Tâm viên, Ý mã (thơ)

27/02/202608:02(Xem: 2297)
Tâm viên, Ý mã (thơ)

tam vien y ma



“Tâm viên, Ý mã “

Kính dâng Thầy khi học lại kinh Tăng chi về các bài có liên quan đến điều phục Ngựa - kính chúc sức khỏe Thầy



Bạn ơi !

Nhớ đừng cho “Ý phát cuồng tung vó “ nhé
Có lẽ năm Bính Ngọ này nên tìm đọc Tăng Chi kinh
Nhiều bài cần suy ngẫm cho tu tập của mình (1)
Để làm sao thuần phục “ Tâm viên, Ý mã”,!


Đức Phật thường nhấn mạnh đây là lộ trình vất vả!
Từ con ngựa hoang
dẩn dần “dễ dạy bão, đúng đường”
Do người chủ biết cách điều khiển dây cương
Còn phải biết thuần phục chúng thành ngựa quý!


Có câu danh ngôn “chiếc đinh móng ngựa"
của Benjamin Franklin, rất thâm thuý (2)
Từ đó rút ra những nguyên tắc vàng
Để xây dựng và duy trì các mối quan hệ nhẹ nhàng
Lại bền vững dựa trên sự tỉ mỉ và nhất quán!
Hiểu rằng mỗi người là một "mắt xích"
quan trọng trong đời, chớ tạo thêm ai oán!


Sống ở đời, đôi khi chỉ
cần giữ đức tính "Biết xấu hổ với lỗi lầm" (Tàm quý)
Và "Sống thẳng thắn" là đã nhẹ nhõm yên tâm
Tuy vậy cần bảo đảm niềm đam mê và khát vọng (3)
Để tránh khỏi trầm cảm và tuyệt vọng


Huệ Hương
——————-
(1) Kinh Kesi(thuộc Kinh Tăng Chi Bộ), nơi Đức Phật đối thoại với một người huấn luyện ngựa tên là Kesi.
Hoặc trong một bài kinh khác (Kinh Gậy Thúc Ngựa), Đức Phật còn ví dụ về 4 loại ngựa tượng trưng cho 4 hạng người có căn cơ khác nhau (từ người chỉ cần thấy bóng gậy đã biết chạy, đến người phải đợi gậy chạm vào xương mới tỉnh ngộ).
2)- Vì thiếu một chiếc đinh mà mất chiếc móng ngựa; vì thiếu một chiếc móng ngựa mà mất con ngựa; và vì thiếu một con ngựa mà mất người cưỡi ngựa; bị kẻ thù đuổi kịp và giết chết, tất cả chỉ vì thiếu quan tâm đến một chiếc đinh móng ngựa. ((For want of a Nail the Shoe was lost; for want of a Shoe the Horse was lost; and for want of a Horse the Rider was lost; being overtaken and slain by the Enemy, all for want of Care about a Horse-shoe Nail.) - Benjamin Franklin
3-) Ngựa là hiện thân của những giấc mơ của con người về chính mình - mạnh mẽ, quyền lực, xinh đẹp - và nó có khả năng giúp chúng ta thoát khỏi cuộc sống tẻ nhạt. (A horse is the projection of peoples' dreams about themselves - strong, powerful, beautiful - and it has the capability of giving us escape from our mundane existence.) - Pam Brown

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 12309)
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...
27/03/2013(Xem: 10262)
Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....
27/03/2013(Xem: 15558)
Ngồi buồn tính nhảm chuyện Sắc-Không, Lên xuống, vào ra đã mấy lần? Lục đạo tử sinh: mê là có, Vạn duyên buông xả: ngộ thành không. Hồng trần ràng buộc: không hóa sắc...
27/03/2013(Xem: 17340)
Lô sơn là một danh thắng kỳ tuyệt. Núi non hùng vĩ, cảnh trí u trầm, mây trắng và sương mù quanh năm bao phủ, từ bao nhiêu đời, nơi đó ẩn tích những cao nhân đắc đạo. Tìm đến đó, để nhìn thẳng vào chân diện mục của Lô sơn, là đã quyết tâm đoạn tuyệt với những vương vấn ...
27/03/2013(Xem: 13576)
Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa
27/03/2013(Xem: 17501)
Nước biếc non xanh nhuộm một mầu Um tùm lối cỏ biết tìm đâu ? Hơi tàn chân mỏi hồn hiu quạnh Chiều xuống ve kêu gợi nỗi sầu
27/03/2013(Xem: 12918)
Bay về ổ chín từng cao con chim giã biệt chào mái hiên nước lang thang cháy xà miền vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi
27/03/2013(Xem: 12836)
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa... Người đi vòng chuyến đó Núi rừng cây lá vang Ánh trời trưa rực đỏ
27/03/2013(Xem: 16408)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều Ðông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở Trường Sơn
27/03/2013(Xem: 18366)
Lửa đã tắt từ buổi đầu sáng thế Một kiếp người ray rứt bụi tro bay Tôi ngồi mãi giữa tha ma mộ địa Lạnh trăng ngà lụa trắng trải ngàn cây