Trăng mùa Phật Đản

07/05/201100:27(Xem: 8992)
Trăng mùa Phật Đản

moon_1TRĂNG MÙA PHẬT ĐẢN

Thích Huyền Lan

Trăng mùa Phật Đản thiêng liêng
Trăng hôn mái ngói chùa làng quê hương
Trăng soi sáng mãi tình thương
Ngàn năm trăng vẫn diệu thường cõi tâm.

Quê hương tôi muôn đời ánh trăng vẫn tỏa đẹp khôn cùng, trăng treo trên đầu núi trăng vắt ngang ngọn tre đầu làng, trăng nằm ngủ yên trên ngôi cổ tự in bóng mặt hồ sen trong vắt lồng lộng như gương và ánh trăng lấp lánh huyền ảo trên con sông quê tôi với những chuyến đò lặng lẽ khua nước chở mẹ đi phiên chợ xa. Vậy mà tôi nỡ lòng đem vầng trăng quê hương vùi trong tham vọng để đổi lấy hư danh, tiền tài, địa vị. Nhưng tất cả chẳng được gì trong chốn trường đời, nhân ngã, bỉ thử, tranh nhau từng miếng ăn, cái mặc để rồi như đóa phù dung sớm nở với màu hoa tuyệt sắc giai nhân, chiều tàn với màu hoa lạnh lùng ngã màu vàng úa, xác xơ thật đau thương, như Y Sa chạnh lòng:

“Biển nhân ngã
Vàn trùng trùng dậy sóng
Chúng sanh còn
Chìm đắm Thế Tôn ơi!

Mười mùa Phật Đản ra đi xa biền biệt, mái chùa làng quê tôi với con sông ngày hai buổi con nước lớn, nước ròng và tiếng ầu ơ ru con ngủ của bà mẹ hiền ngọt lịm như nước dừa quê tôi, càng phai dần trong trí nhớ. Nhưng hình ảnh tuổi thơ hồn nhiên vui đùa ven con sông chiều tắm và trong sân chùa với những đêm rằm chầu chực ăn cho được chè xôi cúng Phật, cứ thế qua đi theo về với miền quê quên lãng thật tàn ác của một người con đảo điên vọng tưởng như tôi.

Mười hoa phượng đỏ rực xóm làng, quê tôi với nỗi nhớ mong đợi da diết người ra đi sẽ quay về. Vậy mà gốc phượng già nơi mái trường xưa chừ đã cằn cỗi, xơ xác đứng chờ mãi không thấy cô nữ sinh hiền thục, đoan trang học giỏi về thăm một lần, nên đứng chết lặng thầm, trơ trọi như dáng mẹ chờ con. Bao ân tình nơi quê cũ, tôi mạt lạnh cho qua. Tôi câm lặng chôn sâu vào lòng vô tâm tàn nhẫn, để tự vạch ra cho con đường của mình đi lắm những dệt gấm, thêu hoa đầy ảo ảnh lừa bịp mà tôi không hề quay về, mà cứ như con thiêu thân lao mình vào ánh đèn xanh đỏ của cuộc đời.

Tôi phũ phàng bội nghĩa, quên đi ân tình quê mẹ đã cho tôi một dáng hình Chiêu Quân, tôi đành đoạn quên con sông nuôi lớn tôi bằng dòng nước trong lành, nồng nàn phù sa cho những hạt lúa thơm hương chân chất, và tôi đánh mất mái trường nặng bao ân tình thầy cô, bạn bè đã cho tôi nên chữ, nên người. Rồi tôi lại quay lưng ngoảnh mặt với mái chùa đã che chở làng tôi trong những năm khói lửa chiến tranh. Chính nơi đây mái chùa quê tôi, cha và anh tôi đã dũng cảm hy sinh trong một chiều trận giặc càn. Chính lúc ấy cô bé gái là tôi cất tiếng khóc chào đời trong tiếng chuông chùa thiết tha gọi hòa bình. Đến thời bình ngôi chùa này chính là nơi cho tôi tuổi thơ lớn lên hồn nhiên, đến mùa nước lũ năm nào hung dữ dâng cao làng xóm, thì ngôi chùa này là một hòn đảo duy nhất, cao nhất để bà con quê tôi lánh nạn cơn lũ hung hăng. Những tâm tình đó đã cho tôi lớn lên thành người không thua kém bất cứ một ai. Tôi thành tài sau bao năm đèn sách và sống trong một thành phố tráng lệ nhất nước như Sài Gòn, tôi chưa hề khuất phục cúi đầu trước bất cứ một ai, tôi cao ngạo với học vị, tôi khinh đời với sắc đẹp của mình và tôi tưởng đời đến với tôi bằng màu hồng và trải nhung cho tôi đi. Càng lao mình vào chốn đời danh vọng, tôi càng thấy đam mê và sẵn sàng đánh đổ tất cả để đổi lấy cho bằng được ý muốn sở thích hẹp hòi cá nhân.

Được gì hay là mất cả nhân cách con người mình trong chốn phù phiếm lợi danh tiền tài được mua bán như một thứ hàng hóa mua bán quảng cáo, tôi dấn thân vào đám bùn dơ ăn chơi thì càng thấy mình sa đọa lún chân vào hố hầm trụy lạc. Tuổi trẻ người ta biết vun bồi đạo đức, tư cách sống hoàn thiện, còn tuổi trẻ tôi chỉ biết quanh quẩn nơi chốn đua đòi theo nhu cầu thỏa thích của dục vọng cuồng điên, mà hậu quả là một gánh nặng cho xã hội gia đình thân thuộc. Từ khi đám bạn tôi bị bắt vào trường cai nghiện ma túy, đứa bị nhân tình lừa gạt hất hủi, đứa thì đi tìm cái chết để quên đi chuyện buồn, thật là một tai họa do gieo nhân xấu, chính tôi và bè bạn tạo ra mà không lường được hậu quả. Lúc bấy giờ tôi bơ vơ như cánh chim lạc đàn, cả một tài năng tương lai ở sự nghiệp đều đen tối như đêm 30 và sức học tuổi trẻ bị đục khoét bầm dập không lối đi đích thực ngày mai. Trong nỗi đau đớn tuyệt vọng của tâm hồn và tiếng rên rỉ con tim rớm máu làm cho tôi thấy đời mình rơi xuống vực thẳm cô đơn, trống trải như một bãi tha ma rùng rợn chiều đông. Rồi dáng đứng uy nghiêm ngàn đời giữa trần gian của Đức Bồ Tát Quán Thế Âm lại hiện ra rõ ràng trong cõi lòng tôi. Lúc này tôi chợt thấy ngôi chùa xưa có đôi mắt hiền từ của bà mẹ đang nhìn tôi tha thiết như dỗ dành, như thương yêu xóa đi vết đau đời. Những dư âm xa xưa, miền ký ức tuyệt trần ấy cứ đến với tôi trong những lúc tinh thần kiệt quệ, bế tắc, nó làm cho tôi giấc ngủ bất an, sợ hãi, lắm lúc dòng lệ tiếc nuối thương về cố hương cứ lăn dài theo. Sự ý thức muộn màng của tôi trong suốt đêm buồn trăn trở. Cũng bắt đầu từ đây tôi quay lại tìm lẽ thật, sự chân chính trong tâm hồn tôi vạch lại con đường xưa để nhận định đúng đắn bước chân về cố hương có đong đầy những ân tình bất hủ đã nuôi dưỡng tôi nên vóc, nên hình và mãi mãi vẫn chờ tôi như Bùi Giáng:

Xa nhau mấy chục năm trìn
Tưởng rằng đã chết mỏi mòn đâu đâu
Té ra xa cách bao lâu
Em còn như vẫn mộng đầu đầu tiên?

Kính lạy Đức Thế Tôn bậc Giác Ngộ của loài người. Ngài thị hiện vào cõi Ta bà trong tấm thân hài nhi bé nhỏ nhưng tâm hồn Ngài vượt khỏi phàm nhân. Ngài đã vượt ngoài vũ trụ loài người để rồi đánh đổ địa vị trị vì thiên hạ của một ông Vua trên tột đỉnh chiếc ngai vàng có quan, dân triều thần hầu hạ. Đức Phật sống trong hài nhi siêu phàm đã gạt bỏ tình thương vị kỷ, nhỏ hẹp thân tộc, một gia đình, một quốc gia. Ngài hướng tới tình thương đại đồng nhân loại tất cả đều bình đảng trước tình thuơng của muôn loài vạn vật, và tất cả đều chung hưởng niềm hạnh phúc trong sự sống thiên nhiên mầu nhiệm. Ngài đã vén áng mây mù triền miên, lầm chấp đảo điên của nhân thế, mà đem lại vầng trăng huyền diệu, lung linh tự thuở xưa cho nhân loại đồng chiêm ngưỡng ánh sáng huyền diệu.

Kính lạy Đức Phật sơ sinh giữa vườn Lâm Tỳ Ni đất nước Việt. Con là người điên cuồng chạy theo những đam mê lạc thú tầm thường, mang thói hư tật xấu dày xéo lên mảnh đất tâm của mình một cách vô tội vạ, si mê không biết dừng. Trong tận cùng đau khổ dằn vặt trái tim, chừ quay về chốn xưa có mái chùa thấm tình quê hương- Đạo pháp dạt dào hồn tổ tiên. Con về lại nơi đây nặng những ân tình đã nuôi con lớn khôn, đã cho con tròn vẹn tấm thân một kiếp người. Vậy mà mù mịt trong những năm tháng qua, con đã sống lạnh lùng, phũ phàng với ân tình cũ, quay lưng chối bỏ những gì con đã nâng niu, gìn giữ tử thuở ngây thơ. Hôm nay tỉnh giấc mê muội comn quỳ dưới Phật đài nghiêm trang, thanh thoát mang sức sống diệu mầu, mà dọn lòng trong sạch để tỏ bày sám hối những tội lỗi xa xưa. Con xin nguyện đứng lên dẹp bỏ tham vọng thấp hèn để làm một con người mới, một con người đúng đắn với hoài bão ông cha, mà điểm tô thêm nét đẹp huy hoàng cho đất nước quê hương, con đã nhìn thấy trọng trách của con phải làm gì với xã hội, với cộng đồng. Con sẽ để trái tim mình rung động trước những mái đầu xanh đang khao khát tình thương, đang cần đôi tay anh chị dìu bước em đi vào đời, con xin nguyện mãi mãi trọn đời về sau con luôn sống với tâm hồn đầy cao thượng đầy tình vị tha để đến với mọi người bằng yêu thương vô ngã, hầu xóa tan đi những tâm địa hẹp hòi, vị kỷ, sẽ trở thành những bông hoa thánh thiện trang điểm cho đời cho đạo.

Đêm mùa Phật Đản quê tôi như trẩy hội, nhà nào cũng khói hương bay nghi ngút. Con sông quê tôi lung linh rực rỡ những hoa đăng trôi bồng bềnh như cùng hòa reo vui theo tiếng trẻ thơ đi xem hội hoa đăng đêm Phật Đản. Tôi đếm từng bước lặng lẽ dạo quanh dưới mái chùa nghe bao kỷ niệm hiện về thật dễ thương thuở tuổi hồn nhiên trong sáng chưa dính bụi trần, tôi dựa mình vào chân tượng Đức Bồ Tát Quán Thế Âm, mà nhìn ánh trăng miền quê thôn dã từ bấy lâu nay tôi đánh mất, lãng quên. Vần trăng quê vẫn còn đó đẹp lộng lẫy in dấu mặt hồ sen chùa tôi trong vắt như gương lồng lộng, trăng như mỉm cười dịu dàng nhìn tôi và hôn lên mái tóc tôi như muốn gội sạch những gì bụi đời đã đeo bám, trăng soi thấu cõi tâm hồn tôi phá tan màn tăm tối vô minh, để rồi ngày mai ánh trăng sẽ dẫn bước cho tôi đi qua những nẻo đường không còn vấp ngã, trượt chân té nhào trước cảnh đời đam mê nữa. Thương quá vầng trăng huyền diệu trên cao, treo mái chùa làng ngàn năm vẫn đẹp như dung nhan Đức Phật ngự trên liên đài nhìn xuống cõi đời mà thấy, nghe khôn xiết kể những chuyện chúng sanh. Tôi muốn ngắm mãi vần trăng rằm tháng tư mùa Phật Đản thật đẹp thật tròn đầy khắp cả vũ trụ mênh mông như tình thương Đức Phật.

Một thoáng lòng lâng lâng dạt dào ý sống, tôi nghe tâm hồn mình cuộn chảy dòng thơ Đức Nhuận về khắp tận cùng nhân gian qua giọng ngâm trầm hùng nghiêm trang sâu lắng của nữ nghệ sĩ Huyền Trân:

“Gió mới mang về muôn vẻ đẹp
Lời hoa ý thẳm dệt vần thơ
Vang êm nhạc đạo tràn lan xuống
Từ ấy trần gian bặt tiếng tơ

Mây lành rủ xuống cả thời gian
Rải phấn hương thơm khói ngút ngàn
Vạn pháp huyền vi tình ấp ủ
Để hồn ghi đậm nét giang sơn...”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/05/2024(Xem: 14220)
Tháng Tư vào khoảng ngày Rằm Khắp nơi chùa viện hương trầm tỏa lan Cờ hoa đèn lộng trang hoàng Tăng Ni Phật tử nghiêm trang lễ thành Nhớ ngày Đức Phật Đản Sanh Hoa vô ưu nở điềm lành hiện ra Hai dòng nóng lạnh chan hòa Tắm thân Thái tử ý là rửa đi
08/05/2024(Xem: 5524)
Tôi xin mạo muội giải thích công án này, trong kiếp nhân sinh cuối cùng lịch sử của Đức Thế Tôn: Như Lai đã có chủ định rất minh bạch, và với mục đích chính yếu, chọn ngay xứ Ấn Độ để tái sinh, đầu thai trong hoàng tộc. Nên lưu ý, kiếp cuối cùng của Đức Thế Tôn là hiện thân của Đức Phật lịch sử. Tuy nhiên, Ngài đã đắc đạo trong nhiều kiếp trước. Chính từ kim khẩu của Đức Thế Tôn, Ngài đã từng giảng pháp cho chúng sinh ngay cả chư thiên, trong những tiền kiếp, có thể còn trong hiện tại, và ngay cả tương lai, ở những khoảng không thời gian nào đó, mà tôi sẽ chứng minh trong một chủ đề pháp luận khác trong tương lai rất gần, dựa vào cả hai kinh điển của Đại Thừa và Nguyên Thủy.
06/05/2024(Xem: 3879)
Bắt đầu ngày mới lúc bốn giờ sáng, mỗi ngày đều lập đi lập lại bao nhiêu việc ấy đến là nhàm chán và vô vị. Không biết bao lần tôi tự nhủ: “Cứ như thế này mãi sao? Không lẽ đời chỉ có ăn ngủ cày kiếm cơm rồi già và chết sao?”. Đời mà! Không thể nào khác được! Người mà! Ai cũng phải thế thôi! Cũng có đôi khi tôi tự phản tỉnh: “Được voi đòi tiên, cứ xem bao nhiêu người không nhà cửa, không tài sản, không công ăn việc làm hay những con người đang thống khổ ở những vùng thiên tai địch họa, chiến tranh kia kìa! Người ta mong ước có được cuộc sống bình yên, một mái ấm, một bữa cơm tươm tất mà không có được! Sướng quá sanh quỡn!”
04/05/2024(Xem: 2901)
Ra đời hóa độ cả trần gian Pháp dẫn lòng ngay toả kệ vàng Lộc Uyển gieo mầm an khắp ngã Lâm Tỳ hiện cõi ánh đường quang Thương vì cảnh viễn soi tìm đạo Bởi thấy người mơ đã lật trang Nghĩa đức muôn trùng yên vạn nẻo Thăng trầm khổ lụy sẽ dần tan
04/05/2024(Xem: 4123)
Cúi đầu đảnh lễ thắp đèn hương Hoa quả dâng lên nguyện cúng dường Năm sắc cờ bay khơi phúc lạc Ba hồi trống rước mở tâm lương Trầm xông bảo điện trang nghiêm tượng Đức toả càn khôn tịch tĩnh đường
04/05/2024(Xem: 11165)
Phật về sen nở vườn xanh Chim kêu ríu rít trên cành vô ưu Thiên thượng thiên hạ nhất như Độc tôn duy ngã, giác từ chính ta Thương chúng sanh cõi Ta bà Thị hiện truyền dạy Phật là chân tâm Sinh tử do bởi mê lầm Chấp thân này thật, chấp tâm vô thường
27/04/2024(Xem: 4032)
Thông Bạch Phật Đản 2648 PL 2567-2024 của Giáo Hội Âu Châu
24/04/2024(Xem: 4204)
Mùa Phật Đản năm nay đã về trong lòng tứ chúng đệ tử Phật. Hình ảnh sơ sinh dưới gốc cây vô ưu trong dung nhan thù diệu, sắc tướng phi phàm là bậc Thầy của Trời người tôn quý. Ngót 2648 năm Đức Thế Tôn thị hiện vào đời, để tự thân tác chứng thật đức trang nghiêm, làm nơi quy hướng cho tất cả con người nương tựa tu tập mà đạt thành quả thánh ngay trong hiện đời lạc trú. Một nền giáo lý được thuyết giảng đến cho con người, của con người và vì con người. Chính vì Phật Pháp phục vụ nhân sinh mà nơi đây chúng ta nghe đức Thế Tôn thuyết giảng cho vua Kosala về cách xử sự với hàng phụ nữ, qua 4 đặc điểm của phái yếu : “Một em bé gái, Tâu Đại Vương, có thể còn quý hơn đứa con trai, lúc trưởng thành, em có thể là người trí tuệ và phẩm hạnh vẹn toàn. Biết kính nể, tôn trọng mẹ chồng, một người vợ hiền. Đứa con mà sau này em sẽ mang vào lòng, có thể làm nên đại sự và trị vì một vương quốc vĩ đại. Đúng vậy, đứa con của người vợ cao thượng, sẽ trở thành người
15/04/2024(Xem: 5679)
Đã 2568 năm qua, kể từ ngày Đức Thế Tôn thị hiện Niết Bàn, giáo pháp của Ngài vẫn còn giá trị thực tiễn cho nhân loại, cho những ai tìm nguồn hạnh phúc an lạc chân thật. Giáo lý thậm thâm như dòng sữa pháp nuôi lớn và tắm mát những tâm hồn biết bỏ bến mê quay về bờ giác. Ngày nay âm vang tiếng giảng pháp trên non Linh Thứu vẫn còn vọng lại, nhưng lòng của hậu thế chúng sanh như những lữ khách tha phương, mải cất bước rong ruổi xa xăm đuổi theo những ảo tưởng phù du hư giả không thật. Là đệ tử chân truyền nối dòng chánh pháp của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tất cả thành viên của Giáo Hội tùy duyên, tùy xứ sở sắm sửa hương hoa trai nghi lễ phẩm cúng dường ngày Đản sanh của Đức Từ Phụ. Nguyện cầu thế giới an bình, đao binh chấm dứt, thiên tai động đất dịch bệnh không còn. Chúng sanh buông bỏ tham sân si, sớm ngộ vô thường, khổ, không, vô ngã mà chuyên tâm tu tập theo đạo giải thoát. Cầu cho tất cả chúng sanh chứng thành đạo quả.
23/03/2024(Xem: 4674)
Đêm mùng tám tháng hai, thái tử nhìn vợ con lần cuối rồi cùng Sa Nặc và ngựa Kiền Trắc vượt thành ra đi, sau đó vượt sông Anoma để hướng về phương trời cao rộng. Đây là một cuộc vượt thoát vĩ đại vô tiền khoáng hậu trong lịch sử loài người. Ngài từ địa vị một ông hoàng với đầy đủ ngũ dục lục trần, có tất cả những gì mà con người mong cầu nhưng ngài buông bỏ tất cả. Ngài vượt thành và trở thành bậc xuất trần vĩ đại. Vượt thành, vượt sông đã khó nhưng thiên hạ cũng làm được, duy vượt qua ngũ dục lục trần, vượt thoát luân hồi sanh tử thì cho đến lúc này cũng chỉ có ngài mà thôi. Cuộc vượt thành của ngài đã mở ra một chương mới trong lịch sử loài người. Ngài đã khai phá con đường sáng, con đường giải thoát, giác ngộ đi đến niết bàn.