Ngày mới vừa bắt đầu (thơ)

12/01/202618:57(Xem: 2187)
Ngày mới vừa bắt đầu (thơ)


thien toa 2


Ngày mới vừa bắt đầu




Sáng nay thức dậy, trong ý nghĩ

Chớ mang theo gì

chỉ mang theo

một nhịp thở

chưa kịp đặt tên.


Không còn hỏi

đúng hay sai,

cao hay thấp,

đi xa hay ở lại.

Chỉ thoáng nhìn

ánh sáng

đi qua cửa sổ

mà không cần hiểu.


Những câu hỏi

đã từng làm mệt mỏi

nay lặng yên

như đá bên bờ suối.

Không cần trả lời,

chúng vẫn đúng

theo cách của im lặng.


Không cho mình

là người trí thức,

cũng chẳng tự hào

Từ lâu đã có học tu

Chỉ là mỗi khoảnh khắc

Biết đang học cách

không phản bội

điều mình cảm thấy là thật.


Nếu …ngày ngày từng

nói một lời tử tế,

không phải vì đạo đức.

Nếu đã nhiều ngày

im lặng,

không phải vì sợ hãi.

Chỉ vì

đó là điều phù hợp

với nhịp tim này.


Tự nguyện với lòng

nếu đang bước đi,

sẽ không mang theo

tên gọi.

Chỉ mang theo

một trái tim mềm

đủ để không gãy,

và sự kiên trì giữ đủ

để không cong.


Đừng hỏi “tôi là ai”.

Hãy hỏi: lúc này,

tôi đang sống có trung thực không?

Có đang thưởng thức sự sống.

Theo từng bước trưởng thành


Và như thế

Ngày mới bắt đầu

đến nhẹ,

không cần chứng minh danh tánh

Lại chính là

tự do duy nhất

mà mỗi người cần.


Huệ Hương


🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️



Chỉ đi cùng một đoạn đường 


Không phải ai cũng sáng suốt để thấy:

“ có những người chỉ cùng ta đi một đoạn đường “

Lỗi không nằm ở họ,

cũng không phải tại ta không biết khéo nhường

Chỉ nhắc thầm:

“Có thể họ từng là người chèo đò

đưa ta qua được một bến “


Xin hãy giữ được một điều rất cổ điển

“ Lễ không vượt phận, lời không vượt vai “

Nhưng một cách thành thật thú nhận

“ không sao tránh khỏi lầm sai “

Và tự hứa :

không để bản ngã luôn cầm tay lái mọi lúc !

Luôn phòng vệ cách tinh tế

“không nghĩ rằng mình được nể phục “


Và cũng không cố ép ai mãi đồng hành

Chỉ là mỗi người,

mỗi cấp độ cho việc trưởng thành

Chỉ cần trong tâm khảm

luôn tri ân, đôi khi không cần gặp lại !

Tâm trong sạch, không nuối tiếc,

“sự tử tế không khái niệm” là liều thuốc giải


Đừng kiêu ngạo vì tế khi cho mình đã qua bờ

Cũng đừng chán nản khi gặp kẻ quá ngây thơ

Nguyên tắc sống còn :

“NGƯỜI KHÔN BIẾT GIỮ NGỌC TRONG ÁO “

Dù chỉ đi cùng một đoạn, hãy luôn tiết tháo !

Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/05/2017(Xem: 13947)
Nơi vùng Hy Mã Lạp Sơn - Tuyết giăng núi biếc, mây vờn đỉnh cao - Ven sườn phong cảnh đẹp sao -
10/05/2017(Xem: 11490)
Cuộc đời tạo nghiệp (xấu) mãi thôi Chẳng lo tích đức tu thân làm gì Sống thì hưởng thụ liên chi Chết rồi còn muốn khắc ghi tên mình .
08/05/2017(Xem: 16340)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa - Con người kiếp sống dây dưa lâu dài - Nhiều ngàn năm một cuộc đời - Rất là khác biệt với thời buổi nay.
07/05/2017(Xem: 21777)
Dịch thơ vốn là chuyện khó. Dịch thơ chữ Hán của một đại thiền sư khai sáng dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử tại Việt Nam là Tổ Sư Trần Nhân Tông (1258-1308) lại còn vô vàn khó khăn hơn nữa, bởi vì thơ chữ Hán của Thiền SưTrần Nhân Tông ngoài phẩm chất văn chương trác việt còn chứa đựng nội dung uyên áo của Thiền, của Phật Pháp.
06/05/2017(Xem: 16058)
Hàng xóm sát vách nhà cao Nhà mình thấp bé cúi chào khiêm cung Bốn bên kiên cố nhiều tầng Cúi nhìn nhà bé sáng trưng hoa đèn Ngạt ngào bảy bước hoa sen Cờ giăng ngũ sắc thiêng liêng Đạo Vàng
05/05/2017(Xem: 11473)
Dù đang sống cứ coi mình như đã chết Mặc cho đời hỷ nộ ái ố đi Cuộc sống này chẳng có gì phải đáng ghi Dẫu khanh tướng hay công thần bá tước .
05/05/2017(Xem: 16284)
Tôi thấy Phật ngự trong từng tia nắng, khi vườn tâm yên ắng những buồn lo
05/05/2017(Xem: 10878)
Áo cũ nâu sòng thấp thoáng bay Tháng ngày nhẹ bước đạo tình say Ta say về hướng Chân Thiện Mỹ Say cả cuộc đời dẫu trắng tay
05/05/2017(Xem: 13541)
Nằm ôm một bóng trăng gầy Vai nghiêng tủi nhục hờn lay mộng tàn Rừng sâu mấy nhịp Trường sơn Biển Đông mấy độ triều dâng ráng hồng Khóc tràn cuộc lữ long đong Người đi còn một tấm lòng đơn sơ ?
03/05/2017(Xem: 12937)
Một lần té bẳy lần ta đứng dậy Đứng một mình tiếp tục bước đường đi Ta không mong ai cứu vãn điều gì Chỉ muốn được cất bước đi vô ngại .