11. Tên trộm thiêng liêng

26/02/201116:28(Xem: 7070)
11. Tên trộm thiêng liêng

NHỮNG BÀI HỌC BÌNH DỊ
Minh Nguyên biên dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Tên trộm thiêng liêng

Một kẻ trộm đột nhập vào nhà một người Bà-la-môn giàu có. Khi đã vào được bên trong, hắn ta lập tức nhìn đến những cái tủ và dưới những cái giường để xem có tìm thấy tiền bạc gì không. Thình lình hắn ta nghe tiếng động và nhận ra có một vài người hầu ở trong nhà. Do vậy rất có nguy cơ là hắn ta sẽ bị bắt.

Không một chút suy nghĩ, hắn nhanh chóng cởi quần áo và ném chúng vào trong đống lửa đang cháy ở trong phòng. Bây giờ hắn chỉ còn lại có cái quần nhỏ ở trên người. Rồi hắn ta nhanh chóng lấy một vài cục tro tàn từ bếp lửa chà lên da. Bây giờ, trông hắn hệt như một vị tu sĩ khổ hạnh. Hắn ngồi xuống giữa phòng trong tư thế hoa sen.

Hắn vừa làm xong thì những người hầu cầm gậy và dao đi vào. Khi họ thấy tên trộm đang ngồi thì họ la lên: “Ồ, thì ra là một thánh nhân!”

Với lòng xúc động, như là một phong tục thông thường, họ đã đặt tay của họ vào đôi bàn chân của vị thánh, và người chủ của ngôi nhà lập tức được mời đến. Ông ta cũng đặt tay vào đôi bàn chân tên trộm và mời hắn ở lại nhà ít hôm.

Tên trộm chú tâm để giữ đôi mắt khép lại, vì hắn biết là các vị thánh tu khổ hạnh thường làm như thế.

Hắn đợi cho đến khi những người hầu và chủ nhà đi ra khỏi phòng, rồi thận trọng mở mắt ra. “Bây giờ thì sao?” Hắn nghĩ. “Cảm ơn thánh thần, họ tin rằng tôi là một thánh nhân.”

Thình lình vị chủ nhà quay lại với một vòng hoa trên tay. Tên trộm nhanh chóng nhắm mắt lại và vị chủ nhà quàng vòng hoa quanh cổ hắn ta. Cảm động, ông ta chạm vào bàn chân của tên trộm một lần nữa và nói:

– Ngàn lần cám ơn sự viếng thăm của Ngài, từ nay trở đi nhà con sẽ được ban phúc lành, bởi vì đấy là những gì người Ấn Độ nghĩ về điều đó, Ngài có thể hoan hỷ ở lại một vài hôm được không?

“Thật là tốt”, tên trộm nghĩ, “đấy không phải là một ý tưởng tồi”, và hắn im lặng gật đầu. Hắn giữ yên lặng và không nói gì thêm. Mà hắn biết nói gì đây? Hắn chỉ biết việc đột nhập vào nhà và nghĩ đến giá trị của những thứ châu báu mà hắn muốn lấy cắp!

Dù vậy, hắn ta cũng hiểu rằng nét đặc trưng của một thánh nhân là ngồi yên và không nói gì cả.

Ngày hôm sau người ta mời hắn ăn và điều này diễn ra trong suốt 3 tuần.

Mỗi ngày người ta đến ngồi bên chân hắn và cầu xin hắn ban phúc lành. Họ đã dâng hoa và hắn được đối xử như một thánh nhân thực sự. Cuối cùng tên trộm nghĩ rằng: “Hừ, đây không phải là điều xấu, mình không cần làm gì cả, không cần nói gì cả và họ nghĩ mình là quan trọng.”

Sau một thời gian thì tên trộm bắt đầu cảm thấy mình thiêng liêng thật sự!

Khuyết danh

Nguồn: www.taleweb.com


Cậu bé khôn ngoan

Một cậu bé tiến đền gần tiệm thuốc tây và dùng một thùng các-tông cứng (loại để đựng các lon soda) đặt ngay bên dưới chân máy điện thoại công cộng. Rồi cậu ta leo lên đứng trên thùng các-tông để có thể với đến những nút bấm trên điện thoại. Cậu nhấn vào bảy con số.

Người chủ tiệm thuốc tây quan sát và lắng nghe cuộc đàm thoại.

Cậu bé hỏi:

– Thưa bà, bà có thể dành cho tôi công việc cắt cỏ cho thảm cỏ của bà không?

Người phụ nữ trả lời:

– Tôi đã có người cắt cỏ cho thảm cỏ của mình rồi.

Cậu bé nói:

– Thưa bà, tôi sẽ cắt thảm cỏ của bà với giá bằng phân nửa giá của người đang cắt cỏ cho bà bây giờ.

Người phụ nữ đáp lại:

– Tôi rất hài lòng với người đang cắt cỏ cho thảm cỏ của mình.

Cậu bé tỏ ra kiên nhẫn hơn và nói:

– Thưa bà, thậm chí tôi sẽ quét dọn lề đường và lối đi bộ cho bà, và những việc khác nữa. Vào chủ nhật bà sẽ có một thảm cỏ đẹp nhất trong tất cả các thảm cỏ của bãi biển North Palm ở Florida này.

Và người phụ nữ vẫn từ chối.

Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt và gác máy điện thoại.

Người chủ tiệm thuốc nãy giờ lắng nghe tất cả nội dung cuộc đàm thoại, đi đến bên cậu bé và nói:

– Này cháu, chú thích thái độ của cháu, chú thích tinh thần lạc quan đó và muốn dành cho cháu một công việc.

Cậu bé đáp lại:

– Cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ là đang kiểm tra lại khả năng làm việc của mình và chất lượng công việc mà cháu đang làm mà thôi. Cháu chính là người đang làm việc cho người phụ nữ mà cháu đã nói chuyện lúc nãy.

Chúng ta có dám chắc là chúng ta đánh giá đúng về bản thân mình không?

Khuyết danh

Nguồn: www.citehr.com
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/01/2011(Xem: 5497)
Mình biết rằng lối xưng hô này chưa được đúng lắm vì Kim Chi là bà Hiệu trưởng của mình nhưng Kim Chi vẫn thường nói hai đứa mình cùng ngang tuổi nhau nên muốn tụi mình xưng hô với nhau như vậy cho thân mật và mình đang làm theo lời yêu cầu của Kim Chi đây.
30/12/2010(Xem: 9566)
"Ngọc tỉnh liên" là "Hoa sen trong giếng ngọc". Đây là bài phú của Mạc Đĩnh Chi. Ông đỗ Trạng nguyên, khi vào bái yết nhà vua, Trần Anh Tông thấy hình dung ông xấu xí quá...
30/12/2010(Xem: 15893)
Trong đầm gì đẹp bằng Sen. Lá xanh bông trắng, lại chen nhụy vàng. Nhụy vàng bông trắng lá xanh. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
28/12/2010(Xem: 8279)
Một ông lão ở gần cửa ải Nhạn Môn, nơi giáp giới nước Tàu với Phiên Quốc (Hồ) có con ngựa. Một hôm, con ngựa đi mất. Người quen thuộc đều đến thăm hỏi, chia buồn.
28/12/2010(Xem: 4844)
Đời nhà Đường (618-907), triều Lý Thái Tông (Lý Thế Dân), niên hiệu Trinh Quán năm thứ 13, gần thành Trường An có con sông Kinh, nước trong vắt.
28/12/2010(Xem: 4258)
Thời xưa, người ta tiễn nhau thường bẻ cành liễu đưa cho người đi. Dương Quan là một cửa ải ở biên giới tỉnh Thiểm Tây. Đường thi có bài "Tống Nguyên Nhị sứ An Tây"...
25/12/2010(Xem: 5921)
Chúng ta, những người bỏ xứ ra đi, đã quay lưng với cổng trường ngày cũ, nhưng lòng vẫn còn tưởng nhớ đến những hình ảnh thân yêu của bạn bè ngày nào! Vẫn mong ước ngày trở lại để tìm kiếm ký ức thầm kín ngày xưa, để được nhìn gặp những người ở lại của thuở ấy, nhưng những người ở lại có còn gì nữa đâu? Đói khổ đã làm mòn mỏi thêm cuộc sống, tất cả chỉ còn biết đem hơi sức bám vào nhịp thở, sống cho qua chuỗi ngày còn lại. Tôi quen chị Xuân Viên khi được đổi về trường Sương Nguyệt Anh (SNA). Hình ảnh một con người tuy nhỏ bé nhưng lúc nào cũng đầy nghị lực đã đập vào mắt tôi và dần dần từ chỗ quen biết, chúng tôi đã thương mến nhau từ lúc nào cũng không hay nữa! Nói đến chị, phải nói đến một con người mẫu mực, một cô giáo hoàn toàn gương mẫu đúng phong cách một nhà giáo đầy đạo đức. Đó là người mà tôi mến phục nhất và lúc nào cũng chiếm trọn trong tôi một niềm thương yêu trìu mến và bất tận. Giao cho chị phụ trách làm giáo sư hướng dẫn một lớp nào, coi như nhà trường khỏi phải
24/12/2010(Xem: 9398)
Từ ngày định cư ở một xứ hiếm mưa, lắm lúc tôi tưởng chừng như không còn nhớ nhiều đến những cơn mưa vùng nhiệt đới; mưa quê hương, nhất là những cơn mưa dai dẳng của một xứ "mùa đông thiếu áo, mùa hè thiếu ăn", mưa xứ Huế!
22/12/2010(Xem: 5664)
Hậu Nghệ có công bắn 9 mặt trời cứu bá tính khỏi chết trong biển lửa nên được nhân dân kính mến, suy tôn làm hoàng đế. Lên làm vua, Nghệ lại cướp giựt của cải của nhân dân.