Biển vẫn mênh mông

30/06/201113:54(Xem: 3446)
Biển vẫn mênh mông

BIỂN VẪN MÊNH MÔNG
Truyện ngắn Nha Thành Tử

Mặt trời ló dạng trải những ánh vàng óng ả trên mặt biển khơi, chiếu sáng rực rỡ một góc trời. Ngoài xa, từng cơn sóng nô đùa nối đuôi nhau cặp bờ. Nước biển xanh mênh mông bao phủ bởi một làn sương mỏng long lanh, hoà trộn với cái nắng ban mai tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa thơ mộng của một vùng ven biển êm đềm và trầm lắng.

- Dậy đi biển Thành ơi, hôm nay chủ Nhật đông người lắm.

- Dạ!

Nghe tiếng mẹ, Thành vừa bước xuống giường vừa dụi mắt nhìn quanh, ông mặt trời đã lên cao, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu.

Sau khi mặc vội bộ đồ thể dục, Thành bước theo mẹ đi về hướng biển. Hôm nay khác hơn mọi khi, cảnh vật thật nhộn nhịp; mọi người đều ùa ra bãi biển với đủ thứ trò chơi vui vẻ, náo nhiệt sau một tuần làm việc mệt nhọc. Vốn thích môn bóng đá, Thành tham gia vào nhóm các bạn nhỏ, người chung xóm; một cuộc truy đuổi theo quả bóng tròn thật vui vẻ, hoà trong tiếng hò reo của những lần bóng được đưa vào gôn giả chiến làm bằng hai chiếc dép ở hai đầu. Sau khi mọi người đều mệt nhòa, bọn trẻ lại rủ nhau ra bãi gầm, nơi mép biển có những tảng đá to tướng với những khe đá nhỏ lỏm chỏm nhọn hoát chồng chất lên nhau, để cùng bắt tôm, cua và tắm biển. Nhìn con vui vẻ nô đùa cùng chúng bạn, lòng Hải Nam cảm thấy ấm áp vô cùng vì ít ra Thành cũng được sung sướng và hạnh phúc dù ba của Thành không còn nữa.

Ngày tháng êm đềm hạnh phúc cứ dần trôi qua. Thoáng cái, Thành đã là cậu nam sinh chuyên ngành toán tin của một trường phổ thông trung học danh tiếng nhất tỉnh. Tuy thiếu vắng hình bóng của ba trong gia đình, nhưng điều ấy không làm trở ngại mà còn thôi thúc Thành phấn đấu học tập và luôn là người đứng đầu trong mọi kỳ thi tin học, từ các giải liên tỉnh, quốc gia, cũng như vùng Châu Á Thái Bình Dương.

Hải Nam rất hãnh diện về những thành tích của đứa con yêu quý của mình. Công việc chính của nàng là nấu ăn cho tập thể cán bộ công nhân viên của toàn trường, nơi Thành đang học. Nhưng điều đặc biệt ở người mẹ trẻ đẹp này là nàng chỉ có một con mắt. Cũng chính điều ấy mà Nam thường ít xuất hiện trước chúng bạn của Thành. Nhưng rồi mọi thứ đã đảo lộn khi một người bạn trong lớp của Thành biết được cái điểm yếu ấy. Thay vì giữ kín bí mật cho bạn, hắn đem rêu rao khắp lớp, khắp trường rằng: “Mẹ thằng Thành là Độc Nhãn Đại Hiệp”. Mặc dù từ lâu, Thành vẫn được mẹ thương yêu, chăm lo từ miếng ăn giấc ngủ. Việc mẹ mình chỉ có một con mắt đối với Thành là chuyện rất bình thường nhưng kể từ khi câu nói mỉa mai ấy được tung ra, cộng với danh tiếng mà chàng đang có được qua các kỳ thi tin học, đã làm Thành choáng váng. Nỗi mặc cảm và lòng tự ái kéo dài trong ba năm trung học của Thành. Tuy mỗi ngày đều gặp mẹ, được mẹ lo lắng mọi điều nhưng trong thâm tâm của con người trẻ tuổi này đã ngấm ngầm một ý định táo bạo là muốn tự lập và xa mẹ của mình.

Ý chí và nghị lực đã giúp Thành đạt được ý nguyện. Một trong những phần mềm tin học do Thành thực hiện đã lọt vào tầm mắt của một trường Đại học tại Singapore. Và cùng năm ấy, sau khi tốt nghiệp hạng giỏi, với vốn tiếng Anh vững vàng cùng một nền tảng tin học xuất sắc, Thành được nhà trường trao học bổng du học toàn phần tại Singapore.

Thời gian thắm thoát trôi qua, tựa như những con sóng vỗ bờ rồi hoà vào lòng đại dương mênh mông, sâu thẳm. Thành trở thành nghiên cứu sinh tiến sĩ tin học và được trường mời làm trợ giảng vài phân môn chuyên ngành. Thời gian khi mới xa nhà, xa mẹ, Thành còn viết thư liên lạc, thỉnh thoảng email rồi nhờ bạn in ra chuyển giùm đến cho mẹ mình. Nhưng càng về sau, những cánh thư của Thành thưa thớt dần, dù anh vẫn nhận thư của mẹ đều đều. Trong thời gian này, Thành quen Lý Hương, một cô gái Singapore gốc Việt. Họ yêu nhau rồi cưới nhau mà không cần sự hiện diện của mẹ Thành. Lý do mà Thành đưa ra với gia đình bên vợ là mình mồ côi từ nhỏ và sống trong Cô Nhi Viện. Dù hơi bất ngờ nhưng do mến mộ tài năng và sự thăng tiến nghề nghiệp của Thành nên gia đình vợ đã chấp nhận. Một đám cưới xinh xắn diễn ra mà gia đình bên chồng chỉ có mỗi chú rễ và mấy người bạn. Sau ngày cưới, Thành chuyển về ở cùng nhà với ba mẹ vợ. Thành dấu mẹ chuyện hôn nhân của mình và cũng không cho mẹ biết địa chỉ nơi mình đang sống cùng gia đình tại Singapore. Tuy vậy, thỉnh thoảng Thành vẫn gửi tiền về cho mẹ như một hành động trả hiếu.

Ba năm trôi qua, kể từ ngày Thành kết hôn, kết quả của tình yêu này là hai nàng công chúa xinh xắn, dễ thương. Thành bây giờ đã là giảng viên chính thức của trường và cũng đã hoàn tất chương trình tiến sĩ tin học. Với nghề nghiệp ổn định, Thành xin ba mẹ vợ để được ra riêng và họ đã mua một căn nhà gần bờ biển rất xinh đẹp. Cứ mỗi lần nhìn thấy sóng biển là lòng Thành trào dâng nỗi nhớ quê hương, nhớ mẹ. Nhưng nỗi mặc cảm về người mẹ chỉ có một con mắt đã làm Thành chùn bước dù đã đôi lần Thành có ý nghĩ sẽ đón mẹ qua Singapore để đoàn tụ gia đình.

Đối với Hải Nam, kể từ ngày Thành đi du học, Hải Nam sống một mình trông nỗi cô đơn với hy vọng một ngày, khi Thành công thành danh toại, sẽ trở lại quê hương, xây dựng sự nghiệp, lập gia đình, sanh con cái để nàng được bồng bế cháu nội trong những ngày tháng còn lại của cuộc đời. Đối với Hải Nam, Thành là đứa con yêu quý, là lẽ sống và là niềm hi vọng duy nhất để nàng tồn tại trên cuộc đời, ấy thế mà mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi, đi ngược lại tất cả. Những ngày tháng trôi qua đối với Hải Nam thật nặng nề và mệt nhọc dù tuổi xuân của nàng còn chẳng là bao. Đặc biệt, kể từ ngày Hải Nam nghe tin Thành không nhìn nhận mình nữa, nàng tiều tuỵ và đau ốm thường xuyên. May mắn được mấy người bạn hàng xóm chăm sóc, chia sẻ nỗi lòng. Mặc dù Thành giấu kín tất cả mọi chuyện với mẹ, nhưng thông qua một số người bạn của Thành, Hải Nam vẫn biết được từng đường đi, nước bước của đứa con yêu quý của mình.

Sau khi biết được chính xác địa chỉ của gia đình Thành, và gom góp đủ tiền dành dụm từ lâu, Hải Nam quyết định đi Singapore để thăm gia đình Thành, cũng như để tận mắt nhìn thấy những đứa cháu nội yêu quý của mình. Dù đường sá xa xôi cách trở, vốn tiếng Anh ít ỏi, nhưng với trái tim của người mẹ đã thôi thúc nàng ra đi. Máy bay vừa hạ cánh, Hải Nam đưa địa chỉ cho người tài xế taxi và cuộc hành trình đến nhà Thành tương đối êm ả, trái ngược với những gì nàng nghĩ trước đó. Xe đậu lại trước một ngôi nhà gần bờ biển, phong cảnh thơ mộng, hữu tình. Trên hiên nhà, hai bé gái khấu khỉnh đang nô đùa vui vẻ. Chợt thấy người lạ bước vào, hình dung kỳ dị chỉ có một con mắt, chúng sợ hoảng chạy vội vào nhà kêu ba của chúng. Thành từ trong nhà bước ra, thoáng thấy mẹ, tính hỏi han nhưng thấy hành động của hai cô con gái, cộng thêm câu hỏi đệm từ trong nhà bếp của vợ Thành vọng ra làm chàng lo lắng và bao ý đẹp chợt vụt mất nhường lại cho những câu hỏi nhát gừng thách thố của chàng.

- Bà đến đây làm gì? Nếu cần bao nhiêu tiền thì nói để tôi gửi?
- Con nói gì lạ vậy Thành. Mẹ là...

Hải Nam nghẹn ngào đến tột độ. Nàng muốn bước tới tát cho đứa con bất hiếu vài cái cho hả cơn, nhưng rồi một sợi dây vô hình nào đó đã kéo nàng lại, khi nàng trông thấy vợ của Thành cùng hai đứa con nhỏ từ trong nhà bước ra.

- Thưa ông, tôi tìm nhầm địa chỉ rồi! Xin lỗi ông.

Nói được đến đó, Hải Nam không thể kìm lòng được nữa, nàng lấy nón che mặt và bỏ đi như thể không bao giờ muốn gặp lại đứa con bất hiếu của mình.

Từ lúc nghe mẹ nói, rồi bỏ đi, Thành trở nên trầm mặc, cứ mỗi lần nhìn con sóng vỗ bờ là tuổi thơ của Thành như dội về càng lúc càng dữ dội. Chàng thương cảm cho mẹ và quyết định một ngày không xa sẽ đưa gia đình về Việt Nam tạ lỗi mẹ và đón bà qua đoàn tụ gia đình.

Buổi chiều ngày chủ Nhật, sau khi đi dạy về, Thành thấy hộp thư trước nhà có một cánh thư mới. Chàng dừng lại, mở ra xem thì đó là một bức thư từ Việt Nam với dòng chữ thân quen. Chàng thích thú mở thư và nhận ra ngay là dòng chữ của mẹ. Lần đầu tiên trong đời, Thành cảm thấy lạ như thể linh cảm một điều gì đã và đang diễn ra.

Thành, con yêu của mẹ.

Khi con đọc những dòng chữ này thì cũng là lúc mẹ đã từ giã cõi đời. Mẹ viết thư này nhờ dì Hoa nhà bên gửi đến cho con. Con có thể hờn trách mẹ, từ bỏ mẹ nhưng đối với mẹ con vẫn là đứa con yêu quý của mẹ ngày nào. Cuộc đời tựa giấc chiêm bao, mới lúc nào con còn nhỏ xíu luôn luôn đòi mẹ che chở mà bây giờ con đã khôn lớn thành người. Mẹ luôn luôn hãnh diện về con. Bao năm sống với con, mẹ hiểu tất cả. Dù con có làm gì, mẹ vẫn tha thứ cho con miễn là con được hạnh phúc và mẹ cũng cầu nguyện Tam Bảo linh thiêng để đời con luôn tươi sáng. Mẹ hiểu rõ lý do con giận và từ bỏ mẹ. Nhiều lần mẹ tính nói với con nhưng mẹ không muốn con phân tâm trong việc học. Nhưng nay con đã trưởng thành, và cũng đã đến lúc con nên hiểu sự thật - điều mà mẹ đã che giấu bấy lâu nay.

Thành ạ! Vào kỳ nghỉ hè năm con lên lớp bảy, trong một lần con cùng chúng bạn vui đùa và bắt tôm ở bãi gầm, con đã vấp té và ngất xỉu. Cái vấp ngã ấy đã lấy đi con mắt phải của con. Là người mẹ làm sao nỡ để con mình chịu tật nguyền, nên mẹ đã nhờ bác sĩ giải phẫu con mắt của mẹ cho con. Vì sợ con đau khổ khi biết sự thật này, nên mẹ đã bảo bác sĩ giữ kín mọi chuyện. Cho đến khi con bình phục hoàn toàn thì mẹ sẽ nói cho con. Nhưng lương tâm đã không cho phép mẹ làm điều đó, mẹ nghĩ con hiểu rõ hơn ai hết…”

Đọc đến đây toàn thân của Thành trở nên lạnh toát, vũ trụ quay cuồng. Chàng quỵ gối xuống đất, đôi mắt đẫm lệ. Và lần đầu tiên trong đời, một dòng nước mắt từ con mắt phải cứ tuôn trào, chảy mãi.

Xa xa, từng con sóng nối đuôi nhau vào bờ, rì rào rì rào. Biển vẫn ngàn năm xanh mênh mông ôm đôi bờ cát trắng.

Bangkok, Chiều mùa Hạ 2009!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2013(Xem: 6536)
Em ơi, nếu mộng không thành thì sao ? Mua chai thuốc chuột, uống cho rồi đời. Ngày xưa còn bé, Hoa Lan nghịch ngợm ghê lắm cứ theo bọn con trai leo trèo, chơi đánh kiếm cho đúng câu tiên đoán thần sầu của bà nội. Bà mụ nặn lầm con bé này rồi, phải chi ra thằng cu thì đúng hơn. Do đó Hoa Lan tối ngày chỉ ở trên cây ổi nằm vắt vẻo đong đưa, hát vu vơ mấy câu cải biên bài Duyên Kiếp của chàng nhạc sĩ họ Lầm, rồi thích chí cười vang. Cười đây không có nghĩa là biểu đồng tình với nội dung câu hát ấy đâu, nếu vì một giấc mộng nào đó không thành, dám bưng chai thuốc chuột nốc ừng ực, cái đó không có Hoa Lan rồi đấy, các bạn ạ!
10/10/2013(Xem: 6263)
Để nói về một điều gì thật ồn, thiên hạ vẫn bảo “ồn như cái chợ„ .Thế nhưng với tôi, có một nơi ồn còn hơn cái chợ, đó là ngày họp mặt thầy và trò của trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi tổ chức nhằm vào 26-07-2008.
10/10/2013(Xem: 7200)
Khi tôi biết sẽ định cư tại Thụy Sĩ, cái xứ nhỏ xíu, diện tích chỉ 41.300 cây số vuông, dân số khoảng hơn 7 triệu người, trong đó đã có gần hai triệu người ngoại quốc, tôi thật nản.
25/09/2013(Xem: 10283)
Đang nằm bịnh gần...vãng sanh, có tiếng điện thoại reo, giọng của chị bạn thân: - Đi ...tu không? Tôi phều phào: - Chùa nào? - Tu viện Viên Đức. - A, Thọ Bát Quan Trai đấy hả? - Vâng, xe còn một chỗ trống, sáng mai 7 giờ xuất hành, đi không? - O.K.
25/09/2013(Xem: 13942)
Thế là, dù muốn hay không, tôi vẫn phải nhận thêm một tuổi nữa, và năm nay… Nhâm Thìn là năm tuổi của tôi. Thuở còn bé, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe… ké người lớn nói chuyện với nhau: “Năm tuổi của tôi”. Tôi không rõ năm tuổi là năm gì, ý nghĩa ra sao, nhưng qua câu nói và thái độ khi nói, tôi vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng sợ hãi của các bậc trưởng thượng. Sợ gì nhỉ? Tai nạn? Đau ốm? Mất mát hay chết? Nhưng rồi sau đó có ai chết đâu và có xảy ra chuyện gì đâu. Còn xui xẻo trong năm, nếu có, thì tuổi nào mà tránh được, chả cứ năm tuổi. Thế nhưng, các bác vẫn sợ và e dè để rồi năm đó “án binh bất động” không cựa quậy gì ráo.
25/09/2013(Xem: 8823)
Trong nhà Phật chúng ta hay nghe đến hai chữ Nhân Duyên, hết nhân nọ đến duyên kia trùng trùng duyên khởi. Nhưng chưa ai chịu tỉ mỉ phân loại các nhân duyên kiểu “à la Hoa Lan“ như thế này. Với sư phụ Giác Duyên là duyên Phật pháp, đến chàng Nghịch Duyên nhất định phải là duyên con Tiều, tiếp đến chàng A Còng là duyên “gió cõng đò đưa“. Hôm nay với Thi Thi Hồng Ngọc một cây bút nữ của tờ báo Viên Giác, thuộc hàng con cháu sinh sau đẻ muộn, là duyên “Thiên cơ bất khả lậu“.
24/09/2013(Xem: 4713)
Từ xưa đến nay đã có biết bao nhiêu áng văn tuyệt tác, bao nhiêu bài thơ trữ tình, bao nhiêu ca khúc vinh danh người Mẹ, trong đó bài hát “Lòng Mẹ“ của Y-Vân đã trở thành bất hủ, mỗi lần nghe là mỗi lần cảm thấy xúc động cả tâm can! Riêng tôi, tôi lại muốn viết để ca ngợi người Cô ruột của tôi, cô là hình ảnh của người mẹ thứ hai, dù đã không sinh ra tôi. Mới một tuổi tôi đã mất mẹ, trong khi đó hai anh trai tôi cũng chỉ mới lên bốn và lên hai. Câu nói của ai đó cùng nghe càng thấm thía vô cùng: „Ngày ta đau khổ nhất là ngày ta mất mẹ, lúc ấy ta khóc mà không có mẹ bên cạnh để dỗ dành“.
20/09/2013(Xem: 9893)
Bà Tám( bước ra sân khấu, than): Trời ơi là trời! Cho mượn rồi lại cho mượn, mượn “woài“ không chịu trả, này trời!. Bà con nghĩ có ức cho tôi không. Nhìn cái mặt tôi nè, tôi hiền…khô hà. Nhân từ, đạo đức, tử tế, đàng hoàng nổi tiếng. Hồi đi học tôi được mệnh danh là, em… hiền như ma…cô, à không, hiền như ma…sơ. Bởi hiền hậu nhân đức nên tôi mới chọn cho mình cái nghề thiệt là cao quí: cho vay lấy lãi.Cho mượn 100 lấy lời có 50 mỗi tháng, nhiều… nhít gì mà…đứa nào vay cũng quịt cả lời lẫn vốn của tôi. Được rồi, lần này tôi không thể hiền nữa đâu, hiền quá chúng lờn mặt hà.Tôi phải tới nhà thằng Tư…xiết đồ nó mới đã nư giận!( nói xong ngoe nguẩy đi vô )