Kịch: Mẹ là Phật

20/09/201320:43(Xem: 10006)
Kịch: Mẹ là Phật

Me-gia-Kịch: Mẹ là Phật.

Tuyết Sương và Trần Thị Nhật Hưng

Diễn viên: Mẹ, con( bán củi), bà Tám, Đại gia, Phật tử, Thiền sư.

*Cảnh 1

Bà Tám( bước ra sân khấu, than): Trời ơi là trời! Cho mượn rồi lại cho mượn, mượn “woài“ không chịu trả, này trời!. Bà con nghĩ có ức cho tôi không. Nhìn cái mặt tôi nè, tôi hiền…khô hà. Nhân từ, đạo đức, tử tế, đàng hoàng nổi tiếng. Hồi đi học tôi được mệnh danh là, em… hiền như ma…cô, à không, hiền như ma…sơ. Bởi hiền hậu nhân đức nên tôi mới chọn cho mình cái nghề thiệt là cao quí: cho vay lấy lãi.Cho mượn 100 lấy lời có 50 mỗi tháng, nhiều… nhít gì mà…đứa nào vay cũng quịt cả lời lẫn vốn của tôi. Được rồi, lần này tôi không thể hiền nữa đâu, hiền quá chúng lờn mặt hà.Tôi phải tới nhà thằng Tư…xiết đồ nó mới đã nư giận!( nói xong ngoe nguẩy đi vô )

Con (bước ra, rao): Củi đây củi đây.Củi khô đây. Ai mua củi không? Các bác các cô các dì, các chú ơi, mua dùm con bó củi đi.( Đi một vòng sân khấu, vừa đi vừa rao rồi đi vô)

Bà Tám( lại bước ra): Trời ơi là trời, bà con nghĩ có ức cho tôi không. Tôi vừa tới nhà thằng Tư xiết đồ. Nhà nó sao mà nghèo quá không biết. Nghèo ơi là nghèo, đến cái chén cũng không còn. Nhà trống trơn hà, lấy gì để cho tôi xiết đây, hở trời! Có khổ cho thân tôi không, nè trời! Coi như nó quịt luôn tiền tôi rồi, tôi phải làm sao đây hở trời!( kéo dài chữ trời ra), xong ( hạ giọng): Nhưng mà sao lạ quá bà con ơi.

Nhà nghèo vậy, mà con vợ thằng Tư dạo này trông nó trẻ và đẹp ra. Làn da nó mịn màng mướt rượt, ánh mắt nó long lanh mơ huyền…mờ, không, mơ huyền thôi; làn môi nó mộng như…nhộng, đỏ choét như hai trái ớt hà. Hỏi nó, nó bảo nhờ nghe thuyết giảng của quí Thầy ở khóa Tu Học Âu Châu mà được như vậy đó. Nó còn kể - (Từ đoạn này thì người con bán củi bước ra lắng tai nghe)- nó nghe quí Thầy nói, ông Phật có bàn tay thiệt to. Ông đẹp từ trên xuống dưới.Từ dưới lên trên. Ngay cả… móng chân của ông cũng… đẹp nữa! Ông có 32 tướng tốt và 80 vẻ đẹp đó. Thôi, bây giờ tôi phải đi, tôi cũng muốn trẻ, muốn đẹp ra như vợ thằng Tư, tôi phải đi nghe thuyết giảng mới được.

Người con bán củi: Ôi, nghe qua sao mà sung sướng. Đức Phật có 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp. Ta phải đi tìm Phật thôi. Ngài đúng là người bao lâu nay ta mong đợi, ta phải tìm Ngài mới được. ( gánh củi về, vừa đi vừa hát):

Ta quyết chí một phen, ta quyết chí một phen. Một phen gian khó, lòng ta hăng hái mong tìm được bóng Ngài. Cứu độ chúng sanh. Qua kiếp luân hồi.Qua kiếp luân hồi. Ta quyết chí một phen, ta quyết chí một phen. Vượt bao gian khó, lòng ta hăng hái mong tìm được bóng Ngài. Cứu độ chúng sanh. Thoát kiếp luân hồi.Thoát kiếp luân hồi.( đi vô trong)

*Cảnh hai.

Mẹ: (chống gậy bước ra, hát):

Chiều chiều, ra đứng chờ con.

Trông chờ con.

Con ơi, con hời, con hỡi.

Biết chăng, biết chăng, đêm ngày.

Nơi chốn xa, quê nhà.

Nơi chốn xa, quê nhà

Có mẹ, mẹ chờ con.

Mong con, nhớ con vô cùng.

Con hỡi con, con hời.

Con hỡi con, con hời, hỡi...con!

Nói: Trời đã tối rồi. Mưa lại tầm tã thế này mà con Hoa nhà tôi giờ này lại chưa về cà. Thật tôi lo quá!

Con ( người bán củi): Mẹ. Mẹ ơi.Con đã về rồi nè mẹ.

Mẹ (mừng rỡ): Con đã về, con đã về.

Con: Mẹ. Mẹ ở nhà có khỏe không mẹ?

Mẹ: Mẹ khoẻ con à. Thấy con về là mẹ khỏe liền hà. À, hôm nay, phiên chợ có gì lạ không con?

Con: Hôm nay trời mưa nên con không bán được củi mẹ à. Và mẹ ơi, có lẽ ngày mai con phải đi xa.

Mẹ: Con đi đâu? Sao con mới về mà lại bỏ mẹ ở nhà một mình vậy hở?

Con: Mẹ ơi, vì gần đây không còn nhiều củi nữa. Con phải vào sâu trong rừng mới có củi. Ngày mai con đi rồi, nên con đã chuẩn bị mua cho mẹ nhiều thứ, nào xì dầu, tương chao, và ít rau đậu để mẹ dùng.

Mẹ( thở dài): Việc làm ăn của con thì con phải đi thôi, nhưng đường xa, con phải cẩn thận để mẹ yên lòng. Mẹ ở nhà mong con và lo lắng cho con quá, con à.

Con: Con lớn rồi mẹ ạ. Mẹ đừng lo quá để còn giữ gìn sức khoẻ nữa đó. Mẹ, con đói bụng rồi mẹ. Mẹ đã nấu gì cho con chưa, con rất thèm đồ ăn mẹ nấu.

Mẹ: Mẹ đã nấu sẵn hết rồi trong nhà. Thôi, mẹ con ta vào ăn cơm.

*Cảnh ba (người con trên đường đi tìm Phật)

Con: Chào Ngài, cho tôi được hỏi thăm.Trên đường đi, Ngài có gặp Phật không, Ngài?

Đại gia: Phật hả? Ai chứ Phật thì ta có nghe, có biết. Nhưng trước khi trả lời cho ngươi.Ta hỏi ngươi có biết ta là ai không?

Con: Dạ, không ạ.

Đại gia: Vậy thì ta tự giới thiệu cho nhà ngươi được biết. Kiếp trước ta là hiện thân của Ngài Cấp Cô Độc ở Ấn Độ, người vô cùng giàu có, từng trải vàng xuống đất để mua đất cho Phật. Còn kiếp này ta là... đại gia Việt Nam!

Con: Dạ, con biết, nhưng con tìm Phật, chứ không tìm đại gia ạ.

Đại gia: Vậy thì ta cũng mách cho ngươi. Tuần qua, tại Phần Lan có một Tăng đoàn đi giảng thuyết cho đông đảo Phật tử được nghe. Nhưng hôm nay tất cả đã về Đức quốc, Pháp Quốc, Úc và Hoa Kỳ rồi. À, không phải, tất cả đã về phương... Tây rồi. Và nghe đâu trong số tăng đoàn đó, có vị đã giác ngộ, chính là Phật mà ngươi muốn tìm.

Con: Về phương Tây rồi?! Xin cám ơn ngài, chào ngài, tôi phải nhanh chân đi về phương Tây thôi.

Đại gia: Chào ngươi. Ta chúc ngươi đạt được ý nguyện.

Con( gặp một Phật tử): Chào chị, chị ơi, trên đường đi, chị có gặp Phật không?

Phật Tử: Phật hả? Phật đi về hướng... Đông rồi! Thôi, chào chị nghe, tôi phải đi chùa thôi( nói xong, bỏ đi)

Con: Hướng Đông? Cám ơn chị. Vậy thì ta lại quẹo về hướng Đông thôi.

Con ( gặp một vị sư): Chào Ngài, con muốn được hỏi thăm. Ngài có thấy Phật đi về hướng nào không?

Sư:Nam Mô A Di Đà Phật. Con thực sự muốn tìm Phật sao?

Con: Dạ. Bao lâu nay, con mơ ước được gặp đức Phật.Vì Phật có 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp....Con tìm Phật tứ phương mà chưa được gặp.

Sư: Ta thấy tướng mạo con rất là hiền từ, hiếu thảo. Vậy ta chỉ cho con. Con hãy đi về hướng Tây, nếu con gặp người nào, chân trái mang dép phải, chân phải mang dép trái, chính là Phật đó. Thôi, chào con. Ta chúc con lên đường may mắn.

Con: Con cám ơn Ngài. Con xin chào Ngài. ( lẩm bẩm): Chân phải mang dép trái, chân trái mang dép phải. Lúc thì phương Đông lúc thì phương Tây. Nhưng ta nên nghe lời vị Thiền sư này hơn. Nếu về phương Tây, tức là ta sẽ đi ngang qua nhà, ta sẽ ghé thăm Mẹ một lát mới được, rồi ta lại tiếp tục tìm Phật.(nói xong bước vô)

*Cảnh bốn:

Mẹ ( chống gậy bước ra, ngâm):

Chiều hôm nay, sương mờ rơi ảm đạm.

Con tôi ra đi, sao chẳng thấy quay về?

( hát):

Con ơi hỡi, con ơi.

Con hãy mau trở về.

Nơi quê xưa có mẹ già.

Trông ngóng đêm ngày.

Nơi xa xôi con biết?

Từng ngày, mẹ....mong!

(Nói): Mới đó mà mùa Đông đã đến rồi. Qua liếp tre nan, gió luồng lành lạnh thấm sâu xương cốt rã rời. Nhưng cái đau của thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi lo lắng về đứa con nơi phương trời xa, không biết hiện giờ nó ở đâu, ra sao trong cái giá lạnh của bên ngoài. Đến nay, tôi đếm được 30 ngày rồi mà bóng con tôi vẫn bặt vô âm tín, không có tin tức gì. Lòng người mẹ nào mà an tâm cho được.Thật tôi lo quá! ( Vừa nói vừa ngồi trên ghế, vừa đấm đầu gối, hỏn hai cái chân lên, không mang dép)

Con: Mẹ, mẹ ơi.

Mẹ (ngơ ngác): Tiếng của ai dường như tiếng của con Hoa?!

Con: Mẹ, mẹ ơi, con về nhà thăm mẹ nè!

Mẹ (mừng rỡ, vội vàng xỏ sai chân vào dép, chống gậy chạy tới): Con tôi, con tôi đã về!

Con: Mẹ, mẹ ở nhà có khoẻ không mẹ?

Mẹ: Mẹ không mấy khoẻ con à, nhưng thấy con về là mẹ khoẻ ngay thôi. Mẹ chỉ đau tí khớp xương đầu gối (vừa nói vừa chỉ xuống đầu gối).

Con ( nhìn xuống đầu gối mẹ, thốt lên): Trời, đôi dép của mẹ!

Mẹ: Đôi dép của mẹ làm sao?

Con: Chân phải mang dép trái, chân trái mang dép phải!

Mẹ : Là sao?

Con (ca):

Mẹ ơi, đã bao lâu con mải mê theo hình với bóng, nào ngờ đâu mẹ chính là vị Phật ở trong...đời!

Mẹ( nói): Ôi, con của mẹ!

Con( ca tiếp): Mẹ là biển cả vô biên, mẹ là sông núi linh thiêng của đất trời. Mẹ là hoa trái của người, mẹ là vĩnh cửu cuộc đời của con. Mẹ là sức sống trường tồn, vững bền vô tận mãi còn thâm sâu......!

Mẹ (ôm con): Ôi, con của mẹ!

Con( nói): Mẹ, mẹ ơi, mẹ à.Từ nay, con chỉ ở nhà bên mẹ. Chăm sóc cho mẹ, không để mẹ lo lắng nữa đâu!

Mẹ: Ôi, con ngoan của mẹ!

( hai mẹ con ôm nhau)

Hết.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2017(Xem: 9703)
Hạt hồ đào (walnut) ăn rất ngon nhưng cái vỏ của nó rất cứng. Ở Tây phương người ta có chế ra một cái kẹp sắt, chỉ cần bóp mạnh cái kẹp thì vỏ hồ đào vỡ và ta có thể thưởng thức ngay hương vị thơm ngọt và bùi của hồ đào. Có những kẻ trong chúng ta đã từng bị lúng túng trong khi đọc những bài kệ Trung Quán Luận. Nhưng trong hai mùa Đông năm 2001-2002 và 2002-2003, thầy của chúng tôi là thiền sư Nhất Hạnh đã giảng giải cho chúng tôi nghe và hiểu được những bài kệ ấy một cách dễ dàng và thích thú. Sách này ghi lại những bài giảng của thầy về sáu phẩm căn bản của Trung Quán Luận, các phẩm Nhân Duyên, Khứ Lai, Tứ Đế, Hữu Vô, Nhiên Khả Nhiên và Niết Bàn
31/08/2017(Xem: 7183)
Vào một buổi tối mùa đông cách đây hơn 30 năm, tại thủ đô Washington của nước Mỹ, một quý bà không may đánh rơi chiếc cặp tài liệu trong bệnh viện. Chồng của quý bà là một thương nhân giàu có. Ông đã vội vã quay lại bệnh viện giữa đêm hôm để tìm kiếm, bởi vì trong chiếc cặp không chỉ là rất nhiều tiền mà còn có cả một tập tài liệu mang thông tin mật của thị trường tài chính. Vị thương nhân đang đảo mắt tìm kiếm thì thấy một đứa trẻ rách rưới đứng ở hành lang bệnh viện. Cô bé đứng dựa vào tường, người vẫn còn co rúm trong bộ quần áo mỏng manh. Và trên tay cô bé chính là chiếc cặp mà vợ ông đánh mất.
29/08/2017(Xem: 11057)
Khi tôi 26 tuổi, tôi hạ sinh một bé trai kháu khỉnh. George có mái tóc đen, mắt xanh và cặp lông nheo dài tôi chưa bao giờ thấy ai có được như vậy. Cu cậu bắt đầu nói khi được chín tháng, đi được khi được mười tháng và có thể bay nhảy khi được hai tuổi. Cậu bé là niềm vui của tôi, và tôi yêu thương thằng bé hơn cả tình thương mà tôi có. Đứa Con Trai Hoàn Hảo, Sharon Drew Morgan, Quảng Tịnh dịch
21/08/2017(Xem: 6382)
Tại Sao Tôi Đi Tu ? Thích Từ Lực và Trần Mạnh Toàn, Thường ngày, cảm giác của người bị phong tỏa, rình rập và đe dọa từng giây từng phút khiến anh thấy như quên mất con người riêng của mình. Nỗi buồn, vui, rung động trước ngọn gió cuối năm như đã xa rời anh. Tiếng súng và trọng pháo vắng hẳn trong buổi chiều hưu chiến. Anh không nghĩ có thể tạm quên được sự nguy hiểm, báo động thường xuyên nhưng sự vắng lặng của chiều cuối năm khiến cho những xúc động trong lòng dậy lên như âm binh được điều động. Ngọn gió nơi chân đồi bỗng làm anh thấy gờn gợn đôi tay trần. Ngọn gió y hệt như lúc vi vu bên hàng chè trước nhà vào chiều ba mươi tết, lúc mà anh giúp mẹ đặt nồi bánh chưng lên bếp lửa. “Tết ni được no rồi.” Bấy giờ, anh chẳng để ý để hiểu hết câu nói của mẹ, vừa nói, đôi tay chai sạn vừa đẩy mấy gộc tre vào lòng bếp.
09/08/2017(Xem: 5512)
Tôi về ở trong appartement này đã hơn 20 năm, một khoảng thời gian dài đủ để chứng kiến bao cảnh tang thương biến đổi của cuộc đời. Bóng xế hoàng hôn ảm đạm dàn xuống chung cư này nhiều hơn là ánh sáng rực rỡ của những buổi bình minh... Những năm đầu khi tôi mới đến, vợ chồng ông Damhart ở tầng 1 là một cặp vợ chồng đã được nhiều người yêu mến về tính tình cởi mở, luôn luôn hòa nhã với mọi người. Bà rất siêng năng mẫu mực, làm việc nhà không biết mỏi mệt, lúc nào cũng mang sẵn một cái tablier trước ngực. Tôi có cảm tưởng như công việc nhà của Bà làm không bao giờ hết được. Và gặp ai cũng vui vẻ dừng lại, hỏi thăm đôi ba câu rồi mới chịu đi. Ông chồng lại rất vui tính với nụ cười hiền hòa thật dễ thương. Rồi dần dà, Bà bị đau, không còn nhớ gì, đi gõ cửa hết nhà này đến nhà khác, có khi quên cả lối về! Cuối cùng thì không còn đi được n
28/07/2017(Xem: 6449)
Sau những cơn nắng luộc da vào Hạ, trời Hà Nội có vẻ dịu hẳn, phố phừng dập dìu xe cộ. Căn nhà nằm sâu trong đoạn đường vừa khai phóng, đối diện với một cao ốc, tầng dưới là siêu thị đơn điệu vài mặt hàng không đủ cho khách vãng lai dán mắt nhìn. Căn nhà của cô Chung, trưởng đoàn từ thiện, là cứ điểm để nhóm Từ Tâm - Hiểu và Thương hàng năm vê đây làm nơi phát xuất chuyến lữ hành mãi tận vùng Tây Bắc, cận biên Việt-Trung. Gia Lâm là một huyện ngoại thành phía đông của thành phố Hà Nội, cách trung tâm thành phố 8 km. Đây là cửa ngõ để đi sang các tỉnh thành phía Đông như Hải Phòng, Hải Dương, Hưng Yên...
04/07/2017(Xem: 13585)
Từ hai ba tháng qua, hầu như ngày nào tôi cũng dành thì giờ ôn lại các bài học của Bụt Thích Ca trong tập phim Buddha, do nhà sản xuất Modi đưa lên mạng Youtube từ năm 2016. Khi được bạn bè giới thiệu cuốn phim này, tôi coi mấy đoạn đầu, rồi nhảy cách tới đoạn Buddha thành đạo (tập 34), và coi tiếp sau đó tập 41 tả cảnh Buddha về thánh Ca Tỳ La Vệ thăm gia đình. Đoạn 41 này rất hay, đạo diễn và tài tử đều diễn tảđược tình cảm của Buddha và bà vợ mà ông rất thương yêu trước khi đi tu.
02/07/2017(Xem: 7370)
Tống Văn đời Đường được bổ nhiệm làm tri phủ Tô Châu. Là người nổi tiếng thanh liêm, chính trực nhưng lại trọng Nho, khinh Thích. Khi về trấn nhậm Tô Châu nghe nói sự cụ Chùa Hàn Sơn là bậc tu hành đắc đạo nhưng không tin. Tống Văn lý luận rằng: Tụng kinh gõ mõ, lóc cóc leng keng ai làm chẳng được. Người tu hành không quyền thế, không binh lính trong tay, không hiền lành thì hung dữ với ai. Lại nữa, có tỏ ra hiền lành thì thập phương mới cúng kiếng chứ hung dữ thì chỉ có nước bỏ chùa đi ăn mày…cho nên tìm cách thử.
16/06/2017(Xem: 16187)
Theunis Botha (51 tuổi), một thợ săn chuyên nghiệp người Nam Phi đã mất mạng sau khi bị con voi đè lên người trong chuyến đi săn ở Gwai, Zimbabwe. Ngày 19-5, nhóm của Theunis Botha đang đi săn ở Gwai, Zimbabwe thì bắt gặp đàn voi 4 con, các thành viên trong đoàn đã nhanh chóng rút súng ra bắn. Tuy nhiên, hành động này đã khiến đàn voi nổi giận và chúng bắt đầu đuổi theo nhóm thợ săn. Sau khi Botha bắn vào 3 con voi, con thứ 4 trong đàn đã dùng vòi nhấc Botha lên cao. Đúng lúc đó, con voi này bị một thợ săn khác bắn chết, nhưng không ngờ thi thể của nó đổ sụp xuống người Botha, đè anh thiệt mạng. Được biết con voi thứ 4 là một con voi cái.
14/06/2017(Xem: 7064)
“Hôm nay con đang ngồi trong trường thi tuyển sinh ĐH khốc liệt, rất có thể đường đời dài phía trước sẽ được viết bằng hoặc có sự thay đổi ngay dưới ngòi bút của con. Con chỉ muốn mượn dịp này muốn thưa với mẹ một câu rằng: lần này mẹ hãy để con là một người của chính con thực sự…”.