13. Cậu bé và cây táo

26/02/201116:28(Xem: 10101)
13. Cậu bé và cây táo

NHỮNG BÀI HỌC BÌNH DỊ
Minh Nguyên biên dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Cậu bé và cây táo

Cách đây đã lâu, có một cây táo lớn và một cậu bé thích đến bên cây táo để vui đùa quanh nó mỗi ngày. Cậu bé trèo lên ngọn cây, ăn những quả táo và nghỉ dưới bóng râm. Cậu bé quí mến cây táo và cây táo cũng thích được chơi đùa với cậu bé.

Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn. Và cậu ta không còn vui đùa xung quanh gốc cây mỗi ngày nữa.

Một hôm, cậu bé đến với cây táo và trông có vẻ buồn.

– Đến chơi với tôi! Cây táo mời gọi cậu bé.

Cậu bé đáp lại:

– Tôi không còn là một đứa trẻ con nữa, tôi không chơi đùa bên gốc cây nữa đâu. Tôi muốn những thứ đồ chơi. Tôi cần tiền để mua chúng.

– Xin lỗi, nhưng tôi không có tiền... Tuy nhiên, cậu có thể hái tất cả những trái táo của tôi và đem bán thì cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất hồ hởi. Cậu ta đã tuốt sạch những trái táo trên cây và ra đi trong niềm hạnh phúc.

Cậu bé đã không hề quay trở lại sau lần hái những trái táo. Cây táo cảm thấy buồn.

Rồi một ngày nọ, cậu bé, bây giờ đã trở thành một người đàn ông, quay trở lại. Cây táo rất vui mừng. Nó nói:

– Hãy đến chơi với tôi!

– Tôi không có thời gian để chơi. Tôi phải làm việc để nuôi sống gia đình. Chúng tôi cần một ngôi nhà để ở. Táo có thể giúp tôi được không?

– Xin lỗi, tôi không có ngôi nhà nào cả. Nhưng bạn có thể chặt những nhánh cây của tôi để làm nhà.

Thế rồi người đàn ông đã cưa tất cả những nhánh cây và ra đi trong niềm hạnh phúc.

Cây táo rất vui khi thấy anh ta hạnh phúc, nhưng kể từ đó người đàn ông đã không hề quay trở lại.

Cây táo lại cô đơn và buồn rầu.

Vào một ngày mùa hè nóng bức, người đàn ông quay lại và cây táo đã rất vui sướng. Nó gọi mời:

– Hãy đến chơi với tôi!

Người đàn ông nói:

– Tôi đang già đi. Tôi muốn đi thuyền buồm để thư giản. Táo có thể cho tôi một chiếc thuyền không?

– Hãy dùng thân của tôi để làm thuyền. Bạn có thể căng buồm đi xa và tận hưởng hạnh phúc.

Thế là người đàn ông đã cưa thân cây để làm thuyền. Ông ta đã lên thuyền dạo chơi và bẵng đi một thời gian dài không hề đến thăm cây táo.

Cuối cùng người đàn ông đã quay trở lại sau nhiều năm biệt tăm. Cây táo nói:

– Xin lỗi, cậu bé yêu của tôi. Tôi không còn gì cho bạn nữa cả, không còn những quả táo cho bạn nữa…

Người đàn ông đáp lại:

– Không thành vấn đề, tôi không còn răng để cắn.

– Tôi không còn thân cây để cho cậu leo.

– Không sao, giờ đây tôi đã quá già, chẳng leo trèo gì được nữa.

– Tôi thật sự không còn gì để cho bạn… thứ duy nhất còn lại là cái gốc đang chết dần chết mòn của tôi. Cây táo nói trong nước mắt.

Người đàn ông đáp lại:

– Bây giờ tôi không cần nhiều nữa, chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi. Tôi đã quá mệt mỏi sau nhiều năm vật lộn với cuộc sống.

– Tốt! Gốc cây già cỗi là nơi tốt nhất để dựa vào mà nghỉ ngơi. Đến đây, đến và ngồi với tôi để nghỉ ngơi.

Người đàn ông ngồi xuống, gốc táo cảm thấy sung sướng vô cùng và mỉm cười với đôi mắt ngấn lệ.

Đứa trẻ là bạn và cây táo là ba mẹ của bạn đấy!

R. H. Newell

Nguồn: www.allthelyrics.com


Cậu bé khôn ngoan

Một cậu bé tiến đền gần tiệm thuốc tây và dùng một thùng các-tông cứng (loại để đựng các lon soda) đặt ngay bên dưới chân máy điện thoại công cộng. Rồi cậu ta leo lên đứng trên thùng các-tông để có thể với đến những nút bấm trên điện thoại. Cậu nhấn vào bảy con số.

Người chủ tiệm thuốc tây quan sát và lắng nghe cuộc đàm thoại.

Cậu bé hỏi:

– Thưa bà, bà có thể dành cho tôi công việc cắt cỏ cho thảm cỏ của bà không?

Người phụ nữ trả lời:

– Tôi đã có người cắt cỏ cho thảm cỏ của mình rồi.

Cậu bé nói:

– Thưa bà, tôi sẽ cắt thảm cỏ của bà với giá bằng phân nửa giá của người đang cắt cỏ cho bà bây giờ.

Người phụ nữ đáp lại:

– Tôi rất hài lòng với người đang cắt cỏ cho thảm cỏ của mình.

Cậu bé tỏ ra kiên nhẫn hơn và nói:

– Thưa bà, thậm chí tôi sẽ quét dọn lề đường và lối đi bộ cho bà, và những việc khác nữa. Vào chủ nhật bà sẽ có một thảm cỏ đẹp nhất trong tất cả các thảm cỏ của bãi biển North Palm ở Florida này.

Và người phụ nữ vẫn từ chối.

Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt và gác máy điện thoại.

Người chủ tiệm thuốc nãy giờ lắng nghe tất cả nội dung cuộc đàm thoại, đi đến bên cậu bé và nói:

– Này cháu, chú thích thái độ của cháu, chú thích tinh thần lạc quan đó và muốn dành cho cháu một công việc.

Cậu bé đáp lại:

– Cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ là đang kiểm tra lại khả năng làm việc của mình và chất lượng công việc mà cháu đang làm mà thôi. Cháu chính là người đang làm việc cho người phụ nữ mà cháu đã nói chuyện lúc nãy.

Chúng ta có dám chắc là chúng ta đánh giá đúng về bản thân mình không?

Khuyết danh

Nguồn: www.citehr.com
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2013(Xem: 29222)
Có những ngày trong đời, người ta thả trôi lòng mình theo dòng cuốn dập dềnh bất định của bao cảm giác. Vui thì cười nói hồn nhiên, lộ vẻ sung sướng, buồn thì mặt dàu dàu cúi xuống để nước mắt rơi thành dòng. Điều đó chẳng có gì lạ, Còn vui buồn, còn cười khóc được thì hãy còn là con người.
11/10/2013(Xem: 8353)
Em là đóa hoa đứng bên hàng giậu, có chàng trai trẻ ngắm em rồi làm thơ bảo rằng em cười với chàng, đã thấy em trong tiền kiếp. Chỉ có thế thôi mà bài thơ của chàng được một Thiền Sư viết văn trứ danh liệt vào loại thơ Thiền, nhờ đó loài hoa nhà quê như em trở thành nổi tiếng. Một đóa hoa Dâm Bụt đứng bên hàng giậu.
11/10/2013(Xem: 7586)
Em ơi, nếu mộng không thành thì sao ? Mua chai thuốc chuột, uống cho rồi đời. Ngày xưa còn bé, Hoa Lan nghịch ngợm ghê lắm cứ theo bọn con trai leo trèo, chơi đánh kiếm cho đúng câu tiên đoán thần sầu của bà nội. Bà mụ nặn lầm con bé này rồi, phải chi ra thằng cu thì đúng hơn. Do đó Hoa Lan tối ngày chỉ ở trên cây ổi nằm vắt vẻo đong đưa, hát vu vơ mấy câu cải biên bài Duyên Kiếp của chàng nhạc sĩ họ Lầm, rồi thích chí cười vang. Cười đây không có nghĩa là biểu đồng tình với nội dung câu hát ấy đâu, nếu vì một giấc mộng nào đó không thành, dám bưng chai thuốc chuột nốc ừng ực, cái đó không có Hoa Lan rồi đấy, các bạn ạ!
10/10/2013(Xem: 7662)
Để nói về một điều gì thật ồn, thiên hạ vẫn bảo “ồn như cái chợ„ .Thế nhưng với tôi, có một nơi ồn còn hơn cái chợ, đó là ngày họp mặt thầy và trò của trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi tổ chức nhằm vào 26-07-2008.
10/10/2013(Xem: 8057)
Khi tôi biết sẽ định cư tại Thụy Sĩ, cái xứ nhỏ xíu, diện tích chỉ 41.300 cây số vuông, dân số khoảng hơn 7 triệu người, trong đó đã có gần hai triệu người ngoại quốc, tôi thật nản.
25/09/2013(Xem: 10810)
Đang nằm bịnh gần...vãng sanh, có tiếng điện thoại reo, giọng của chị bạn thân: - Đi ...tu không? Tôi phều phào: - Chùa nào? - Tu viện Viên Đức. - A, Thọ Bát Quan Trai đấy hả? - Vâng, xe còn một chỗ trống, sáng mai 7 giờ xuất hành, đi không? - O.K.
25/09/2013(Xem: 14779)
Thế là, dù muốn hay không, tôi vẫn phải nhận thêm một tuổi nữa, và năm nay… Nhâm Thìn là năm tuổi của tôi. Thuở còn bé, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe… ké người lớn nói chuyện với nhau: “Năm tuổi của tôi”. Tôi không rõ năm tuổi là năm gì, ý nghĩa ra sao, nhưng qua câu nói và thái độ khi nói, tôi vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng sợ hãi của các bậc trưởng thượng. Sợ gì nhỉ? Tai nạn? Đau ốm? Mất mát hay chết? Nhưng rồi sau đó có ai chết đâu và có xảy ra chuyện gì đâu. Còn xui xẻo trong năm, nếu có, thì tuổi nào mà tránh được, chả cứ năm tuổi. Thế nhưng, các bác vẫn sợ và e dè để rồi năm đó “án binh bất động” không cựa quậy gì ráo.
25/09/2013(Xem: 9553)
Trong nhà Phật chúng ta hay nghe đến hai chữ Nhân Duyên, hết nhân nọ đến duyên kia trùng trùng duyên khởi. Nhưng chưa ai chịu tỉ mỉ phân loại các nhân duyên kiểu “à la Hoa Lan“ như thế này. Với sư phụ Giác Duyên là duyên Phật pháp, đến chàng Nghịch Duyên nhất định phải là duyên con Tiều, tiếp đến chàng A Còng là duyên “gió cõng đò đưa“. Hôm nay với Thi Thi Hồng Ngọc một cây bút nữ của tờ báo Viên Giác, thuộc hàng con cháu sinh sau đẻ muộn, là duyên “Thiên cơ bất khả lậu“.