Đồi Hoa Khai (thơ)

04/04/202617:13(Xem: 877)
Đồi Hoa Khai (thơ)


doi trai thuy (1)doi trai thuy (4)

 ĐỒI HOA KHAI

 

 

Mây bay qua thế kỷ

Nắng dội nửa trăm năm

Đồi cao theo dòng chảy

Đón duyên nghiệp thăng trầm

 

Uy nghiêm xưa học viện

Hồn phách thấm vách rêu

Bóng thượng nhân ẩn hiện

Thơ giăng trải sớm chiều

 

Vô thường soi dâu bể

Chào thế sự hợp tan

Chuông rè nơi quạnh quẽ

Tiễn bước chân đạo tràng

 

Đồi cao chìm im ắng

Tiếng vạc vẳng đêm dài

Nền long ôm mưa nắng

Mái đổ gió rung hoài

 

Bao y vàng xuống núi

Còn bóng lẻ chơ vơ

Lặng thầm tâm bất thoái

Dệt trang chữ vần thơ

 

Dép mòn khua sỏi đá

Cỏ gai giỡn chân già

Giữ hồn thiêng hương hoả

Nâu sồng hát thiền ca

 

Một ngày xuân nắng ấm

Hoa nở khóc đèn treo

Người về nơi xa vắng

Cả ngọn đồi khóc theo...

 

        Những giây phút lắng đọng của lần cuối cùng con được truyền năng lượng "ngã kim kiến văn đắc thọ trì" từ hơi ấm còn lại trong pháp thể của Thầy.

        Thành kính tiễn biệt "Ôn Đồi Trại Thủy"!

 

... Bóng tà dương ngập ngụa

Đường vẫn sáng bình minh

Vần thơ êm ghế dựa

Rơi diệu pháp vô tình.

 

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 13329)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 17119)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 17866)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 15185)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 14567)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 14222)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 12316)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 12174)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 15683)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 19006)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng