JETSUN MILAREPA GỬI LẠI TRẦN GIAN Bản dịch: ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG
NGUYÊN-TÁC TÂY-TẠNG CỦA JETSUN MILAREPA, ĐẠI SƯ DU GIÀ TÂY-TẠNG NGUYÊN VĂN TIẾNG ANH DO SIR ILUMPHREY CLARKE TUYỂN DỊCH BẢN DỊCH TIẾNG VIỆT CỦA ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG
Milarepa Dạy Ta Điều Gì
1. Hãy khiêm tốn.
Người đời vốn kiêu căng ngạo mạn
Chẳng thua ai chẳng nhịn nhường ai,
Khi nào cũng muốn ta đây
Đứng trên thiên hạ tỏ bày hư danh.
Ai tài giỏi hãy noi gưong đại thánh
Milarepa khổ hạnh tu hành,
Núi cao hang thẳm một mình
Chẳng màng cơm áo no lành
Quyết tâm tịnh hóa dứt sạch vô minh.
Không còn bản ngã phàm tình
Khiêm nhường thương xót chúng sinh muôn loài,
Thánh ca vi diệu tuyệt vời
Nguyên nhân đau khổ bởi người tự cao…
2. Tỉnh giác về cái chết
Thời gian nào có bao lăm
Trăm năm rồi cũng hóa thành hư vô,
Sanh ra rối sẽ xuống mồ
Một đời khổ nhọc mơ hồ tương lai.
Lợi danh ràng buộc kéo lôi
Quay cuồng theo nhịp sống đời nổi trôi.
Cuối cùng chấm dứt cuộc chơi
Xác thân rời rã hồn người về đâu?
Nhân duyên nghiệp báo thẳm sâu
Đưa về sáu nẻo luân hồi tái sanh.
Nói năng , hành động hiền lành
Tâm ý thanh tịnh tái sanh nhẹ nhàng.
An vui hưởng cảnh thanh nhàn…
3. Tỉnh giác về sự vô thường
Trần gian là cõi mộng
Vạn sự thảy vô thường,
Có rồi không thay đổi
Sống chết qua một đời.
Hợp tan như mây nổi
Sự nghiệp có rồi không,
Dính mắc vào hư danh
Kết thúc trong đau khổ.
Lý vô thường tỏ rõ
Sống tự tại tự do.
4. Đừng bị lừa gạt bởi thế gian.
Sân khấu trần gian diễn biến hoài
Công việc liên miên chẳng nguôi ngoai,
Tham công tiếc việc baogiờ nghỉ?
Chạy hết thời gian, xuống tuyền đài.
Sinh mạng mong manh chẳng lâu dài
Ăn chơi ngủ nghỉ hết tương lai
Thời gian trân quý khôn tìm lại
Tu tập công phu chớ lảng phai.
5. Sống chết không hối tiếc.
Muốn sống an vui chết bình an
Nhắm mắt ra đi chẳng than van,
Từ bi hỉ xả không gây tội
Gìn thân miệng ý tạo nghiệp lành.
Hiền nhân sống chết không hối tiếc
Thương người giúp vật sống bình an,
Đời không vướng bận, tâm thanh thản
Tu tập tinh chuyên hướng Niết Bàn…
Seattle, 20-6-2015. NK.
Tôi quen bác Victor trong một trường hợp thật tình cờ. Cứ mỗi năm chị em chúng tôi lại họp mặt nhau một lần, năm nay lại họp nhau lại Überlingen - một thành phố có hồ Bodensee xinh đẹp, đầy thơ mộng nằm giữa biên giới ba nước Đức, Áo và Thụy sĩ.
Đến tối, vào giờ coi tin tức thì cái Tivi nhà cô bạn bị trục trặc, cũng may nhà bác Victor ở gần đó nên cô bạn đã nhờ Bác sang điều chỉnh và tôi quen Bác từ đó.
Trong bước đầu học Phật, chúng tôi thường gặp nhiều trở ngại lớn về vấn đề danh từ. Vì trong kinh sách tiếng Việt thường dùng lẫn lộn các chữ Việt, chữ Hán Việt, chữ Pali, chữ Sanscrit, khi thì phiên âm, khi thì dịch nghĩa. Các nhân danh và địa danh không được đồng nhứt. Về thời gian, nơi chốn và nhiều câu chuyện trong sự tích đức Phật cũng có nhiều thuyết khác nhau làm cho người học Phật khó ghi nhận được diễn tiến cuộc đời đức Phật. Do đó chúng tôi có phát nguyện sẽ cố gắng đóng góp phần nào để giúp người học Phật có được một tài liệu đầy đủ, chính xác, đáng tin cậy, dễ đọc, dễ hiểu, dễ nhớ và dễ tra cứu khi cần.
Chữ "duyên" trong đạo Phật, nghe vô cùng dễ thương nhưng cũng cực kỳ dễ ghét. Dễ thương ở chỗ nhờ duyên người ta đến với nhau, còn dễ ghét cũng vì duyên người ta đành xa nhau.
Đến cũng do duyên, mà đi cũng vì duyên. Hai người yêu nhau đến với nhau, họ bảo có duyên với nhau. Rồi khi chia tay thì bảo hết duyên. Đã vậy, "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ“. Còn „vô duyên đối diện bất tương phùng". Vô duyên cũng là duyên mà hữu duyên cũng là duyên. Cùng chữ duyên mà lắm nghĩa quá!
Biến cố 30 tháng 4 năm 1975 đã làm thay đổi con người và xã hội Miền Nam!
Bốn mươi hai năm qua, nhiều người đã viết về sự kiện đổi đời này. Nhưng dường như có rất ít câu chuyện được viết về những đau thương, mất mát và bi thống trong chốn thiền môn của một thời điêu linh và đen tối ấy. Đặc biệt, người viết là lại là một nhà văn, một nhà nghiên cứu Phật học, một hành giả Thiền thân cận với chư tăng, ni và nhiều cư sĩ Phật tử. Đó là nhà văn Phan Tấn Hải.
Không biết các nhà khai phá cái xứ sở hoang vu, hẻo lánh ở mãi tận cực Nam quả địa cầu, cỡ như thủy thủ người Anh James Cook sống dậy, có giật mình cho sức sống mãnh liệt của mảnh đất mà trước đây hơn 200 năm mình đã miệt thị gọi là xứ Down Under. Nghĩa là vùng Miệt Dưới, cỡ như loại miệt vườn của quê hương ta.
Ba mươi tháng Tư lại về!
Những tưởng những năm tháng lưu đày nơi xứ người đã làm chúng ta khô cằn như sỏi đá, những tưởng những ngày tháng lao đao theo cuộc sống với tuổi đời càng chồng chất đã làm cho chúng ta quên dần những ngày tháng cũ. Nhưng không, những ngày lưu vong vẫn còn đậm nét u hoài trong lòng tôi mãi mãi.
Thành Ba-La-Nại thuở xưa
Ở miền bắc Ấn có vua trị vì
Quốc vương nhiều ngựa kể chi
Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân
Ngựa nòi, giống tốt vô ngần
Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh
Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh
Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui
Mỗi sáng Chủ Nhật , quý Sư ở tu viện Santi Forest Monastery thường chuẩn bị rời chùa, đi xuống phố hoặc vào làng khất thực. Gọi là “đi khất thực”, nhưng thực sự nên gọi là “đi gieo duyên” với quần chúng địa phương thì đúng hơn, cư dân nơi đây, họ là những người Úc thuần túy, Phật giáo đối với họ là một tôn giáo hoàn toàn xa lạ, có thể họ chỉ nghe qua cái tên “ Buddhism “ mà không hề biết đó là gì ?
Đây là một tập bút ký, ghi lại cảm nghĩ của tác giả từ các nơi chốn tùng lâm ở Nhật Bản, Trung Hoa, Việt Nam. Không hề có một so sánh hay đánh giá ở đây, tất cả đều trình hiện như nó chính là nó. Chúng ta cũng vui đọc theo chân người đi, đôi lúc mình cũng là người đang đi như thế.
Chiều thu muộn hay sáng hồng rực rỡ, một viên sỏi trong vườn thiền cũng chiếu rọi ánh tuyết lấp lánh. Tách trà xưa và nay cùng nâng lên để kỷ niệm giây phút tao phùng.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.
1. Hãy khiêm tốn.
Người đời vốn kiêu căng ngạo mạn
Chẳng thua ai chẳng nhịn nhường ai,
Khi nào cũng muốn ta đây
Đứng trên thiên hạ tỏ bày hư danh.
Ai tài giỏi hãy noi gưong đại thánh
Milarepa khổ hạnh tu hành,
Núi cao hang thẳm một mình
Chẳng màng cơm áo no lành
Quyết tâm tịnh hóa dứt sạch vô minh.
Không còn bản ngã phàm tình
Khiêm nhường thương xót chúng sinh muôn loài,
Thánh ca vi diệu tuyệt vời
Nguyên nhân đau khổ bởi người tự cao…
2. Tỉnh giác về cái chết
Thời gian nào có bao lăm
Trăm năm rồi cũng hóa thành hư vô,
Sanh ra rối sẽ xuống mồ
Một đời khổ nhọc mơ hồ tương lai.
Lợi danh ràng buộc kéo lôi
Quay cuồng theo nhịp sống đời nổi trôi.
Cuối cùng chấm dứt cuộc chơi
Xác thân rời rã hồn người về đâu?
Nhân duyên nghiệp báo thẳm sâu
Đưa về sáu nẻo luân hồi tái sanh.
Nói năng , hành động hiền lành
Tâm ý thanh tịnh tái sanh nhẹ nhàng.
An vui hưởng cảnh thanh nhàn…
3. Tỉnh giác về sự vô thường
Trần gian là cõi mộng
Vạn sự thảy vô thường,
Có rồi không thay đổi
Sống chết qua một đời.
Hợp tan như mây nổi
Sự nghiệp có rồi không,
Dính mắc vào hư danh
Kết thúc trong đau khổ.
Lý vô thường tỏ rõ
Sống tự tại tự do.
4. Đừng bị lừa gạt bởi thế gian.
Sân khấu trần gian diễn biến hoài
Công việc liên miên chẳng nguôi ngoai,
Tham công tiếc việc baogiờ nghỉ?
Chạy hết thời gian, xuống tuyền đài.
Sinh mạng mong manh chẳng lâu dài
Ăn chơi ngủ nghỉ hết tương lai
Thời gian trân quý khôn tìm lại
Tu tập công phu chớ lảng phai.
5. Sống chết không hối tiếc.
Muốn sống an vui chết bình an
Nhắm mắt ra đi chẳng than van,
Từ bi hỉ xả không gây tội
Gìn thân miệng ý tạo nghiệp lành.
Hiền nhân sống chết không hối tiếc
Thương người giúp vật sống bình an,
Đời không vướng bận, tâm thanh thản
Tu tập tinh chuyên hướng Niết Bàn…
Seattle, 20-6-2015. NK.