Buông Nhẹ Giữa Nhân Gian

13/03/202606:58(Xem: 2378)
Buông Nhẹ Giữa Nhân Gian

hoa_sen (15)
Buông Nhẹ Giữa Nhâ
n Gian

“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không.

Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.”

 

Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi:

rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì?

rồi mai này sẽ đi về đâu?

Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất…

đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài.

Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.

Đời người vốn mong manh như sương sớm.

Một mai khi thân này trở về với cát bụi,

mọi danh phận, yêu ghét, nắm giữ của hôm nay

cũng chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt giữa dòng thời gian.

Nhưng cũng chính trong cái mong manh ấy,

ta nhận ra một điều thật giản dị mà sâu xa:

Được sống, được thở, được yêu thương nhau trong cuộc đời này

đã là một nhân duyên quý giá.

Vì thế, thay vì đợi đến lúc buông hết mới thôi giận hờn,

có lẽ ngay từ hôm nay ta nên học cách sống chậm lại,

mỉm cười nhiều hơn

và nhẹ lòng hơn trước những được mất, hơn thua của thế gian.

Dẫu biết rằng một ngày nào đó thân này sẽ trở về với đất,

nhưng trong từng hơi thở hiện tại

ta vẫn có thể sống an nhiên

và bước đi thong dong giữa cuộc đời vô thường này.

Và từ những suy tư ấy, trong lòng chợt bật lên những vần thơ:

Trở Về Với Mênh Mông

Mai này buông hết, ta về đất

Gửi lại trần gian những mộng hờ

Nắng sớm mưa chiều cùng cỏ dại

Đêm nằm nghe gió ru vần thơ.

Một nắm xương tàn gửi Ta-

Hồn theo mây trắng dạo trời xa

Danh lợi, tình tiền như bọt nước

Tan vào hư ảo, nhạt dần qua.

Thôi hết giận hờn, thôi nhớ thương

Hình hài trả lại cát cùng sương

Máu xương một thuở thành dưỡng chất

Nuôi những mầm xanh tỏa sắc hương.

Máu thịt hòa tan cùng sỏi đá

Ươm xanh nhành lúa, thắm vườn hoa

Gửi chút hương lành cho nhân thế

Đền ơn năm tháng đã đi qua.

Thôi nhé, hôm nay còn hơi thở

An nhiên mà sống trọn niềm vui

Mỉm cười nhân thế câu hỷ xả

Mai bước thong dong… cõi vô vi.

Những vần thơ này không phải là nỗi buồn về cái chết,

mà là một cách nhìn bình thản về sự trở về của kiếp người.

Khi nhìn sâu vào vô thường, ta chợt hiểu rằng:

cuộc sống này vốn chỉ là một cõi tạm,

và rồi một ngày nào đó, ta cũng sẽ nói lời tạm biệt:

tạm biệt những nơi đã nuôi ta lớn lên,

tạm biệt mái nhà quen thuộc,

tạm biệt ông bà, cha mẹ, anh em quyến thuộc,

tạm biệt bạn bè và những người từng đi ngang đời mình,

tạm biệt cả chính hình hài đã cùng ta rong ruổi

qua một chặng đời đủ thăng trầm vui buồn nơi cõi hồng trần.

Đó không hẳn là một kết thúc bi thương,

mà là lời chào, sự tri ân và buông bỏ những chấp niệm.

Mọi thứ quanh ta rồi cũng sẽ đổi thay,

bởi đời là vô thường.

Không có gì tự nhiên sinh ra,

cũng không có gì thật sự mất đi.

Chỉ là các duyên tụ lại thì thành,

các duyên tan ra thì biến,

trong vòng duyên sinh duyên diệt.

Bởi suy cho cùng, đời người chỉ là một chuyến hành trình tạm ghé qua.

Đừng đợi đến khi tay không mới học cách mở lòng.

Đừng chờ đến lúc chia xa mới biết trân quý những phút giây hiện tiền.

Nguyện cho những ngày phía trước của mình

không cần quá giàu sang,

chỉ mong lòng đủ đầy;

không cần hơn thua với ai,

chỉ mong sống đúng với chính mình.

Giữa được và mất vẫn giữ được nụ cười nhẹ nhàng.

Giữa khen và chê vẫn giữ được sự điềm tĩnh.

Và giữa cuộc đời rộng lớn này,

vẫn giữ được một trái tim bình thản, an nhiên.

Chi bằng ngay từ bây giờ

ta hãy học cách mỉm cười với nhau,

nhẹ như gió thoảng,

và giữ lòng mình rộng mở mênh mông.

Sống như trái chín,

rụng xuống để nảy mầm,

tan đi rồi hóa thân.

Giữa dòng đời vô thường,

có lẽ mỗi chúng ta cũng nên một lần tự hỏi:

mình đang vấn vương điều gì,

và đã sẵn sàng buông nhẹ để lòng thênh thang hay chưa?

Khi lòng đã nhẹ, tâm đã an.

Thế gian dù rộng lớn đến đâu,

dẫu phiền não và phức tạp đến đâu,

cũng chỉ còn là một bước đi thong dong.

“Đời người như áng mây trời rộng

Buông nhẹ lòng chợt hóa mênh mông”

Tác giả: Thích Chúc Xuân.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/04/2020(Xem: 12366)
Tiếng thở dài thiên cổ Cháy bỏng ngàn sau xa. Mây về từ cổ độ, Xao xác hồn cỏ hoa. Sầu lên mấy độ trăng tà Đường nghiêng ngả bước, bóng nhoà nhạt đêm. Cành sương trĩu mộng bên thềm Bóng ma trơi hiện càng thêm não nùng.
11/04/2020(Xem: 14719)
Một người giàu có thuở xưa Tác phong đứng đắn lại thừa thông minh Cho nên các kẻ chung quanh Tỏ lòng thán phục, tỏ tình kính yêu Xa gần ái mộ rất nhiều. Bỗng đâu có kẻ sớm chiều lân la Tới lui thăm viếng thiết tha Rồi sau nhận họ: “Ông là anh tôi.”
10/04/2020(Xem: 13415)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19) truyền nhiễm khắp nơi và nhà cầm quyền đang ban hành những biện pháp nghiêm ngặt để ngăn chặn bệnh lan truyền (a strong message of hope during the coronavirus pandemic). Bài thơ đã trấn an nhiều triệu người trên khắp thế giới đang bị ốm đau, chết chóc, bị chia cách và phong tỏa bởi lệnh “trú ẩn tại chỗ” để tránh lây lan bệnh dịch này. Bài thơ khuyên nhủ là tuy có “Sợ hãi” và “Cách ly” nhưng đừng đưa tới “Hận thù” và “Cô độc”. Kêu gọi mọi người Nguyện cầu và Thương yêu, mong có sự lưu tâm và tích cực giúp đỡ lẫn nhau. Tác giả tâm sự: “Chim vẫn hót, bầu trời vẫn trong xanh, tiếng hát ca vẫn vang lên. Ngay cả trong những biến cố tang thương vẫn nẩ
09/04/2020(Xem: 11459)
Thời còn trẻ tự hào mình “trí thức “ Dù đôi khi nghe chỉ trích “ Chỉ biết mình “, Nhu cầu vật chất chẳng lợi lạc chúng sinh ! Thường tự chửa ...mỗi người “ Quan niệm Sống “ ...
03/04/2020(Xem: 10394)
Bóng hình bất chợt xa xăm Thời gian bất chợt trôi nhanh đêm trường Tình tôi bất chợt điên cuồng Thơ tôi bất chợt nặng buồn nhịp âm
03/04/2020(Xem: 11926)
Mỉm cười đón ánh triêu dương Gửi theo hơi thở yêu thương cuộc trần Mắt thương ngắm dõi xa gần Trời xanh mây trắng mây hồng giao duyên
03/04/2020(Xem: 9319)
Nhìn cây gió thổi liên hồi Bao nhiêu lá rụng thây gầy xác sơ Một chiều Đông lạnh bơ vơ Nhìn hoàng hôn tím đượm buồn hẵm hiu Lắng lòng trong cõi tịch liêu Bâng khuâng nhớ Mẹ cõi lòng quặng đau. Không khóc nhưng mắt nghẹn ngào Nỗi buồn cố gắng nén vào tâm can Cuộc đời buồn thắt miên mang.
02/04/2020(Xem: 24410)
“Cư Trần Lạc Đạo” của Trần Nhân Tông nhiều vị đã luận bàn, nhân có một chút duyên ý, chúng tôi xin ”lạm bàn” thêm một vài ý-… Nội dung Cư Trần Lạc Đạo “Cư trần lạc đạo thả tùy duyên. Cơ tắc xan hề, khốn tắc miên. Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch; Đối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền.” TRẦN NHÂN TÔNG
02/04/2020(Xem: 10780)
Kính bạch Thầy bổng nhiên sau thời khoá học kinh con nhớ ra mai này là ngày kỷ niệm lần đầu có dịp hành hương chung với Tu viện Quảng Đức do Thầy hướng dẫn và vài vần thơ xin kính dâng Thày và các bạn trong đoàn ngày ấy Thật là một kỳ duyên ! Con rất hạnh phúc và hoan hỷ khi nhớ lại Kính HH Có những kỷ niệm đẹp dường như kỳ diệu ... Ba năm ( hai bốn tháng ) khó thể nào quên , Ý tưởng hành hương thôi thúc ... ghi tên . Chút khuây khỏa sau năm tròn tang mẹ !