Bóng Nguyệt Lòng Sông

08/07/201313:14(Xem: 9064)
Bóng Nguyệt Lòng Sông

canhdep_hoTruyện ngắn Phật Giáo

Bỏ Hết Cho Nhẹ Lòng

Thiên Hương

Nguồn: Thiên Hương

Lời bạt:

Trong cuộc đời đã bao lần bực dọc, hờn giận vì những việc thật nhỏ nhoi mà hư đi những chuyện quan trọng, làm mất lòng bạn bè, người thân, mà tâm cũng chẳng vui. Cuộc sống ngắn quá nên một lần nghe cô bạn kể chuyện này, ngẫm nghĩ và ngồi viết lại để mong lúc nào mình cũng sẽ làm được như thế. Bỏ hết những âu lo cho nhẹ nhõm trong lòng. (Thiên Hương).

- Hai đồng 15 cents
Bà Tư để lên quầy trả tiền 2 đồng cắc một đồng và 10 cents. Trong ví không còn đồng xu lẻ nào, bà lấy ra đồng cắc 2 đồng, khẽ cười
- Tui không đủ tiền lẻ thối dùm đi cô.
Cô bán hàng nhanh nhẹn thu tiền rồi trả lại tám mươi lăm cents.
Bà Tư chưng hửng, ủa tui đưa cô 4 đồng 10 cents mà.
- Đâu có bà đưa có 3 đồng cắc 1 đồng thôi.
Cãi qua cãi lại một hồi, cô chủ hàng đến, thôi trả cho bả 1 đồng 10 cents đi, ồn quá.
Trả tiền mà như là cho vậy, bà Tư ấm ức có đồng bạc cắc ai ăn gian làm gì...
Nhưng thái độ của mấy cô bán hàng như thể bà ăn gian vậy.
Bà bực bội rời quầy, bụng tức anh ách. Cho luôn thì tức, mà lấy lại tiền cũng tức. Trên đường về nhà, bà luôn miệng lẩm bẩm ai mà thèm ăn gian có một đồng bạc kia chớ.
Về đến nhà bà loay hoay lấy các thứ cần dùng ra sửa soạn cơm chiều cho gia đình.
Cả nhà ăn cơm, bà vẫn kém tươi kể lại vụ hồi chiều rồi than luôn miệng.
Đứa con nói: Thôi mà má, bỏ qua đi. Họ trả lại cho mình, mình đâu mất gì đâu.
- Nhưng má tức chớ, họ làm như má ăn gian vậy.
- Không có đâu má, nếu họ nghĩ vậy mà mình không ăn gian thì cũng kệ họ. Bỏ qua cho nhẹ lòng má ơi.
Bà Tư im lặng, thằng nhỏ nói cũng có lý chớ. Bỏ qua cho nhẹ lòng. Nhưng mà bà vẫn còn bực bội, có bực ít hơn nhưng vẫn còn bực bực mà.
Cơm nước xong, bà dọn dẹp những bao túi mới đi chợ về thấy thiếu mất bì đựng đậu xanh, bột nếp, tôm khô tính cho việc làm bánh bột lọc, bánh ít ngày hôm sau. Bà nhớ mình có mua mà. Mở lại mớ hoá đơn hồi chiều, có mua thiệt ở tiệm bên kia, mà bà ghé tới mấy tiệm, biết quên tiệm nào chớ. Bà nhớ có đặt cái túi bột lên cái quầy hàng có cô bán hàng dễ ghét đó, rồi bà có xách nó ra khỏi quầy tính tiền, nhưng giờ không hiểu nó ở đâu. Hay là quên trong xe. Bà ra garage, mở cửa xe kiểm lại cũng không có. Vậy ở đâu. Chỉ tại cái một đồng mười cents nó lẩn quẩn trong đầu và nỗi bực bội cô bán hàng làm đầu óc bà mù mịt thôi. Vậy là mất tiêu hơn mười đồng bạc, lại còn mất công đi mua lại nữa chớ. Ờ, mà cái cô bán hàng cũng tội, chiều rồi, chắc cổ mệt nên lẫn lộn đó thôi, lúc đó mình cũng hơi bực cổ, mình cũng kỳ...
Bà thở dài ... chỉ vì bực bội một đồng, mất hơn mười đồng, mà mất mấy tiếng đồng hồ ấm ức, ăn uống cũng không ngon. Biết vậy, bỏ hết qua cho nhẹ lòng ngay từ đầu. Mà bây giờ lại ấm ức vì hơn mười đồng này hay sao. Thôi mai thức sớm, ghé chợ mua lại, hay thôi mai làm những món đang có sẵn, bỏ cái chuyện bánh bột lọc, bánh ít đi, cho khỏe thân, hơi đâu bày ra cho mệt. Coi như không mua mấy thứ này cho rồi, giờ bỏ hết, bỏ hết, ra coi TV cho nhẹ lòng...
Bữa nay, hổng để bụng gì nữa hết... cho nhẹ lòng mà. Bà nhắc lại, rồi lắc mạnh cái đầu, thở một hơi thật sâu, bụng hết thấy í ách, mỉm cười, bước ra phòng ngoài ngồi xuống cạnh con. Đứa con ngước nhìn mẹ mỉm cười ... hạnh phúc là những khoảnh khắc êm đềm bên người thân, không nghĩ vẩn vơ, không giận hờn bực bội, không mệt nhoài vì những cái không đâu .. có đúng không?
Đơn giản quá, mà sao cứ đi tìm hoài cho mệt vậy?



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 7401)
Thượng tọa Thubten Zopa Rinpoche, sáng lập viên Hội Bảo vệ Truyền thống Phật giáo Đại thừa (năm 1975, văn phòng trung ương đặt tại bang ...
10/04/2013(Xem: 6797)
Mỗi lần Tết đến, tôi lại ngồi bần thần nhớ mạ. Tuổi thơ tôi nơi làng cát nghèo khuất lấp góc biển xưa, một năm ròng bao giờ cũng đau đáu mong ...
10/04/2013(Xem: 6593)
Linh mục Phero Chấn ra biển rất sớm, thói quen từ ngày cha về dưỡng lão tại trại của dòng Ða Minh, tuy nhiên,nơi đây, các LM triều vẫn được an ...
10/04/2013(Xem: 6896)
Nhà tôi cố bốn anh em. Trong bốn anh em, cái Giang được bố mẹ tôi cưng chiều nhất. Mà chả cứ bố mẹ, cả ba anh em tôi đều quí và chiều nó. Như ...
10/04/2013(Xem: 7002)
Ngày xưa ở thành Xá Vệ nước Ấn Độ, đức Phật đến hóa độ cho một gia đình kia, hai vợ chồng đều có tánh tham lam độc ác, không biết tôn trọng đạo đức....
10/04/2013(Xem: 6431)
Mẹ nhìn đồng hồ mãi. Mẹ mong con từ chiều mà bây giờ đã hơn 10 giờ khuya. Mỗi phút trôi qua, mẹ càng thấy thỏm lo âu, đầu nặng như treo đá...
10/04/2013(Xem: 7206)
Đang đọc báo ông Hải chợt thấy bóng mấy đứa trẻ lấp ló ngoài cửa phòng, ông đằng hắng giọng và hỏi : Ai đó có chuyện gì không, mấy đứa nhỏ thì thào rồi im lặng, thấy vậy ông độ chừng chắc tụi nó sợ nên ông bước ra hỏi chuyện gì đó mấy cháu, nào các cháu cần ông giúp việc gì đây? Bé Lan lại đây với ông nào, còn An, Mai,Hùng và Tâm cùng lại đây các cháu đã vào trung học rồi, làm sao hôm nay lại rụt rè thế, bộ các cháu không ngoan bị cô giáo rầy phải không?An vội lên tiếng không phải vậy đâu ông ơi, cô giáo khen chúng cháu học tốt và hạnh kiểm tốt nữa đó.
10/04/2013(Xem: 7369)
Cách thị trấn năm dặm về hướng tây là một cánh rừng rậm bọc quanh một ngọn núi cao ngất. Ngọn núi sừng sững trấn ngự một phương trời như một ...
10/04/2013(Xem: 6453)
Người tài xế bặm môi nhíu sát hai lông mày vào nhau. Những nếp nhăn hằn lên, khổ sở. Tôi chong mắt nhìn ra trước xe. Những cánh đồng trải ...
10/04/2013(Xem: 5753)
Mini, con gái 5 tuổi của tôi không thể sống mà không huyên thiên suốt ngày. Tôi thật sự tin rằng suốt cuộc đời của nó không hề phí một phút giây ...