20. Cái chết của đàn bà

26/03/201108:33(Xem: 12214)
20. Cái chết của đàn bà

CHUYỆN PHẬT ĐỜI XƯA
Đoàn Trung Còn biên soạn, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

CÁI CHẾT CỦA ĐÀN BÀ

Thuở xưa, có một lần công chúa con Long vương lên trần thế đi chơi, rủi bị đám trẻ chăn bò tinh nghịch bắt trói và đánh đập. Vị vua trong nước ấy đi ngang qua, thấy vậy liền sai quân cản đám chăn bò lại, mở trói thả cô bé ra.

Cô về đến thủy cung, khóc lóc với cha. Long vương hỏi rằng: “Sao con khóc?” Công chúa nói: “Con đi chơi trên trần, bị ông vua đánh con.” Long vương nói: “Các bậc vua chúa vốn hiền từ, đức độ, có lý nào lại vô cớ đánh con?”

Rồi Long vương chờ đến tối, hoá làm một con rắn nhỏ, bò vào trong cung, đến gần giường ngủ của vua, nghe vua nói với hoàng hậu rằng: “Hôm nay trẫm đi ra ngoài thành, gặp đám chăn bò đánh một cô bé, trẫm đã cứu lấy và thả nó ra.”

Hôm sau, Long vương hiện thành hình người, đến gặp vua tâu rằng: “Bệ hạ có ơn rất lớn với tôi. Đứa bé gái bị người ta đánh đập được bệ hạ giải cứu hôm qua chính là con gái tôi. Tôi đây là Long vương, vậy bệ hạ có mong muốn điều chi, tôi hứa sẽ giúp cho.”

Vua nói: “Những đồ quý giá trong cung trẫm đã có nhiều, không cần thêm gì nữa. Bây giờ trẫm chỉ muốn hiểu được tiếng nói của các loài cầm thú.” Long vương nói: “Được, vậy thì trong bảy ngày, bệ hạ phải ăn chay và giữ mình trong sạch, tinh khiết. Sau bảy ngày, tôi sẽ giúp cho bệ hạ nghe hiểu tiếng các loài cầm thú. Nhưng bệ hạ không được để lộ việc này cho ai biết.”

Vua làm đúng theo lời Long vương. Quả nhiên, từ đó vua nghe hiểu được tiếng nói của các loài cầm thú.

Một hôm, vua đang dạo chơi với hoàng hậu ngoài vườn, thấy có một đôi bướm vờn bay gần đó. Vua nghe con bướm cái bảo với con bướm đực kiếm đồ cho nó ăn. Con đực nói: “Ai lo phận nấy, không ai lại kiếm giúp cho ai.” Bướm cái năn nỉ rằng, vì nó có chửa nên bay xa không được. Vua thích quá bật cười to.

Hoàng hậu hỏi: “Vì sao bệ hạ cười?” Bà hỏi luôn ba lần, vua cũng cứ đáp rằng không thể nói được. Hoàng hậu giận nói: “Nếu bệ hạ không nói cho tôi biết, tôi sẽ tự vẫn cho bệ hạ coi.” Vua vẫn không thể nói ra, lòng buồn chẳng biết làm sao mới bỏ ra ngoài thành đi dạo. Đến một chỗ ven sông cỏ cây xanh tốt liền đứng đó ngắm cảnh.

Long vương biết chỗ khó xử trong lòng vua, liền hoá ra một bầy cừu đang lội ngang sông. Một con cừu cái nói với con cừu đực rằng: “Anh ơi! Lại đây dìu em đi với.” Cừu đực đáp: “Cứ gắng sức lội đi, gọi ta mà làm gì?” Cừu cái nói: “Nếu anh không lại đây dìu em đi, em sẽ tự vẫn cho anh coi. Anh không thấy như tấm lòng ông vua sao? Như vợ ông ấy mà tự vẫn, ông ấy sẽ buồn mà chết theo đấy.” Cừu đực đáp: “Ông vua ấy là kẻ điên nên mới chết vì đàn bà. Như em có muốn chết thì cứ chết, ở đây còn cả trăm con cừu cái, ta lại không chọn được con nào hay sao?”

Vua nghe câu chuyện đối đáp ấy chợt có chỗ hiểu ra, tự nghĩ rằng: “Ta làm vua một nước lớn mà trí khôn không bằng một con cừu.”

Khi vua trở về cung, hoàng hậu lại nói rằng: “Nếu bệ hạ không nói cho tôi biết vì sao bệ hạ cười, thì tôi sẽ chết liền nơi đây.” Vua đáp: “Thì nàng cứ chết đi, trong cung của ta còn bao nhiêu là mỹ nữ, chả lẽ không chọn được người nào hay sao?”

Lạ thay, thế mà hoàng hậu vẫn không chịu chết!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 8110)
Đến mùa vía Bà Núi Sam, Châu Đốc, hàng ngàn người lũ lượt kéo nhau về lạy Bà, cầu mua may, bán đắc, làm ăn thịnh đạt và sinh con theo ý muốn...
10/04/2013(Xem: 9119)
Trên đê Yên Phụ một buổi chiều mùa hạ. Nước sông Nhị Hà mới bắt đầu lên to, cuồn cuộn chảy, tưởng muốn lôi ...
10/04/2013(Xem: 8246)
Mùa đông năm ấy tuyết không rơi nhiều, nhưng cái lạnh vẫn theo sương khói ùa về làm xác xơ thêm cho khu rừng mới trải qua một mùa dông bão kéo dài trước đó. Dân trong vùng cũng đang bị nạn dịch cúm. Lúc này mọi người kéo nhau vào rừng tìm hái cỏ thuốc, và những gì có thể ăn được cho qua cơn đói lạnh ngặt nghèo.
10/04/2013(Xem: 8780)
Cánh rừng già đang trải qua một mùa đông dài khắc nghiệt. Cây cỏ xác xơ … cảnh vật chìm sâu trong lớp tuyết trắng dày đặc. Chỉ có những thân cổ thụ...
10/04/2013(Xem: 7690)
Thuở xưa, trong một thành nọ, có một ngôi chùa tên là Viên Âm, mỗi ngày có rất nhiều người đến thắp hương lễ Phật, nên chùa cũng rất hưng thịnh...
10/04/2013(Xem: 7680)
Nắng lên cao, nắng chiếu ngút ngàn quanh các triền núi hoang vu làm khô ráo mấy hạt sương mai còn đọng lại trên những ngọn cây. Càng đi lên...
10/04/2013(Xem: 7456)
Cổng Chùa hiện dần ra trên con đường đất quen thuộc. Trời trưa nắng gắt, thỉnh thoảng từng cơn gió lốc thổi đến, hất tung bụi mù và cuốn theo mấy ...
10/04/2013(Xem: 7224)
_Ồ! sen ở đây nở rộ, trông đẹp quá! Ai đi ngang qua ao sen nhà chùa cũng đều cất tiếng nói như vậy.
10/04/2013(Xem: 7695)
Mùa đông về làm cho ngọn đồi thông thêm rộng thoáng. Không một chiếc lá cây rơi rụng. Không một bóng người lui tới để nghe tiếng bước chân ...
10/04/2013(Xem: 7095)
Chú Tiểu Minh nhặt được chú chim con lúc chiều khi đang cúng thí thực. Con chim run rẩy sà xuống như chiếc lá khô rơi rụng trong buổi chiều tà. Nó cùng bầy với lũ chim được phóng sanh hồi sáng này. Nhưng lại quá kiệt sức nên không thể bay xa được. Động lòng, chú mang chim về liêu mình để chăm sóc và cho ăn.