27. Mảnh vườn của Pete

26/02/201116:28(Xem: 8611)
27. Mảnh vườn của Pete

NHỮNG BÀI HỌC BÌNH DỊ
Minh Nguyên biên dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Mảnh vườn của Pete

Có một góc đường phố nhộn nhịp bên cạnh một trạm xe buýt, nơi mà những đứa trẻ chuyển xe buýt trên đường đi học. Góc đường này không thể nào gọi là một địa điểm xinh đẹp được. Có rất nhiều tiếng ồn xe cộ và bên cạnh những tòa nhà màu xám khó ưa. Thật ra thì nó không được quan tâm, chăm sóc đúng mức. Tuy nhiên, ở đó có một mảnh vườn xinh đẹp. Mảnh vườn nhỏ ấy được gọi là “Mảnh vườn của Pete”, vì Pete đã tạo ra nó trong khoảng thời gian 9 phút rưỡi.

Pete là một trong những đứa trẻ phải đợi chờ 9 phút rưỡi mỗi ngày ở đấy để chuyển xe buýt. Mảnh vườn không phải là một chỗ thích thú và dễ chịu để có thể bước ra. Trạm xe buýt thì ồn ào và có mùi xăng xông lên. Ở đó từng có một khu vườn, nhưng bây giờ thì nó là nơi chướng mắt. Trẻ em và người lớn đã vứt những cái lon nước uống ở đó sau khi họ dùng xong, cùng với những giấy bọc bánh mì và những cái hộp đựng thịt gà rán. Ai đó đã viết những lời chửi rủa, những điều mà Pete cho là khá thô tục, lên các bức tường. Nó không phải là địa điểm tốt để trải qua 9 phút rưỡi vào mỗi ngày đi học khi tất cả các em học sinh muốn về nhà cho nhanh.

Nhưng Pete phải đứng đó. Cậu ta không có sự lựa chọn nào khác, nếu cậu muốn về nhà thì đây là con đường duy nhất.

Cậu cảm thấy như là cậu ta đang lãng phí cuộc sống của mình. Không có gì để nhìn, không có gì để suy nghĩ, không có gì để cầm, và ngồi bó chân như thế mỗi ngày khiến cho cậu muốn phát khùng. Cậu bé biết là cậu ta không thể làm gì để có thể thay đổi lịch chạy của công ty xe buýt, nhưng, cậu bé bắt đầu nghĩ, cậu có thể làm cho 9 phút rưỡi của mình trở nên có ý nghĩa hơn cho bản thân và cho người khác.

Cậu ta đã xin mẹ những cái túi đựng rác và những đôi găng tay làm vườn. Tuần đó, cậu mang đôi găng tay vào và lấp đầy 9 phút rưỡi mỗi ngày của mình bằng cách nhặt rác bỏ vào trong những cái túi.

– Này bạn, bạn điên hay sao vậy? – Những bạn cùng lớp của Pete trêu chọc. – Bạn sẽ thay đổi được gì nào? Tại sao bạn lãng phí thời gian như thế?

Họ không biết rằng Pete đã lãng phí thời gian rất nhiều khi ngồi không ở đó.

Vào cuối tuần, cậu nhờ bố chở đến đó và thu gom những cái túi rồi đem chúng đến bãi rác. Vào ngày thứ hai, mảnh đất trông sạch sẽ và đẹp hơn nhiều.

Và tuần tiếp theo đó, Pete bắt đầu nhổ những cây cỏ dại xung quanh các cây già cỗi, đã bị che khuất đằng sau những thứ rác rưởi và cỏ dại. Một trong những người bạn của Pete cũng cảm thấy chán khi phải trải qua chín phút rưỡi mỗi ngày mà không làm gì đã đến giúp. Mẹ và bố của Pete đã đến đó vào cuối tuần để thu gom một đống túi, cắt xén những bụi hoa hồng già đã nhiều năm không ai trông thấy, và đưa ra cho Pete một số gợi ý chăm sóc.

Không lâu sau đó mảnh đất ấy trông đẹp hơn nhiều, nhưng những lời chửi rủa, những chữ thô tục trên bức tường ở phía sau thật sự khiến Pete khó chịu. Chúng dường như làm giảm đi giá trị những gì cậu ta đã làm.

– Con có thể làm gì? Pete hỏi bố.

– Con muốn làm gì?

Bố cậu hỏi lại, đẩy vấn đề trở về cho Pete.

Pete nảy ra một ý tưởng. Cậu bắt đầu dành dụm túi tiền của mình. Rồi cậu nhờ bố đến xin với ông chủ của tòa nhà để sơn lại bức tường, và ông ấy đã nhanh chóng chấp thuận. Cậu đi đến tiệm bán đồ gia dụng để mua các thùng xịt sơn bằng chính số tiền đã dành dụm của mình. Ở trên tường, cậu đã phác thảo một bức bích họa bằng phấn để che tất cả những chữ nhơ bẩn, và khi cậu bắt đầu pha những bình xịt sơn để vẽ thì có nhiều bạn cùng trường của cậu cũng muốn tham gia trong 9 phút rưỡi mỗi ngày của họ.

Bây giờ thì cả nhóm trẻ con khá tự hào về mảnh vườn ấy, và họ tin chắc là sẽ không có những trẻ em hay người lớn khác làm bẩn mảnh đất ấy nữa. Chúng tưới những cây hoa hồng thường xuyên, chúng đã trồng những bông hoa tươi tắn, và một trong số những người bố của bọn trẻ đã cho chúng một chiếc xích đu cũ, chúng đã sơn lại và đặt ở mảnh vườn ấy. Chúng đi dạo trong mảnh vườn trong khi phải chờ đợi chuyến xe buýt tiếp theo. Chúng nhặt rác, nhổ một vài cây cỏ, và ngồi ghế xích đu. Và đôi khi bạn đi qua đó, bạn thậm chí có thể thấy có cả người lớn đang ngồi ghế xích đu giữa những cây hoa hồng.

Tuy nhiên, vào một ngày chủ nhật nọ, khi đang ngồi trên xe buýt đến trường, Pete đã rất lấy làm ngạc nhiên. Như thường lệ, cậu ta nhìn về phía mảnh vườn. Có cái gì đó đã thay đổi. Có một biển hiệu ở trước mảnh vườn. Những người bạn của cậu đã làm nó, trên đó viết: “Mảnh vườn của Pete”.

George W. Burns

Nguồn: 101 Healing Stories for Children and Teens. – George W. Burns, John Wiley & Sons Publisher, Canada, 2005.


Cậu bé khôn ngoan

Một cậu bé tiến đền gần tiệm thuốc tây và dùng một thùng các-tông cứng (loại để đựng các lon soda) đặt ngay bên dưới chân máy điện thoại công cộng. Rồi cậu ta leo lên đứng trên thùng các-tông để có thể với đến những nút bấm trên điện thoại. Cậu nhấn vào bảy con số.

Người chủ tiệm thuốc tây quan sát và lắng nghe cuộc đàm thoại.

Cậu bé hỏi:

– Thưa bà, bà có thể dành cho tôi công việc cắt cỏ cho thảm cỏ của bà không?

Người phụ nữ trả lời:

– Tôi đã có người cắt cỏ cho thảm cỏ của mình rồi.

Cậu bé nói:

– Thưa bà, tôi sẽ cắt thảm cỏ của bà với giá bằng phân nửa giá của người đang cắt cỏ cho bà bây giờ.

Người phụ nữ đáp lại:

– Tôi rất hài lòng với người đang cắt cỏ cho thảm cỏ của mình.

Cậu bé tỏ ra kiên nhẫn hơn và nói:

– Thưa bà, thậm chí tôi sẽ quét dọn lề đường và lối đi bộ cho bà, và những việc khác nữa. Vào chủ nhật bà sẽ có một thảm cỏ đẹp nhất trong tất cả các thảm cỏ của bãi biển North Palm ở Florida này.

Và người phụ nữ vẫn từ chối.

Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt và gác máy điện thoại.

Người chủ tiệm thuốc nãy giờ lắng nghe tất cả nội dung cuộc đàm thoại, đi đến bên cậu bé và nói:

– Này cháu, chú thích thái độ của cháu, chú thích tinh thần lạc quan đó và muốn dành cho cháu một công việc.

Cậu bé đáp lại:

– Cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ là đang kiểm tra lại khả năng làm việc của mình và chất lượng công việc mà cháu đang làm mà thôi. Cháu chính là người đang làm việc cho người phụ nữ mà cháu đã nói chuyện lúc nãy.

Chúng ta có dám chắc là chúng ta đánh giá đúng về bản thân mình không?

Khuyết danh

Nguồn: www.citehr.com
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/03/2016(Xem: 15019)
“This is SBS Radio The many voices of one Australia Broadcasting in Vietnamese Đây là SBS Radio Và sau đây là chương trình phát thanh Việt Ngữ”... Đó là nhạc hiệu mở đầu của Ban Việt Ngữ SBS Radio vào thập niên 1990 - mười lăm năm sau ngày đàn chim Việt tan tác lìa bỏ bầu trời quê hương. Mới đó mà đoàn lưu dân lê bước chân mục tử đã 40 năm rồi! Với hành trang tị nạn trên vai khi đến với SBS Radio, trong tôi vẫn còn đọng lại những thanh âm thảng thốt, kinh hoàng, van xin cầu khẩn của các thuyền nhân đồng hành khi gặp hải tặc Thái Lan, chuyến vượt biên bất thành đưa những con người sắp đến bờ tự do quay trở về quê cũ để rồi tất cả đều bị bắt vào tù, dù là trẻ con còn bồng ẳm trên tay. Đất nước tôi như thế đó, những con người còn lại trên quê hương sống vất vưởng đọa đày, những con người bỏ nước ra đi không nhìn được trời cao mà lại chìm mình dưới lòng biển lạnh
10/03/2016(Xem: 16811)
Năm 1979 thường được coi là điểm khởi đầu của nền báo chí Việt ngữ tại Úc khi số đầu tiên của tờ Chuông Sài Gòn được phát hành tại Sydney. Tờ báo này xuất bản 2 tuần một lần và sau đó đã trở thành một tuần báo. Trong vòng bốn thập niên qua, truyền thông tiếng Việt đã trải qua thời kỳ phát triển không khác chi truyền thông của các cộng đồng văn hóa đa nguyên khác, theo nghĩa là ngành này đã phát triển về số lượng cũng như sức mạnh theo đà phát triển của cộng đồng nói tiếng Việt.
01/02/2016(Xem: 27403)
“Đế Minh” là cháu ba đời Vua“Thần Nông”tuần thú, chuyển dời phương nam Đến núi Ngũ Lĩnh, (Hồ Nam) (1) Gặp nàng “Tiêngiới” lấy làm hân hoan Kết duyên chồng vợ vẹn toàn Sinh con: “Lộc Tục” hiền ngoan nhất đời “Đế Minh” quyết định truyền ngôi
31/01/2016(Xem: 5556)
Dì Trang là em của má tôi. Nếu không kể bên phía má, tôi có thể gọi dì bằng vai thấp hơn. Đơn giản, ba tôi là chú của chồng dì Trang. Khi ba tôi rời Hà Tĩnh để vào Nam, vào một thời xưa lắm, nghĩa là nói kiểu dân gian là năm một ngàn chín trăm gì đó, có dẫn theo một người cháu.
31/01/2016(Xem: 4896)
Tôi trở về Huế với một tâm trạng nôn nao bồi hồi! Hơn 30 năm sau mới nhìn lại Huế thân yêu, nơi đã cho tôi mật ngọt của thời mới lớn! Phi trường Phú Bài vẫn vậy, vẫn u buồn ảm đạm vào mùa mưa lụt, dù đã mấy mươi năm qua cũng chẳng rộng lớn, sửa sang gì hơn. Đã thế, tôi đặt chân xuống phi trường khi trời đã về chiều nên càng hiu hắt buồn. Niềm vui rộn ràng chỉ bừng lên khi thấy một số bạn cũ đã đứng chờ sẵn bên ngoài. Chúng tôi chỉ biết ôm nhau trong tay với bao niềm cảm xúc, nhìn nhau miệng cười mà nước mắt rưng rưng!
30/01/2016(Xem: 8174)
Có một y viện huyện thuộc vùng cao nguyên Thái Lan, do giao thông bất tiện nên bệnh nhân phải đi từ sáng sớm đến bệnh viện để khám và kịp quay về nhà trước khi trời tối.
20/01/2016(Xem: 6664)
Xin có vài dòng tâm tư nơi đây. Truyện này có một tựa đề rát là phim bộ Hàn Quốc. Tác giả đã nghĩ tới các tựa đề khác cho nhẹ nghiệp tình -- thí dụ như “Tay Ai Chưa Nắm Một Lần” hay “Dây Chuông Ai Níu Bên Trời” – thì lại rất là cải lương, và chẳng hấp dẫn tí nào. Truyện này có thể có vài dị bản khác nhau. Nguyên khởi là viết cho Báo Xuân Việt Báo theo nhu cầu phải có chất lãng mạn thế gian. Cùng lúc, gửi cho nhà thơ Kinh Bắc để đăng trên ấn bản xuân tạp chí Suối Nguồn (của Trung Tâm Dịch Thuật Hán Nôm Huệ Quang), với lời dặn dò rằng xin nhà chùa tùy nghi sửa đổi, cắt bớt, hay thêm vào sao cho phù hợp với chánh pháp.
15/01/2016(Xem: 21607)
Ngày xưa ở tại ven sông Có chàng khỉ sống ung dung một mình Mạnh sức lực, lớn thân hình Thêm tài nhảy nhót tài tình kể chi. Giữa sông có đảo đẹp kia Bao nhiêu cây cối rậm rì xanh tươi Trái cây ngon ngọt khắp nơi Nào hồng, nào chuối chào mời khỉ ta. Từ bờ tới đảo khá xa May thay có đá nhô ra giữa dòng
13/01/2016(Xem: 21238)
Việt nam nước tôi có chiều dài lịch sử thăng trầm trãi qua nhiều thời kỳ chống giặc ngoại xâm để giữ vững và mở rộng biên cương tổ quốc. Rồi qua hơn ba thập niên kể từ năm 1945 đến năm 1975 của thời hiện đại lại thêm một lần nữa Tổ quốc ngập chìm trong khói lửa chiến tranh tương tàn mà cho đến tận ngày nay vết thương vẫn chưa chữa lành bởi vì người ta nhân danh chủ nghĩa này lý thuyết nọ là những ý thức hệ ngoại lai.
18/12/2015(Xem: 11445)
Mỗi chuyến đi đều có mỗi nhân duyên khác biệt. Chuyến đi Ai Lao lần nầy của ba huynh đệ: tôi, thầy Hạnh Giới và chú Hạnh Tuệ cũng có nhân duyên thật là đặc biệt. Thông thường chương trình của Thượng Tọa Phương Trượng được sắp đặt trước một năm, năm nay chúng tôi sang Úc với Thượng Toạ thời gian ba tháng, từ đầu tháng 10 đến đầu tháng 1 năm 2004. Chuyến đi nầy sẽ ghé Bồ đề Đạo tràng, vì thương quý thầy cô học tăng Việt nam, sinh viên trường Đại học Delhi, Thượng Toạ sang thăm Ấn độ mỗi năm một lần, để quý vị có cơ duyên được gần gũi, được nghe những lời huấn từ của Thượng Toạ và được tu tập bù lại phần lớn thời gian sống đời lưu học sinh, không chùa, phải ở ký túc xá sinh viên hoặc ở nhà trọ.