Có Một Ngày Sinh (thơ)

13/05/201101:06(Xem: 8806)
Có Một Ngày Sinh (thơ)

phat dan sanh_2

Kiếp nhân sinh chỉ như làn chớp nhoáng
Duy có một ngày sinh
Tồn tại giữa muôn nơi
Phật đản ngày khai hóa nhịp thở cho đời
Sông núi rộ nở
Hương bình an trải rộng
Và hoa trái tưng bừng ngất ngây lẽ sống
Muôn chim reo
Hòa điệu hát vui tươi
Cả trời xanh
Dang cánh đón chào mời
Chín cõi không gian ngập tràn ý Đạo
Đời thức dậy ngợi ca lời ngọc bảo
Cả loài người và cả vạn hữu sinh linh
Thân thích niềm tin tái tạo mối duyên lành
Mong đợi mãi...
đã bao đời rồi...
Nhân thế!
Chân tựa nhẹ lên
Bảy sen vàng hóa thể
Nâng bước đi gieo vô ngại pháp Từ Bi
Cho nhân gian trôi hết sạch tiếng so bì
Trên dưới...
Được thua...
Chấp lời si mạn (!)
Ôi ! một ngày sinh rất vô vàn Khánh Đản
Nắng pha lê soi rọi chiếu trong ngần
Châu thân vô thường óng ánh trí vĩ nhân
Vì vạn trạn điêu linh mà xuất hiện
Đem yêu thương
tưới mát lại lao trần
Đem giác tuệ
Rắc vàng hóa độ thế nhân
Tăng sức sống chói ngời chung câu hội
Tư tưởng kỳ hoa cây chồi ngấm nổi
Đón mừng ngày năng lượng mới bình sinh
Trong lắng tâm tư đượm ý sắc tình
Mừng Phật Đản khúc hoàn ca lời diệu nghĩa.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2010(Xem: 87355)
Sau khi sinh hoạt của hội chúng đã tạm thời đi vào quy củ, nền nếp; đức Phật thấy thời tiết có nắng nhẹ, trời không lạnh lắm, thuận lợi cho việc du hành nên quyết định rời Gayāsīsa, đến kinh đô Rājagaha, đường xa chừng sáu do-tuần. Thấy đoàn sa-môn quá đông, khó khăn cho việc khất thực, đức Phật gợi ý với ba anh em Kassapa cho chúng đệ tử phân thành từng nhóm,