Chong một ngọn đèn (thơ)

01/04/201320:43(Xem: 15026)
Chong một ngọn đèn (thơ)

ngonnen_candle1



Chong một ngọn đèn

Xin ngồi đưa đón chân em
Từ sâu hầm hố bước lên lối dài
Từ nhầy nhụa bước liên đài
Từ gai góc bước gấm hài êm chân
Chong đèn soi bóng tối tăm
Xin ngồi chong suốt tháng năm tôi còn
Chong lên đèn tỏ tâm hồn
Lung linh sóng sánh xin dồn cho em
Chong đèn chiếu tỏ lối đêm
Thênh thang hun hút đừng quên đường về
Trót xưa nặng một lời thề
Bây giờ tôi phải ngồi kề huyền đăng
Ngồi chong tôi mãi ngồi chong
Cho em bước khỏi long đong phận người
Tôi ngồi tôi cứ tôi ngồi
Chong đèn đêm tối giòng đời em đi
Mai này em bước trên mây
Tôi ngồi dưới đất ôm cây đèn thần
Án-ma-ni-bát-mê-hồng
Lồm cồm đứng dậy tự chong cho mình...

 

Tâm Không- Vĩnh Hữu
https://www.facebook.com/huu.vinh.129


---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 19455)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 43545)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.