Ngày mới vừa bắt đầu (thơ)

12/01/202618:57(Xem: 2240)
Ngày mới vừa bắt đầu (thơ)


thien toa 2


Ngày mới vừa bắt đầu




Sáng nay thức dậy, trong ý nghĩ

Chớ mang theo gì

chỉ mang theo

một nhịp thở

chưa kịp đặt tên.


Không còn hỏi

đúng hay sai,

cao hay thấp,

đi xa hay ở lại.

Chỉ thoáng nhìn

ánh sáng

đi qua cửa sổ

mà không cần hiểu.


Những câu hỏi

đã từng làm mệt mỏi

nay lặng yên

như đá bên bờ suối.

Không cần trả lời,

chúng vẫn đúng

theo cách của im lặng.


Không cho mình

là người trí thức,

cũng chẳng tự hào

Từ lâu đã có học tu

Chỉ là mỗi khoảnh khắc

Biết đang học cách

không phản bội

điều mình cảm thấy là thật.


Nếu …ngày ngày từng

nói một lời tử tế,

không phải vì đạo đức.

Nếu đã nhiều ngày

im lặng,

không phải vì sợ hãi.

Chỉ vì

đó là điều phù hợp

với nhịp tim này.


Tự nguyện với lòng

nếu đang bước đi,

sẽ không mang theo

tên gọi.

Chỉ mang theo

một trái tim mềm

đủ để không gãy,

và sự kiên trì giữ đủ

để không cong.


Đừng hỏi “tôi là ai”.

Hãy hỏi: lúc này,

tôi đang sống có trung thực không?

Có đang thưởng thức sự sống.

Theo từng bước trưởng thành


Và như thế

Ngày mới bắt đầu

đến nhẹ,

không cần chứng minh danh tánh

Lại chính là

tự do duy nhất

mà mỗi người cần.


Huệ Hương


🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️



Chỉ đi cùng một đoạn đường 


Không phải ai cũng sáng suốt để thấy:

“ có những người chỉ cùng ta đi một đoạn đường “

Lỗi không nằm ở họ,

cũng không phải tại ta không biết khéo nhường

Chỉ nhắc thầm:

“Có thể họ từng là người chèo đò

đưa ta qua được một bến “


Xin hãy giữ được một điều rất cổ điển

“ Lễ không vượt phận, lời không vượt vai “

Nhưng một cách thành thật thú nhận

“ không sao tránh khỏi lầm sai “

Và tự hứa :

không để bản ngã luôn cầm tay lái mọi lúc !

Luôn phòng vệ cách tinh tế

“không nghĩ rằng mình được nể phục “


Và cũng không cố ép ai mãi đồng hành

Chỉ là mỗi người,

mỗi cấp độ cho việc trưởng thành

Chỉ cần trong tâm khảm

luôn tri ân, đôi khi không cần gặp lại !

Tâm trong sạch, không nuối tiếc,

“sự tử tế không khái niệm” là liều thuốc giải


Đừng kiêu ngạo vì tế khi cho mình đã qua bờ

Cũng đừng chán nản khi gặp kẻ quá ngây thơ

Nguyên tắc sống còn :

“NGƯỜI KHÔN BIẾT GIỮ NGỌC TRONG ÁO “

Dù chỉ đi cùng một đoạn, hãy luôn tiết tháo !

Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/11/2016(Xem: 11906)
Sống biết ơn là bước đầu học Phật Ơn đất trời ơn dưỡng dục mẹ cha Công ơn Thầy và tất cả đàn na Cùng đại chúng sẻ chia nhau giúp đở .
17/11/2016(Xem: 13529)
Tạ ơn Tam Bảo Tu tập pháp lành Mở rộng lòng ra Dứt trừ cái ác .
16/11/2016(Xem: 13956)
Lúc sanh sự thì sự sanh liền đến Thế rồi nhân rồi ngã cứ bám theo Lôi kéo mình vào tranh cãi ì xèo Mất tất cả an bình trong tâm thảm .
16/11/2016(Xem: 22502)
Mục đích của giải thưởng là khuyến khích việc sáng tác cá nhân, xuất phát từ nguồn cảm xúc đối với các hiện tượng thiên nhiên và đời sống xã hội, được miêu tả, bằng nhận thức, lý giải và thái độ sống động qua những lời dạy của Đức Phật. Bài tham dự có thể trình bày dưới nhiều hình thức như tác phẩm nghệ thuật, truyện ký, truyện ngắn, tạp bút, thơ… Người viết hoàn toàn tự do chọn đề tài, miễn có liên quan đến tư tưởng Đạo Phật và nội dung có thể chuyển tải được giáo lý thâm sâu, vi diệu mà rất gần gũi, giản dị của đức Phật trong đời sống hàng ngày.
15/11/2016(Xem: 12632)
Ta đau khổ bởi vì “ta” lớn “ngã” - Muốn mọi điều theo như ý của “ta” - Nhưng cuộc đời đâu có mãi thuận hòa0 Trong chín người đã có ra mười ý
13/11/2016(Xem: 14142)
Chùa xưa mái ngói cũ Giữa hai hàng thông reo Bao bước người lui tới Khói hương trầm cuốn theo .
12/11/2016(Xem: 10054)
Ngồi đây thắp sáng niềm tin Soi đường dẫn lối tâm linh đời mình Thiền môn là bước hành trình Phá màn u tối ngục hình trong ta .
10/11/2016(Xem: 10424)
Thiện hữu cơ duyên chốn bụi trần, Sương pha hội ngộ cửa phù vân. Khêu đèn Bát Nhã soi tâm đức, Thả chiếc thuyền từ sáng trí nhân. Ý diệu xua tan đường mỏi gối, Ân thâm gắn chặt quán dừng chân. Bình an tuệ nguyện ơn Tam bảo, Tĩnh thức chuông vang giữa sắc xuân.
10/11/2016(Xem: 9524)
Từ thuở lìa xa mái cổng chùa An nhiên vào chợ giữa nắng mưa Hai mươi năm trọn trong giây phút Gió bụi thời gian chẳng thiếu thừa .
08/11/2016(Xem: 14116)
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá ! Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh - Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành - Do đoàn kết được khí hùng dân tộc - Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc ?