Buông Nhẹ Giữa Nhân Gian

13/03/202606:58(Xem: 1795)
Buông Nhẹ Giữa Nhân Gian

hoa_sen (15)
Buông Nhẹ Giữa Nhâ
n Gian

“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không.

Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.”

 

Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi:

rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì?

rồi mai này sẽ đi về đâu?

Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất…

đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài.

Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.

Đời người vốn mong manh như sương sớm.

Một mai khi thân này trở về với cát bụi,

mọi danh phận, yêu ghét, nắm giữ của hôm nay

cũng chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt giữa dòng thời gian.

Nhưng cũng chính trong cái mong manh ấy,

ta nhận ra một điều thật giản dị mà sâu xa:

Được sống, được thở, được yêu thương nhau trong cuộc đời này

đã là một nhân duyên quý giá.

Vì thế, thay vì đợi đến lúc buông hết mới thôi giận hờn,

có lẽ ngay từ hôm nay ta nên học cách sống chậm lại,

mỉm cười nhiều hơn

và nhẹ lòng hơn trước những được mất, hơn thua của thế gian.

Dẫu biết rằng một ngày nào đó thân này sẽ trở về với đất,

nhưng trong từng hơi thở hiện tại

ta vẫn có thể sống an nhiên

và bước đi thong dong giữa cuộc đời vô thường này.

Và từ những suy tư ấy, trong lòng chợt bật lên những vần thơ:

Trở Về Với Mênh Mông

Mai này buông hết, ta về đất

Gửi lại trần gian những mộng hờ

Nắng sớm mưa chiều cùng cỏ dại

Đêm nằm nghe gió ru vần thơ.

Một nắm xương tàn gửi Ta-

Hồn theo mây trắng dạo trời xa

Danh lợi, tình tiền như bọt nước

Tan vào hư ảo, nhạt dần qua.

Thôi hết giận hờn, thôi nhớ thương

Hình hài trả lại cát cùng sương

Máu xương một thuở thành dưỡng chất

Nuôi những mầm xanh tỏa sắc hương.

Máu thịt hòa tan cùng sỏi đá

Ươm xanh nhành lúa, thắm vườn hoa

Gửi chút hương lành cho nhân thế

Đền ơn năm tháng đã đi qua.

Thôi nhé, hôm nay còn hơi thở

An nhiên mà sống trọn niềm vui

Mỉm cười nhân thế câu hỷ xả

Mai bước thong dong… cõi vô vi.

Những vần thơ này không phải là nỗi buồn về cái chết,

mà là một cách nhìn bình thản về sự trở về của kiếp người.

Khi nhìn sâu vào vô thường, ta chợt hiểu rằng:

cuộc sống này vốn chỉ là một cõi tạm,

và rồi một ngày nào đó, ta cũng sẽ nói lời tạm biệt:

tạm biệt những nơi đã nuôi ta lớn lên,

tạm biệt mái nhà quen thuộc,

tạm biệt ông bà, cha mẹ, anh em quyến thuộc,

tạm biệt bạn bè và những người từng đi ngang đời mình,

tạm biệt cả chính hình hài đã cùng ta rong ruổi

qua một chặng đời đủ thăng trầm vui buồn nơi cõi hồng trần.

Đó không hẳn là một kết thúc bi thương,

mà là lời chào, sự tri ân và buông bỏ những chấp niệm.

Mọi thứ quanh ta rồi cũng sẽ đổi thay,

bởi đời là vô thường.

Không có gì tự nhiên sinh ra,

cũng không có gì thật sự mất đi.

Chỉ là các duyên tụ lại thì thành,

các duyên tan ra thì biến,

trong vòng duyên sinh duyên diệt.

Bởi suy cho cùng, đời người chỉ là một chuyến hành trình tạm ghé qua.

Đừng đợi đến khi tay không mới học cách mở lòng.

Đừng chờ đến lúc chia xa mới biết trân quý những phút giây hiện tiền.

Nguyện cho những ngày phía trước của mình

không cần quá giàu sang,

chỉ mong lòng đủ đầy;

không cần hơn thua với ai,

chỉ mong sống đúng với chính mình.

Giữa được và mất vẫn giữ được nụ cười nhẹ nhàng.

Giữa khen và chê vẫn giữ được sự điềm tĩnh.

Và giữa cuộc đời rộng lớn này,

vẫn giữ được một trái tim bình thản, an nhiên.

Chi bằng ngay từ bây giờ

ta hãy học cách mỉm cười với nhau,

nhẹ như gió thoảng,

và giữ lòng mình rộng mở mênh mông.

Sống như trái chín,

rụng xuống để nảy mầm,

tan đi rồi hóa thân.

Giữa dòng đời vô thường,

có lẽ mỗi chúng ta cũng nên một lần tự hỏi:

mình đang vấn vương điều gì,

và đã sẵn sàng buông nhẹ để lòng thênh thang hay chưa?

Khi lòng đã nhẹ, tâm đã an.

Thế gian dù rộng lớn đến đâu,

dẫu phiền não và phức tạp đến đâu,

cũng chỉ còn là một bước đi thong dong.

“Đời người như áng mây trời rộng

Buông nhẹ lòng chợt hóa mênh mông”

Tác giả: Thích Chúc Xuân.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/07/2024(Xem: 12116)
Kính dâng Thầy bài thơ con cảm tác khi được đọc chi tiết bài kinh Trung bộ 3, phẩm thứ 110 “TIỂU KINH MÃN NGUYỆT được dịch là Đoản khúc đêm trăng rằm”:do HT Bhikkhu Bodhi chú giải, mới thấy mình đại Phước duyên có được 3 thứ trân báu trong đời ( 1- Người Thầy hiền trí , 2- Nhóm bạn Tốt, 3-Tam tạng kinh điển và sách quý ). Kính chúc sức khỏe Thầy và kính tri ân Thầy , HH
25/07/2024(Xem: 5758)
Mẹ tôi mất lúc tôi năm tuổi Còn quá nhỏ để có hiểu biết Mất mẹ là thiếu vắng vòng tay Ôm ấp vỗ về dịu đắng cay. Làm sao biết tình mẹ thương con Bao la vĩ đại như thế nào? Đời từ nay hụt hẫng trống trải Ngậm ngùi nuốt lệ tiếc nhớ thương.
22/07/2024(Xem: 14394)
Vạn vật bao trùm tính nhị nguyên trong một hiện tượng! Ý thức và vật chất hai thái cực khác nhau Dù tương phản lại không tìm ra điểm bắt đầu Vậy nên đừng tách biệt mà hãy nhìn về sự tương tức (1)
22/07/2024(Xem: 12089)
“Lo hoán cốt”. Lo nghĩa là chăm lo. Hoán nghĩa là làm thay đổi. Cốt là xương. Lo làm thay đổi xương cốt của mình. Xương cốt của mình là xương cốt của nghiệp. Bởi thân mình là thân nghiệp. Vì vậy tham dự khóa học, hằng ngày hằng giờ hằng phút hằng giây mình tu tập tụng kinh, ngồi thiền, niệm Phật, sám hối, nghe pháp, công phu công quả làm các việc lành là nhằm để chuyển hóa xương cốt của thân nghiệp của mình để cho thân của mình mỗi ngày mỗi nhẹ mỗi giờ mỗi nhẹ, mỗi phút mỗi nhẹ mỗi giây mỗi nhẹ.
15/07/2024(Xem: 27572)
Ba Mươi Năm vun bồi ngôi nhà Tâm Linh Phước Huệ Hạt giống Phật tưới tẩm thương yêu hiểu biết đơm hoa Chữ Duyên trong đạo Phật thật thâm trầm áo nghĩa, đất Thục-quỳnh-mai, nơi Đạo Tràng Phước Huệ thành lập và sinh hoạt đến nay đã tròn Ba Mươi Năm, cũng từ chữ “duyên” đó. Khởi đi là, vào một ngày đẹp trời đầu tháng 8, năm 1994, Thầy Tâm Ngoạn lái xe từ Seattle về Los Angles, mời chúng tôi lên xe, cùng Thầy thăm viếng miền Tây Bắc Hoa Kỳ vì, trước đây đã ba lần, mỗi lần về LA, Thầy rất chân thành mời chúng tôi đến Seattle lập chùa, nhưng, chúng tôi đều một mực từ chối
14/07/2024(Xem: 10535)
Rất hiếm cơ hội tham dự buổi Thiền trà thật ý nghĩa Trân quý thay tình đạo pháp, khi hoà hợp bên nhau Dù luôn giữ Chánh niệm từng giây phút, mọi cử chỉ nào Vẫn mang thông điệp chia sẻ niềm vui thật tinh tế !
08/07/2024(Xem: 9628)
Hãy khao khát được trưởng thành trong trí tuệ Tập luyện cho mình một định hướng “ngẫng đầu “ Sẽ sống thật hơn, khi nội tâm càng thẫm sâu Bằng nhiều trạng thái chủ động cách tích cực (1) Sẽ vượt qua thử thách, đối phó vật chất, tinh thần áp lực!
01/07/2024(Xem: 8496)
Trong Đạo Phật chữ HỌC rất quan trọng.(1) Ám chỉ từ việc tu tập, rèn luyện hay hành trì Một lúc nào đó, phát hiện ra chẳng loại bỏ được gì Khi thế giới quanh ta vẫn luôn vận hành biến dịch! Nên vẫn mãi mê tô vẽ bản thân, để đạt mục đích ! Và cứ thế theo cung bậc thăng trầm của vòng xoay
01/07/2024(Xem: 7031)
Ngọt lành hai tiếng à ơi... Mẹ ru con ngủ tròn đời gió sương Tiếng lời mình, tiếng yêu thương Tiếng lời kinh Bụt thơm hương thơm trầm.
30/06/2024(Xem: 12597)
Trúc Lâm Đầu Đà, Ngài tên thật là Trần Khâm. Sinh năm 1258, lên ngôi năm 1278, ở ngôi 15 năm từ 1278 đến 1293, nhường ngôi cho con lên làm Thượng hoàng 6 năm từ 1293 đến 1299, sau đó ngài đi tu 9 năm từ năm 1299 đến năm 1308. Năm 1308 ngài viên tịch. Trụ thế 50 tuổi Tây, 51 tuổiTa. Đó là cuộc đời của Đức Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Ngài là anh hùng dân tộc, là một bậc minh quân, là vị tổ khai sáng ra dòng thiền Việt Nam. Hồi Thứ Nhất: