15. Tiểu Thư Liên Hoa

29/11/201115:17(Xem: 7348)
15. Tiểu Thư Liên Hoa
TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO
TRUYỆN THƠ - TẬP 3
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương
xuất bản 2004

(15)

TIỂU THƯ LIÊN HOA

Ngày xưa có một phú ông

Tuy nhiều tiền bạc nhưng không khinh người

Sống lương thiện cả cuộc đời

Thú vui tao nhã thích loài hoa sen,

Ao sen vây khắp bốn bên

Nhà ông ở giữa một miền đầy hoa

Mỗi năm khi chúa Xuân qua

Đón mùa Hạ tới ao nhà đầy sen

Ngát hương, nở rộ đua chen

Khiến cho phong cảnh thần tiên tuyệt vời.

Phú ông có một gái thôi

Dung nhan mỹ lệ, tính người nết na

Như hoa sen hoá thân ra

Cho nên đời gọi cô là "Liên Hoa",

Tiểu thư nhan sắc mặn mà

Tiếc thay có tật tỏ ra lạ kỳ

Mỗi khi mở miệng nói gì

Chao ơi tiếng nói khác chi sấm rền

Người nghe bị chói tai liền

Nghe lâu sợ sẽ phát điên phát khùng

Vậy mà cô lại lạ lùng

Thích ca, thích hát tưng bừng mãi thôi.

*

Năm nay sen sắp nở rồi

Nhà vua hứng chí sai người tới đây

Báo tin cho phú ông hay

Rằng vua sẽ tới nơi này ngắm hoa.

Thật vinh dự cho cả nhà

Phú ông sửa soạn rất là trang nghiêm

Nhưng ông chợt thấy muộn phiền

Ngay khi nghĩ tới chuyện riêng gia đình

Âm thanh con gái của mình

Mỗi khi cất giọng quả tình khó nghe

Sợ rằng vua sẽ cười chê

Nếu vua nổi giận khó bề yên thân,

Cha con buồn bã vô ngần

Sau cùng cô gái bất thần nghĩ ra:

"Được rồi! Có cách! Thưa cha!

Trong khi vua đến xem hoa nhà mình

Con không nói cứ lặng thinh

Con không lên tiếng gia đình sẽ yên!"

Phú ông nghe đồng ý liền

Thương con có tật tâm hiền xót xa.

Hạ về rực rỡ muôn hoa

Hồ sen toả ngát hương ra khắp vườn

Sắc phô đẹp đẽ lạ thường

Liên Hoa ngắm cảnh vấn vương tâm hồn

Cô lên giọng hát thật buồn

Hoa sen nở rộ cánh vươn đón chào

Thương người con hiếu biết bao

Đẹp người. Đẹp nết. Tật sao lạ lùng!

*

Hôm sau một đám tùy tùng

Đến vườn sửa soạn tưng bừng rước vua

Tới xem hoa nở đúng mùa

Phú ông vinh dự đón chờ cung nghinh

Cô con gái đứng sau mình

Thật hân hạnh cho gia đình biết bao.

Sau khi gia chủ đón chào

Nhà vua dạo gót lối vào hoa viên

Đi quanh ngắm cảnh thần tiên

Dừng chân chợt thấy kề bên chủ nhà

Một cô gái đẹp như hoa

Vua lên tiếng hỏi: "Ai mà đẹp xinh?"

Phú ông kính cẩn tâu trình

Đó là con gái của mình kề bên

Vua xoay qua hỏi cô liền:

"Hãy cho ta biết cô tên là gì?"

Liên Hoa lúng túng kể chi

Sợ mình lên tiếng vua nghe giật mình

Cho nên cô cứ nín thinh

Mặc vua thúc giục cô đành lặng yên,

Phú ông thay thế tâu liền:

"Kính mong bệ hạ cảm phiền thứ tha

Con thần nếu mở miệng ra

Âm thanh rất lớn nghe mà chói tai

Sợ làm náo động mọi người

Gây điều thất lễ cho nơi triều đình!"

Vua nào hiểu thấu sự tình

Cứ luôn ra lệnh cô đành tuân theo.

Liên Hoa cô gái diễm kiều

Buồn sao tiếng nói gây nhiều khó khăn,

Cô lên tiếng, giọng vang ầm

Vua quan và cả phái đoàn thất kinh

Chẳng còn có hứng dạo quanh

Cho nên lần lượt bỏ nhanh ra về.

*

Phú ông buồn khổ não nề

Rồi lâm bệnh nặng, hôn mê, liệt giường

Liên Hoa chan chứa tình thương

Đón thầy, chạy thuốc tìm đường cứu cha

Nhiều thầy thuốc giỏi ghé nhà

Nhưng đều thất bại, thật là nguy nan

Liên Hoa lòng dạ nát tan

Một thầy lớn tuổi khuyên nàng đôi câu:

"Cô nên tìm đến đạo mầu

Thỉnh lời Phật dạy chắc mau an lành!".

Cô bèn đi, chùa vắng tanh

Phật còn giáo hoá nơi thành phố xa

Thầy già đại diện ở nhà

Nghe cô kể lể, thiết tha chỉ bày:

"Ba trăm dặm về phương Tây

Núi cao một dãy nơi này nhấp nhô

Ngọn Long Sơn có một hồ

Dưới hồ cung điện thâm u nhiệm mầu

Một nơi có chỗ thẳm sâu

Nước dòng trong suốt chảy mau ra ngoài

Con nên lặn lội tới nơi

Múc về chữa bệnh cha thời khỏi ngay,

Nếu con uống được nước này

Nước như thần dược chữa hay tuyệt vời

Âm thanh êm dịu lại thôi

Giọng như chim hót ai người sánh ngang!"

Vừa vui sướng, lại ngỡ ngàng

Liên Hoa lạy tạ vội vàng định lui

Chợt nghe thầy khẽ thốt lời:

"Cha con khỏi bệnh do nơi tấm lòng

Vì con hiếu thảo vô cùng

Nước thần ứng nghiệm lạ lùng lắm thay!"

*

Liên Hoa từ tạ đi ngay

Lòng thương cha mãi dâng đầy tim côi

Leo ghềnh thác, vượt núi đồi

Cuối cùng cũng tới được nơi nước thần

Lấy bình múc nước trong ngần

Mong cha khỏi bệnh khấn thầm ơn trên.

Rồi nàng vốc nước uống liền

Nước trong như có phép tiên nhiệm mầu

Giọng nàng êm dịu lại mau

Nàng vui trong dạ hát câu ân tình

Tạ ơn tu sỹ giúp mình

Tạ ơn dòng nước thần linh hồ này

Vội vàng quay gót về ngay

Dâng lên cha uống, thuốc hay vô cùng

Cha lành bệnh, nàng vui mừng.

Vua nghe tin tức lạ lùng loan ra

Một ngày quay lại xem hoa

Khen cô hiếu thảo thật là quý thay!

(phỏng theo bản văn xuôi của CHÂN TỪ)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2013(Xem: 6581)
Em ơi, nếu mộng không thành thì sao ? Mua chai thuốc chuột, uống cho rồi đời. Ngày xưa còn bé, Hoa Lan nghịch ngợm ghê lắm cứ theo bọn con trai leo trèo, chơi đánh kiếm cho đúng câu tiên đoán thần sầu của bà nội. Bà mụ nặn lầm con bé này rồi, phải chi ra thằng cu thì đúng hơn. Do đó Hoa Lan tối ngày chỉ ở trên cây ổi nằm vắt vẻo đong đưa, hát vu vơ mấy câu cải biên bài Duyên Kiếp của chàng nhạc sĩ họ Lầm, rồi thích chí cười vang. Cười đây không có nghĩa là biểu đồng tình với nội dung câu hát ấy đâu, nếu vì một giấc mộng nào đó không thành, dám bưng chai thuốc chuột nốc ừng ực, cái đó không có Hoa Lan rồi đấy, các bạn ạ!
10/10/2013(Xem: 6301)
Để nói về một điều gì thật ồn, thiên hạ vẫn bảo “ồn như cái chợ„ .Thế nhưng với tôi, có một nơi ồn còn hơn cái chợ, đó là ngày họp mặt thầy và trò của trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi tổ chức nhằm vào 26-07-2008.
10/10/2013(Xem: 7348)
Khi tôi biết sẽ định cư tại Thụy Sĩ, cái xứ nhỏ xíu, diện tích chỉ 41.300 cây số vuông, dân số khoảng hơn 7 triệu người, trong đó đã có gần hai triệu người ngoại quốc, tôi thật nản.
25/09/2013(Xem: 10341)
Đang nằm bịnh gần...vãng sanh, có tiếng điện thoại reo, giọng của chị bạn thân: - Đi ...tu không? Tôi phều phào: - Chùa nào? - Tu viện Viên Đức. - A, Thọ Bát Quan Trai đấy hả? - Vâng, xe còn một chỗ trống, sáng mai 7 giờ xuất hành, đi không? - O.K.
25/09/2013(Xem: 14014)
Thế là, dù muốn hay không, tôi vẫn phải nhận thêm một tuổi nữa, và năm nay… Nhâm Thìn là năm tuổi của tôi. Thuở còn bé, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe… ké người lớn nói chuyện với nhau: “Năm tuổi của tôi”. Tôi không rõ năm tuổi là năm gì, ý nghĩa ra sao, nhưng qua câu nói và thái độ khi nói, tôi vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng sợ hãi của các bậc trưởng thượng. Sợ gì nhỉ? Tai nạn? Đau ốm? Mất mát hay chết? Nhưng rồi sau đó có ai chết đâu và có xảy ra chuyện gì đâu. Còn xui xẻo trong năm, nếu có, thì tuổi nào mà tránh được, chả cứ năm tuổi. Thế nhưng, các bác vẫn sợ và e dè để rồi năm đó “án binh bất động” không cựa quậy gì ráo.
25/09/2013(Xem: 9011)
Trong nhà Phật chúng ta hay nghe đến hai chữ Nhân Duyên, hết nhân nọ đến duyên kia trùng trùng duyên khởi. Nhưng chưa ai chịu tỉ mỉ phân loại các nhân duyên kiểu “à la Hoa Lan“ như thế này. Với sư phụ Giác Duyên là duyên Phật pháp, đến chàng Nghịch Duyên nhất định phải là duyên con Tiều, tiếp đến chàng A Còng là duyên “gió cõng đò đưa“. Hôm nay với Thi Thi Hồng Ngọc một cây bút nữ của tờ báo Viên Giác, thuộc hàng con cháu sinh sau đẻ muộn, là duyên “Thiên cơ bất khả lậu“.
24/09/2013(Xem: 4791)
Từ xưa đến nay đã có biết bao nhiêu áng văn tuyệt tác, bao nhiêu bài thơ trữ tình, bao nhiêu ca khúc vinh danh người Mẹ, trong đó bài hát “Lòng Mẹ“ của Y-Vân đã trở thành bất hủ, mỗi lần nghe là mỗi lần cảm thấy xúc động cả tâm can! Riêng tôi, tôi lại muốn viết để ca ngợi người Cô ruột của tôi, cô là hình ảnh của người mẹ thứ hai, dù đã không sinh ra tôi. Mới một tuổi tôi đã mất mẹ, trong khi đó hai anh trai tôi cũng chỉ mới lên bốn và lên hai. Câu nói của ai đó cùng nghe càng thấm thía vô cùng: „Ngày ta đau khổ nhất là ngày ta mất mẹ, lúc ấy ta khóc mà không có mẹ bên cạnh để dỗ dành“.
20/09/2013(Xem: 10166)
Bà Tám( bước ra sân khấu, than): Trời ơi là trời! Cho mượn rồi lại cho mượn, mượn “woài“ không chịu trả, này trời!. Bà con nghĩ có ức cho tôi không. Nhìn cái mặt tôi nè, tôi hiền…khô hà. Nhân từ, đạo đức, tử tế, đàng hoàng nổi tiếng. Hồi đi học tôi được mệnh danh là, em… hiền như ma…cô, à không, hiền như ma…sơ. Bởi hiền hậu nhân đức nên tôi mới chọn cho mình cái nghề thiệt là cao quí: cho vay lấy lãi.Cho mượn 100 lấy lời có 50 mỗi tháng, nhiều… nhít gì mà…đứa nào vay cũng quịt cả lời lẫn vốn của tôi. Được rồi, lần này tôi không thể hiền nữa đâu, hiền quá chúng lờn mặt hà.Tôi phải tới nhà thằng Tư…xiết đồ nó mới đã nư giận!( nói xong ngoe nguẩy đi vô )