Vầng Trăng Xẻ Bốn

17/09/201307:33(Xem: 14767)
Vầng Trăng Xẻ Bốn
Hoa_Lan_Vang_Trang

Vầng trăng ai xẻ làm tư.

Nửa in Bút Nữ, nửa soi gầm giường.

Ai bảo Hoa Lan không biết làm thơ ? Không, cô nàng ngoài tài viết văn quyến rũ độc giả đưa vào mê hồn trận với những mối tình A Còng và Nghịch Duyên, cũng biết xuất khẩu thành thơ đấy. Nhưng thơ của nàng thì ôi thôi chẳng ai chịu nổi cả vì chỉ toàn đi chôm thơ của người khác rồi cải biên, tân trang lại cho đúng vần đúng điệu và cuối cùng nhận là thơ của mình.

Sở dĩ Hoa Lan phải dài dòng văn tự như thế là đã cả gan đem vầng trăng của cụ Tố Như bổ ra làm 4 tặng cho 4 nàng Bút Nữ : chị cả Hoàng Thị Doãn, Trần Thị Nhật Hưng, Hoa Lan và Thi Thi Hồng Ngọc trong buổi hội ngộ tại hồ Bodensee. Có bạn sẽ thắc mắc, thế các cây bút còn lại trong "Thất Nữ“ như Hương Cau, Huỳnh Ngọc Nga và chị Hồng Nhiên trôi dạt nơi đâu không về Bodensee hay tu viện Viên Đức để cùng nhau họp mặt có phải là vui không ? Họ cũng muốn lắm đấy nhưng vì chưa có nhân duyên „Thiên cơ bất khả lậu“ với Thi Thi Hồng Ngọc nên kỳ này không hội ngộ được. Thôi đành hẹn đến lần sau nhé !

Không phải những cây bút nữ chúng tôi vẽ chuyện để đi chơi đâu, bọn này định rủ nhau đến tu viện Viên Đức dự khóa tu học Phật pháp kỳ thứ 14 tại Đức quốc. Trước là đi tu học để dùng chánh pháp giải một số oán kết trong cuộc đời, sau là họp mặt nhau lại nói chuyện cho thỏa lòng mong nhớ. Chẳng là từ lúc anh chủ bút Phù Vân có tư tưởng táo bạo, gom 7 cây bút nữ của vườn hoa Viên Giác vào một tác phẩm, chúng tôi như có cùng chung với nhau một đứa con tinh thần, gắn bó thân thiết nhiều hơn trước.

Để chiêu dụ các Bút Nữ tham dự cho đông, Nhật Hưng lên chương trình du lịch Thụy sĩ với 84 món ăn đặc sản VN do đầu bếp Nhật Hưng chính tay phục vụ. Về tài nấu nướng của Nhật Hưng các bạn không thể nào chê vào đâu được vì cô nàng sáo sậu này có tâm hồn ăn uống chìm ẩn trong người. Tình cờ Hoa Lan nghe được một truyền thuyết về tài làm bánh cam của Nhật Hưng, sau lần thử lửa đầu tiên nàng nhận được đơn đặt hàng của bộ trưởng quốc phòng Thụy sĩ, xin đặt 1000 chiếc bánh cam lựu đạn để các binh sĩ pháo binh luyện tập chốn thao trường.

Lúc ban đầu, sau khi tờ hịch kêu gọi được tung ra, bút nữ ham vui như Hương Cau đã mạnh dạn ghi tên sang Thụy sĩ thăm nhà bếp của Nhật Hưng, chị Hồng Nhiên sẽ dự khóa tu học rồi tiện thể sang thăm Nhật Hưng, phần Ngọc Nga bên Ý đường xá xa xôi cách trở thêm thể chất ốm yếu như thân cò nên rất ít đi chơi. Cuối cùng vầng trăng chỉ phải xẻ làm bốn chứ không phải làm bảy như đã dự trù các bạn ạ ! ( xem tiếp file PDF: Vầng Trăng Xẻ Bốn)




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/01/2011(Xem: 6004)
Mình biết rằng lối xưng hô này chưa được đúng lắm vì Kim Chi là bà Hiệu trưởng của mình nhưng Kim Chi vẫn thường nói hai đứa mình cùng ngang tuổi nhau nên muốn tụi mình xưng hô với nhau như vậy cho thân mật và mình đang làm theo lời yêu cầu của Kim Chi đây.
30/12/2010(Xem: 10279)
"Ngọc tỉnh liên" là "Hoa sen trong giếng ngọc". Đây là bài phú của Mạc Đĩnh Chi. Ông đỗ Trạng nguyên, khi vào bái yết nhà vua, Trần Anh Tông thấy hình dung ông xấu xí quá...
30/12/2010(Xem: 18357)
Trong đầm gì đẹp bằng Sen. Lá xanh bông trắng, lại chen nhụy vàng. Nhụy vàng bông trắng lá xanh. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
28/12/2010(Xem: 9084)
Một ông lão ở gần cửa ải Nhạn Môn, nơi giáp giới nước Tàu với Phiên Quốc (Hồ) có con ngựa. Một hôm, con ngựa đi mất. Người quen thuộc đều đến thăm hỏi, chia buồn.
28/12/2010(Xem: 5182)
Đời nhà Đường (618-907), triều Lý Thái Tông (Lý Thế Dân), niên hiệu Trinh Quán năm thứ 13, gần thành Trường An có con sông Kinh, nước trong vắt.
28/12/2010(Xem: 5285)
Thời xưa, người ta tiễn nhau thường bẻ cành liễu đưa cho người đi. Dương Quan là một cửa ải ở biên giới tỉnh Thiểm Tây. Đường thi có bài "Tống Nguyên Nhị sứ An Tây"...
25/12/2010(Xem: 6408)
Chúng ta, những người bỏ xứ ra đi, đã quay lưng với cổng trường ngày cũ, nhưng lòng vẫn còn tưởng nhớ đến những hình ảnh thân yêu của bạn bè ngày nào! Vẫn mong ước ngày trở lại để tìm kiếm ký ức thầm kín ngày xưa, để được nhìn gặp những người ở lại của thuở ấy, nhưng những người ở lại có còn gì nữa đâu? Đói khổ đã làm mòn mỏi thêm cuộc sống, tất cả chỉ còn biết đem hơi sức bám vào nhịp thở, sống cho qua chuỗi ngày còn lại. Tôi quen chị Xuân Viên khi được đổi về trường Sương Nguyệt Anh (SNA). Hình ảnh một con người tuy nhỏ bé nhưng lúc nào cũng đầy nghị lực đã đập vào mắt tôi và dần dần từ chỗ quen biết, chúng tôi đã thương mến nhau từ lúc nào cũng không hay nữa! Nói đến chị, phải nói đến một con người mẫu mực, một cô giáo hoàn toàn gương mẫu đúng phong cách một nhà giáo đầy đạo đức. Đó là người mà tôi mến phục nhất và lúc nào cũng chiếm trọn trong tôi một niềm thương yêu trìu mến và bất tận. Giao cho chị phụ trách làm giáo sư hướng dẫn một lớp nào, coi như nhà trường khỏi phải
24/12/2010(Xem: 9840)
Từ ngày định cư ở một xứ hiếm mưa, lắm lúc tôi tưởng chừng như không còn nhớ nhiều đến những cơn mưa vùng nhiệt đới; mưa quê hương, nhất là những cơn mưa dai dẳng của một xứ "mùa đông thiếu áo, mùa hè thiếu ăn", mưa xứ Huế!
22/12/2010(Xem: 6094)
Hậu Nghệ có công bắn 9 mặt trời cứu bá tính khỏi chết trong biển lửa nên được nhân dân kính mến, suy tôn làm hoàng đế. Lên làm vua, Nghệ lại cướp giựt của cải của nhân dân.