(Xem: 5879)
Ngày xửa ngày xưa, có một người trải đã nhiều kiếp, kiếp nào từ bé đến lớn cũng giữ mình đức hạnh và thành bậc chân tụ Cứ luân hồi chuyển kiếp như vậy liên tiếp đến 9 lần, nhưng chưa kiếp nào được thành Phật. Đến kiếp thứ 10, Đức Thích Ca muốn thử lòng, bắt vào đầu thai làm con gái một nhà họ Mãng ở nước Cao Lỵ
10/04/2013(Xem: 6034)
Pháp Sư Tự Lập, người huyện Thái, tỉnh Giang Tô, tốt nghiệp Phật học viện Thượng Hải, từng gần gũi với Pháp sư Từ Hàng, được pháp sư nhận làm ...
10/04/2013(Xem: 7961)
Vở kịch Dạ cổ hoài lang đã làm rung động trái tim cũng như bài hát Dạ cổ hoài lang đã làm “rụng rún” biết bao người! Tim và rún không nằm xa nhau ...
10/04/2013(Xem: 6796)
Vào khoảng trước hay sau năm 1945 gì đó, nay không nhớ rõ; phải nói thực rằng đấy là thời gian đánh dấu một chuyển hướng quan trọng trong ...
10/04/2013(Xem: 7233)
Ma Ca là bút danh của Pháp Sư Tinh Vân. Sư người Giang Đô, Tỉnh Giang Tô, tốt nghiệp Phật Học Viện Tiêu Sơn, học viện Luật Thê Hà, từng trụ trì ...
10/04/2013(Xem: 5631)
Hôm nay Chủ nhật, ngày 14 tháng 10 năm 1990 tức là ngày 26 tháng tám năm Canh ngọ; tôi trang hoàng một bàn thờ đơn giản trước chánh điện để ...
10/04/2013(Xem: 14989)
Trong các buổi lễ tụng kinh cầu an, chư Tăng cũng như những người cận sự nam - nữ không thể thiếu bài kệ "Jayamangalagàthà - Bài kệ Hạnh phúc thù thắng". Bởi vì bài kệ này tán dương, ca tụng oai lực của Ðức Phật đã cảm thắng tám trường hợp xảy ra vô cùng khó khăn. Mỗi trường hợp Ðức Phật vận dụng mỗi pháp, không những để đối trị mà còn làm cho đối phương cảm phục phát sanh đức tin xin quy y nơi Tam bảo.
10/04/2013(Xem: 6018)
Sừng sững trên cánh đồng lúa chiêm vùng bắc ngạn sông Đuống, thuộc huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh, tụ hội năm ngọn núi khôi vĩ Ma Khám...