15. Tiểu Thư Liên Hoa

29/11/201115:17(Xem: 7871)
15. Tiểu Thư Liên Hoa
TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO
TRUYỆN THƠ - TẬP 3
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương
xuất bản 2004

(15)

TIỂU THƯ LIÊN HOA

Ngày xưa có một phú ông

Tuy nhiều tiền bạc nhưng không khinh người

Sống lương thiện cả cuộc đời

Thú vui tao nhã thích loài hoa sen,

Ao sen vây khắp bốn bên

Nhà ông ở giữa một miền đầy hoa

Mỗi năm khi chúa Xuân qua

Đón mùa Hạ tới ao nhà đầy sen

Ngát hương, nở rộ đua chen

Khiến cho phong cảnh thần tiên tuyệt vời.

Phú ông có một gái thôi

Dung nhan mỹ lệ, tính người nết na

Như hoa sen hoá thân ra

Cho nên đời gọi cô là "Liên Hoa",

Tiểu thư nhan sắc mặn mà

Tiếc thay có tật tỏ ra lạ kỳ

Mỗi khi mở miệng nói gì

Chao ơi tiếng nói khác chi sấm rền

Người nghe bị chói tai liền

Nghe lâu sợ sẽ phát điên phát khùng

Vậy mà cô lại lạ lùng

Thích ca, thích hát tưng bừng mãi thôi.

*

Năm nay sen sắp nở rồi

Nhà vua hứng chí sai người tới đây

Báo tin cho phú ông hay

Rằng vua sẽ tới nơi này ngắm hoa.

Thật vinh dự cho cả nhà

Phú ông sửa soạn rất là trang nghiêm

Nhưng ông chợt thấy muộn phiền

Ngay khi nghĩ tới chuyện riêng gia đình

Âm thanh con gái của mình

Mỗi khi cất giọng quả tình khó nghe

Sợ rằng vua sẽ cười chê

Nếu vua nổi giận khó bề yên thân,

Cha con buồn bã vô ngần

Sau cùng cô gái bất thần nghĩ ra:

"Được rồi! Có cách! Thưa cha!

Trong khi vua đến xem hoa nhà mình

Con không nói cứ lặng thinh

Con không lên tiếng gia đình sẽ yên!"

Phú ông nghe đồng ý liền

Thương con có tật tâm hiền xót xa.

Hạ về rực rỡ muôn hoa

Hồ sen toả ngát hương ra khắp vườn

Sắc phô đẹp đẽ lạ thường

Liên Hoa ngắm cảnh vấn vương tâm hồn

Cô lên giọng hát thật buồn

Hoa sen nở rộ cánh vươn đón chào

Thương người con hiếu biết bao

Đẹp người. Đẹp nết. Tật sao lạ lùng!

*

Hôm sau một đám tùy tùng

Đến vườn sửa soạn tưng bừng rước vua

Tới xem hoa nở đúng mùa

Phú ông vinh dự đón chờ cung nghinh

Cô con gái đứng sau mình

Thật hân hạnh cho gia đình biết bao.

Sau khi gia chủ đón chào

Nhà vua dạo gót lối vào hoa viên

Đi quanh ngắm cảnh thần tiên

Dừng chân chợt thấy kề bên chủ nhà

Một cô gái đẹp như hoa

Vua lên tiếng hỏi: "Ai mà đẹp xinh?"

Phú ông kính cẩn tâu trình

Đó là con gái của mình kề bên

Vua xoay qua hỏi cô liền:

"Hãy cho ta biết cô tên là gì?"

Liên Hoa lúng túng kể chi

Sợ mình lên tiếng vua nghe giật mình

Cho nên cô cứ nín thinh

Mặc vua thúc giục cô đành lặng yên,

Phú ông thay thế tâu liền:

"Kính mong bệ hạ cảm phiền thứ tha

Con thần nếu mở miệng ra

Âm thanh rất lớn nghe mà chói tai

Sợ làm náo động mọi người

Gây điều thất lễ cho nơi triều đình!"

Vua nào hiểu thấu sự tình

Cứ luôn ra lệnh cô đành tuân theo.

Liên Hoa cô gái diễm kiều

Buồn sao tiếng nói gây nhiều khó khăn,

Cô lên tiếng, giọng vang ầm

Vua quan và cả phái đoàn thất kinh

Chẳng còn có hứng dạo quanh

Cho nên lần lượt bỏ nhanh ra về.

*

Phú ông buồn khổ não nề

Rồi lâm bệnh nặng, hôn mê, liệt giường

Liên Hoa chan chứa tình thương

Đón thầy, chạy thuốc tìm đường cứu cha

Nhiều thầy thuốc giỏi ghé nhà

Nhưng đều thất bại, thật là nguy nan

Liên Hoa lòng dạ nát tan

Một thầy lớn tuổi khuyên nàng đôi câu:

"Cô nên tìm đến đạo mầu

Thỉnh lời Phật dạy chắc mau an lành!".

Cô bèn đi, chùa vắng tanh

Phật còn giáo hoá nơi thành phố xa

Thầy già đại diện ở nhà

Nghe cô kể lể, thiết tha chỉ bày:

"Ba trăm dặm về phương Tây

Núi cao một dãy nơi này nhấp nhô

Ngọn Long Sơn có một hồ

Dưới hồ cung điện thâm u nhiệm mầu

Một nơi có chỗ thẳm sâu

Nước dòng trong suốt chảy mau ra ngoài

Con nên lặn lội tới nơi

Múc về chữa bệnh cha thời khỏi ngay,

Nếu con uống được nước này

Nước như thần dược chữa hay tuyệt vời

Âm thanh êm dịu lại thôi

Giọng như chim hót ai người sánh ngang!"

Vừa vui sướng, lại ngỡ ngàng

Liên Hoa lạy tạ vội vàng định lui

Chợt nghe thầy khẽ thốt lời:

"Cha con khỏi bệnh do nơi tấm lòng

Vì con hiếu thảo vô cùng

Nước thần ứng nghiệm lạ lùng lắm thay!"

*

Liên Hoa từ tạ đi ngay

Lòng thương cha mãi dâng đầy tim côi

Leo ghềnh thác, vượt núi đồi

Cuối cùng cũng tới được nơi nước thần

Lấy bình múc nước trong ngần

Mong cha khỏi bệnh khấn thầm ơn trên.

Rồi nàng vốc nước uống liền

Nước trong như có phép tiên nhiệm mầu

Giọng nàng êm dịu lại mau

Nàng vui trong dạ hát câu ân tình

Tạ ơn tu sỹ giúp mình

Tạ ơn dòng nước thần linh hồ này

Vội vàng quay gót về ngay

Dâng lên cha uống, thuốc hay vô cùng

Cha lành bệnh, nàng vui mừng.

Vua nghe tin tức lạ lùng loan ra

Một ngày quay lại xem hoa

Khen cô hiếu thảo thật là quý thay!

(phỏng theo bản văn xuôi của CHÂN TỪ)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/10/2010(Xem: 4328)
Ngày xưa, vào hồi Tây Sơn khởi nghĩa, có một chàng trai người vùng Đồng Nai, có tài cả văn lẫn võ, đã vung gươm hưởng ứng sự bất bình của thiên hạ.
16/10/2010(Xem: 4449)
Ngày xửa... Ngày xưa... Có một cô bé rất giàu lòng yêu thương. Cô yêu bố mẹ mình, chị mình đã đành, cô còn yêu cả bà con quanh xóm...
15/10/2010(Xem: 4315)
Một danh tướng về già muốn tặng thanh kiếm báu của mình cho một tướng quân ở xa. Ông giao trọng trách đó cho một gia nhân, cũng là một tay kiếm xuất chúng. Cẩn thận như vậy, ông vẫn không yên lòng, nghĩ rằng kiếm sĩ này chưa chắc đã đủ chín chắn để giữ kiếm không bị cướp dọc đường. Thanh kiếm không những quý về chất thép mà còn quý vì chuôi kiếm có nạm vàng và ngọc vua ban.
13/10/2010(Xem: 4343)
Có hai vợ chồng một ông già tên là Dã Tràng. Trong vườn họ có một hang rắn. Thường ngày làm cỏ gần đấy, ông già vẫn thấy có một cặp vợ chồng rắn...
13/10/2010(Xem: 6221)
Vào Thứ Sáu, ngày 8 tháng 10 năm 2010, Ủy Ban Giải Nobel Hòa Bình Na Uy đã công bố giải Nobel Hòa Bình năm 2010 được trao cho Lưu Hiểu Ba. Lưu Hiểu Ba, sinh năm 1955 tại thủ phủ Trường Xuân của tỉnh Cát Lâm ở đông bắc Trung Quốc, là nhà tranh đấu bất bạo động cho tự do, dân chủ và nhân quyền tại Trung Quốc. Ông đã từng tham gia phong trào sinh viên đấu tranh trong biến cố Thiên An Môn năm 1989 và sau đó liên tục bị sách nhiễu, quản chế tại gia và tù tội. Ngày 8 tháng 12 năm 2008, ông đã bị bắt vì cùng một số nhà tranh đấu dân chủ và nhân quyền Trung Quốc công bố Hiến Chương 2008 đòi xóa bỏ chế độ cai trị độc đảng để tiến tới một xã hội dân chủ cho Trung Quốc. Hiến Chương 2008 cho đến nay đã có hơn 8,500 người tham gia ký tên. Vì Hiến Chương 2008, Lưu Hiểu Ba đã bị chính quyền cộng sản Trung Quốc kết án 11 năm tù. Hiện ông vẫn còn ngồi tù ở Liễu Ninh, Trung Quốc.
11/10/2010(Xem: 4887)
Không ngờ tôi lại có được duyên lành đi chung với Thầy Trụ Trì Chùa Tâm Giác một đoạn đường khá xa. Tôi vẫn thường hay đến chùa, vãn hay gặp Thầy nhưng lúc nào Thầy cũng „Phật sự đa đoan“ nên tôi có rất ít thì giờ gần gũi và tiếp xúc với Thầy nhiều. Chuyến đi này thật hữu ích cho tôi vô cùng, tôi đã nghe và thấm nhuần được rất nhiều điều về Giáo lý Phật Đà - một niềm tin mà tôi luôn luôn tôn thờ và say mê khi vừa mới lớn cho đến tận bây giờ và cũng nhờ Thầy mà đoạn đường đi về 260 km không còn xa vời vợi nữa.
07/10/2010(Xem: 4957)
Hiện nay, truyền thuyết Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài được lưu truyền dưới nhiều hình thức nghệ thuật khác như kể chuyện, ca dao, truyền kỳ, kịch, khúc nghệ, âm nhạc, v.v
05/10/2010(Xem: 4796)
Năm Tiết Đào lên tám, một hôm vào mùa thu, Tiết Đào đứng chơi bên cạnh cha, gần một cây ngô đồng. Cây đã già, cành lá sum sê đứng sừng sững trước nhà...
05/10/2010(Xem: 4988)
Kiều bào hơn 30 quốc gia trên thế giới đã về Thủ đô nhân mùa lễ hội kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà nội. Ngày 30/9, tất cả đã có mặt, và được đón về khách sạn Kim Liên. Ngày mồng 1 và mồng 2 tháng 10, tất cả các đoàn Kiều bào được tập dợt tại đường Bắc Sơn, sơ duyệt diễu hành tại Quảng trường Ba Đình. Và những ngày sau đó được Ban Tổ chức đưa đi thăm viếng thắng cảnh, các khu di tích có liên quan đến triều đại Thánh Vương Lý Thái Tổ.