Một lần tịch tĩnh rừng hoang
Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm
Cỏ lau thức giấc êm đềm
Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro
Tâm tư hạt thóc rợp cờ
Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu
Nỗi hờn tủi nhục tan mau
Dập dìu theo lũ
qua cầu u linh
Nghe bầy sói gọi bình minh
Đìu hiu cát bụi biết mình tóc sương
Chiêm bao rơi rụng lề đường
Vỗ tay
đong đếm tư lương thiền hành
Gió lùa đẩy bước sang canh
Bài ca xuống bãi lên gành
phiêu lưu
Mắt nhìn lịch sử đi lui
Nến tàn phực sáng chôn vùi tóc tang
Trường Sơn nắng rực hoa ngàn
Độc hành thiên lý
hát vang không lời
Ngón xương bẻ vụn mặt trời
Bài ca phố chợ không rời núi non
Rừng xanh sưởi ấm đồng hoang
Phước điền rụng phấn rơi hồng thiện duyên
Muôn trùng ước nguyện lạ quen
Lạnh tanh, rát bỏng hòa lên tràn trề
Văn tu tư
trải bốn bề
Chim trời xếp cánh
bay về vô tung
Ô hô,
ngã nguyện vô cùng
Hư không hữu tận
lạ lùng thoát ly…
(Mồng Một tháng Chạp Ất Tỵ)
Tâm Không Vĩnh Hữu
