06. Xâu Ngọc... Nước

29/11/201115:17(Xem: 7484)
06. Xâu Ngọc... Nước
TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO
TRUYỆN THƠ - TẬP 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương tái bản 2002

(6)

Xâu Ngọc... Nước

Hoàng cung cảnh đẹp vô cùng

Hoa thơm, cỏ lạ một vùng tươi xinh

Có hòn non bộ hữu tình

Có hồ bán nguyệt in hình trời mây

Mưa nhè nhẹ, gió hây hây

Muôn chim đua hót ngất ngây lòng người.

Bên mành Công Chúa đang ngồi

Nụ cười trong trắng, tuổi đời ngây thơ

Cảnh vườn Thượng Uyển như mơ

Nhưng Nàng đưa mắt thờ ơ ngắm nhìn

Quá quen cảnh vật ngoài hiên

Nên Nàng mơ mộng về miền xa xôi

Thả hồn mơ cảnh lạ đời

Khác hơn mọi thứ ở nơi cung đình.

*

Hạt mưa lất phất qua mành

Rơi trên mái ngói men xanh hiên ngoài

Ðọng thành dòng nhỏ chảy dài

Buông từng giọt xuống rãnh nơi thềm nhà,

Giọt mưa rọi nắng vàng pha

Nở thành bóng nước như hoa tuyệt vời

Sắc mầu kỳ ảo rạng ngời

Giống muôn hạt ngọc hiếm nơi dương trần.

*

Mặt Công Chúa chợt sáng ngần

Nàng nhìn bóng nước nghĩ thầm: "Ðẹp thay!

Ta nhiều châu báu trong tay

Nhưng so với "ngọc nước" này kém xa

Ước gì ai tặng cho ta

Một tràng chuỗi kết toàn là ngọc đây

Ðeo lên trang điểm cổ này

Biết bao hạnh phúc dâng đầy tim côi!".

*

Khi mưa trên mái tạnh rồi

Nước ngưng lòng rãnh. Ôi thôi còn gì!

Bao hình bóng nước biến đi

Còn đâu ngọc quý! Còn chi mộng hờ!

Tâm hồn Công Chúa ngẩn ngơ

U buồn nét mặt! Thẫn thờ con tim!

Về phòng đóng cửa, im lìm,

Vội vàng cung nữ báo tin triều đình.

Ðức Vua, Hoàng Hậu hoảng kinh

Tưởng Nàng bệnh nặng, xót tình con yêu

Thường nâng niu, vốn nuông chiều

Nên cùng gạn hỏi đủ điều hồi lâu.

E dè Công Chúa cúi đầu

Lời hoa thỏ thẻ trình tâu ý mình

Muốn tràng "ngọc nước" đẹp xinh

Bồng bềnh trên rãnh, kết thành chuỗi đeo.

*

Vua vui vẻ nói: "Con yêu!

Ðó là bóng nước mưa chiều tạo ra

Tuy trông đẹp tựa ngọc ngà

Kết đâu thành chuỗi! Chỉ là giả thôi!

Ta nhiều ngọc hiếm trên đời

Cho con ngọc thật chứa nơi kho tàng!"

Vua sai mang ngọc cho Nàng

Nhưng nào Công Chúa có màng đến đâu

Chỉ đòi "ngọc nước" muôn mầu

Giờ đây thất vọng, âu sầu ngày đêm

Bệnh tình càng trở nặng thêm

Vua và Hoàng Hậu muộn phiền lo âu.

*

Thế rồi nhân một buổi chầu

Vua, Quan họp lại cùng nhau luận bàn

Làm sao chữa bệnh cho Nàng,

Triều thần lúng túng không phương kế nào.

Vua đòi thợ ngọc giỏi vào

Lệnh theo bóng nước sắc mầu long lanh

Mà làm ra ngọc đẹp xinh

Ðể xâu thành chuỗi đem trình lên Vua.

Bao nhiêu thợ giỏi chịu thua

Làm sao chuốt ngọc đẹp như bóng hình!

Vua mong Công Chúa chóng lành

Nghìn vàng treo thưởng tìm danh y về.

*

Rồi vào một buổi sáng kia

Có người thợ ngọc xin đi vào chầu

Già đời, trắng tóc, bạc râu

Sau khi nghe chuyện Cụ tâu đôi lời:

"Ðây là tâm bệnh mà thôi

Thuốc thang điều trị không đời nào xong

Bệnh tình Công Chúa trong cung

Hạ thần có cách. Chữa mong khỏi liền!"

Vua Cha mừng rỡ vô biên

Ði tìm Công Chúa báo tin: "Có người

Xâu được ngọc quý thật tài!"

Nàng nghe vội nở nụ cười. Mộng mơ.

*

Hôm sau được dịp trời mưa

Bao nhiêu "ngọc nước" trôi bờ rãnh hoa

Cụ già tâu với Vua Cha

Xin mời Công Chúa ghé ra trước thềm

Cụ thưa: "Tôi mắt kèm nhèm

Ngọc nào tốt xấu khó nhìn ra thay

Xin nhờ Công Chúa khéo tay

Lại thêm tinh mắt, ra đây lựa giùm!"

Long lanh bóng nước từng chùm

Trôi trên bờ rãnh chập chùng nối nhau

Tựa như ngọc quý muôn mầu

Tiếc thay chạm đến tan mau không ngờ!

Nàng Công Chúa tiếc ngẩn ngơ

Nhanh tay cố vớt hàng giờ uổng công.

Hồi lâu chán nản trong lòng

Xoay qua lên tiếng thưa cùng Vua Cha:

"Thứ này chẳng đáng ước mơ

Chỉ là hình dáng phô ra bên ngoài

Toàn là giả tạo mà thôi

Con không ưa thích nữa rồi! Thưa Cha!"

Nàng Công Chúa tỉnh ngộ ra

Thẹn thùng về chuyện vừa qua vô vàn.

*

Phật quay qua Ngài A Nan

Và cùng đại chúng khẽ ban lời vàng:

"Vật chi thể chất rõ ràng

Lại thêm hình tướng sẽ càng mau tan:

Bồng bềnh như bóng trôi ngang

Chập chờn như dải nắng vàng trong mưa

Mà nai khao khát thích ưa

Tưởng lầm là nước vội đua nhau dành!"

*

Sắc thân ngũ ấm chúng sanh

Nếu mà quán tưởng như vành nắng kia

Quán như bóng nước tan đi

Thoát vòng sanh tử! Còn chi luân hồi!

(phỏng theo bản văn xuôi

của Trí Hiền)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/2011(Xem: 14035)
Mỹ Uyên tần ngần đứng trước cổng Tam quan chùa, lâu lắm rồi vì nhiều lý do nàng đã không đến đây dù rằng mỗi kỳ lễ Tết nàng đều từ thành phố về nhà thăm cha mẹ và nhà nàng cách chùa không xa lắm. Dù sao, ngôi chùa này với nàng cũng có biết bao kỷ niệm êm đềm thời thơ ấu.
26/04/2011(Xem: 6253)
Ai đã từng đọc tác phẩm “Đoạn Trường Tân Thanh“ tức “Truyện Kiều“ của đại thi hào Nguyễn Du mà chẳng biết Hoạn Thư, người đàn bà “biết ghen“ thông minh vào bậc nhất nhì trên đời. Hoạn Thư thì quá nổi tiếng rồi (nhưng chẳng biết trên đời có thật hay không?), bây giờ thì tôi xin được kể về một Hoạn Thư khác hoàn toàn có thật, thật như mặt trời mọc ở đằng đông và lặn ở đằng tây vậy.
26/04/2011(Xem: 4379)
Một buổi tối, chàng đánh trống trẻ tuổi đi một mình giữa cánh đồng. Tới bên một cái hồ, anh thấy trên bờ ba chiếc áo trắng của ai vứt đó.
26/04/2011(Xem: 4184)
Xưa có một người trước khi đi xa từ biệt ba con gái, hỏi các con muốn lấy quà gì. Cô cả muốn lấy ngọc, cô thứ hai xin kim cương, cô út nói...
26/04/2011(Xem: 4802)
Xưa có một người lính như vậy bị thải hồi. Bác ta không học được nghề gì nên không kiếm tiền được, đành đi lang thang ăn xin thiên hạ.
26/04/2011(Xem: 4460)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống cô quạnh trong một túp lều gianh. Trước cửa là một cái vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng.
26/04/2011(Xem: 4301)
Ngày xưa có một ông vua trị vì vào thời nào, tên là gì, tôi không nhớ rõ nữa. Vua không có con trai, chỉ có độc một cô con gái, luôn luôn đau ốm...
25/04/2011(Xem: 5481)
Ông Tư bị ung thư và biết chắc không thể sống lâu hơn sáu tháng. Ông bình tỉnh chờ cái chết, và vui vẻ sống những ngày ngắn ngủi còn lại, mà không bi ai, không sợ hãi. Ông muốn sau khi chết, gia đình làm đám tang theo ý riêng của ông. Bà vợ nghe dặn dò cách thức làm đám tang kỳ dị, thì nói giọng buồn, với đôi mắt cầu khẩn: - Em nghe nói ngày xưa ở Huế, người đàn bà đầu tiên đi xe đạp, bị cả thành phố phỉ nhổ, xem như là Me Tây, như kẽ phá hoại phong hóa nơi đất thần kinh. Cho đến khi chiếc xe gắn máy hiệu “Velo solex” ra đời, người đàn bà đầu tiên xữ dụng, cũng bị xem như là thứ côn đồ, cao bồi du đảng, chẵng ai dám giao du thân mật. Đến như bà Thu, vốn là một công chúa, dù là con của vị phế đế, là người đàn bà có xe hơi, và lái xe hơi dầu tiên ở Huế, cũng bị thiên hạ nghi ngờ oan ức đến cái đức hạnh của bà, mà suốt đời không kiếm được một tấm chồng. Thế mà bây giờ, anh bảo em làm đám tang khác thiên hạ, không giống ai, thì chịu sao nỗi lời tiếu đàm của bà con, họ hàng! Ông Tư cười,
24/04/2011(Xem: 17622)
Trên đời này, hạnh phúc và khổ đau; chiến tranh và hòa bình; giàu và nghèo… nếu chúng ta chịu khó tu tập một chút và giữ tâm thật bình thản, chúng ta sẽ khám phá ra nhiều điều hay vô cùng.
19/04/2011(Xem: 9966)
Như sen nở dưới mặt trời Vươn cao mặt nước, xa nơi bùn lầy, ưu tiên truyền đạo giờ đây Khai tâm những kẻ loay hoay tìm đường