Hơi thở của Từ Bi

12/01/202618:52(Xem: 3179)
Hơi thở của Từ Bi

thien toa

Hơi thở của Từ Bi

( CẢM TÁC TỪ NHỮNG LỜI KHAI THỊ CỦA ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA QUA SHORT-VIDEO TRÊN YOUTUBE NGÀY 9/1/2026 )



Mỗi sáng người viết quả thật được hữu duyên  được dành ra 1/2 giờ ghi chép lại những lời khai thị hữu ích của các hiền nhân theo trình độ tu tập của mình, và đã dùng những lời khai thị này ghi vào quyển Cẩm nang cho Resolution 2026 , vì rất tâm đắc câu “Cuộc sống là những trải nghiệm được chia sẻ “ nên kính xin được ghi lại toàn bộ những lời khai thị của Đức Ngài Lạt Ma đã được phát sóng như sau :
-“Mỗi lần thấy ai đau khổ , ta đặt tay lên ngực và ước nguyện mong rằng họ không còn khổ
-Mỗi lần thấy ai lầm lỗi, hãy biết họ đang khổ trước khi là người khác khổ
-Mỗi lần thấy ai sân giận , hãy biết họ đang đốt chính mình
Đó là cách độ tha tự nhiên nhất,

Ta không cần nói đạo lý , chỉ cần ta không bỏ trái tim của mình, ta không cần chứng minh ta TU, không cần ai CÔNG NHẬN , không cần ai KHEN, chỉ cần một người nào đó trong đời được nhẹ đi một chút vì ta có mặt . Đó là Bồ tát hạnh 

Đó là một cánh cửa vừa mở ra trong tầng sâu của tâm thức. Từ đấy hạt giống Bồ Tát trong ta đã nứt mầm. Nó sẽ lớn lên không phải khi ta CỐ TU, mà trong từng khoảnh khắc trái tim rất phàm này đang hoạt động : khi ta nói chuyện, khi ta đi chợ, khi ta rửa bát, khi ta nhìn một người đang đau khổ mà không biết nói gì .

Ở một nơi rất đời, Bồ đề tâm ngời sáng tỏ , không cần màu sắc, không cần siêu phàm, không cần ánh hào quang, không cần thần lực rực rỡ.
Một ánh nhìn hiểu , cũng là cứu độ .
Một nụ cười hiền cũng là cứu độ .
Một im lặng không phán xét cũng là cứu độ!
Đó là con đường của những người không rời đời để tìm Đạo mà chiếu Đạo ngay trong đời, như nước ngầm thấm mịn trong lòng đất không ai thấy, nhưng nhờ đó mà làm cho cả cánh rừng xinh tươi.
Ta không cần trở thành Bồ Tát, chỉ cần làm cho trái tim mềm, và đừng cho phép thế gian làm cho nó cứng lại.  Mềm không phải là yếu, mềm là không gãy, khó bị bẻ gãy, MỘT PHÁP HÀNH RẤT NHỎ NHƯNG RẤT SÂU.
Khi ta gặp một người bất thiện , nói năng nặng lời, ta không cần giảng giải, không cần chỉnh sửa, không cần dạy Đạo. Ta chỉ cần thở nhẹ một hơi trong tâm, ta hiểu người này đang đau khổ là đủ.
Ta không cần thêm gì nữa . Đó là Từ Bi đã vận hành ….”
( hết trích đoạn )
Lại nhớ đến câu của triết gia tài nhân Phạm Công Thiện :
“ Mười năm qua gió thổi đồi Tây 
Ta long đong theo bóng chân gầy” 
có người nói đây là một câu thú nhận rất thực về cách Tu của Ông
Và nhớ lời của H T thiền sư Thích Nhất Hạnh: "Hạnh phúc là khi chúng ta được là chính mình. Chúng ta không cần phải được người khác chấp nhận, chúng ta chỉ cần chấp nhận chính mình."

Do vậy làm sao mà chúng ta luôn giữ được sự kính trọng với Đạo và sự bình an trong tâm, thì đó là hành động dũng cảm nhất!
Như vậy phải chăng “Từ bi không làm ta tan rã; nó cho phép ta hiện diện trọn vẹn, không vay mượn.”? 



Hơi thở của Từ Bi
Khi gặp một lời nặng,
ta không cần dựng một lập luận,
không cần thắng một cuộc tranh,
không cần chỉnh sửa ai dã sai lầm
Ta chỉ lùi lại nửa bước trong tâm,
Thở vào thật khẽ,
và nhìn ra điều
đang ẩn phía sau âm thanh kia:
một nỗi đau chưa được ôm ấp.
Ngay khoảnh khắc ấy,
cái tôi thôi cầm gươm,
trí óc thôi phán xét,
và lòng từ bi bắt đầu
làm việc trong thinh lặng trùm khắp
Không phải bằng lời dạy,
mà bằng sự không thêm gì nữa.
Không phản ứng,
không bỏ chạy,
không cao hơn ai.
Chỉ có sự hiểu:
“người đang làm ta đau,
chính là người đang đau khổ miệt mài
Và thế là đủ.
Không phải để họ thay đổi,
mà để ta không đánh mất mình.
Có một thứ khiến người ta gầy đi,
khi Từ bi phát sinh
vì nó sống nhờ ánh sáng của kẻ khác,
đi bằng đôi chân vay mượn,
và gọi sự dựa dẫm là khiêm hạ phong cách
 
Cố gắng từ bi” là một nghịch lý tinh vi
Từ bi không sinh ra từ nỗ lực,
vì nỗ lực luôn có cái tôi đứng phía sau vì
“Tôi phải bao dung hơn, không được giận
phải hiểu người kia “
Điều này nghe đạo đức,
nhưng sâu bên trong là căng thẳng.
Vì khi còn phải “cố”,
từ bi vẫn chưa phải là từ bi,
mà đó chỉ là kỷ luật đạo đức.j
Và khi
không cần ai để bám,
không cần bóng để theo,
cũng không cần được nhìn nhận là tốt.
Đó mới là từ bi thật
Từ bi không long đong
là khi ta thôi dùng Đạo làm chỗ trú,
mà để Đạo thở cùng thân tâm này,
ngay nơi yếu đuối,
ngay nơi không anh hùng.
Nó bắt đầu
khi ta đứng yên được trong chính mình,
thấy rõ nỗi sợ bị bỏ rơi,
thấy rõ thói quen nương tựa,
và không tự khinh mình vì điều đó.
Từ đây,
ta có thể bước đi chậm,
nhưng mỗi bước là của ta.
Không cần chứng minh.
Không bóng.
Không gió.!
Kính trân trọng được chia sẻ những trải nghiệm mỗi khi nghe lời khai thị và sau đó suy ngẫm đến những gì được đọc và được nghe
 Huệ Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/02/2015(Xem: 42855)
Một đời người luân hồi bao nhiêu kiếp Sáu nẽo đường (1) cứ lộn lạo xuống lên Hội ngộ nhau để vay trả đáp đền Hầu hóa giải những oan gia nghiệp chướng Từ vô thỉ ác nghiệp do thụ hưởng Mãi hơn thua nơi ngũ dục (2) si mê Chạy theo ngoài quên mất hướng quay về
18/02/2015(Xem: 16489)
CUNG kính mời nhau một tách trà CHÚC mừng Xuân mới, tiễn năm qua TÂN niên hạnh phúc và như nguyện XUÂN đến bình an khắp mọi nhà. VẠN nỗi ưu phiền buông xả hết SỰ đời trăm mối được hanh thông NHƯ Lai, Đạo Pháp đồng quy hướng Ý nguyện vẹn toàn đẹp ước mong.
18/02/2015(Xem: 15694)
Cảm ơn Xin cảm ơn Trời đất bốn mùa thay nhau chuyển đổi Xuân sinh, hạ trưởng Thu liễm, đông tàn Hiện tượng thiên nhiên Cũng là chuyện trần gian Mai thịnh, mốt suy Nọ hưng, kia phế Rồi thân người
17/02/2015(Xem: 14836)
Trẻ già mong đợi những nôn nao Nắng ấm Xuân tươi tỏa đón chào Vườn hoa muôn sắc bừng rực rỡ Huỳnh Mai nương cánh tựa Hồng Đào
16/02/2015(Xem: 14178)
Lang thang qua mặt đất này Học từ những đám mây* bay không ngừng Dừng chân bên suối Mùa xuân* Phút giây trầm lắng lặng bừng tinh anh
14/02/2015(Xem: 19779)
Đồng hương nô nức đón xuân sang Chùa viện đồ chay cũng rộn ràng Bánh tét bánh chưng đang gói nấu Vạn thọ hương hoa đã sẵn sàng Người Úc thảnh thơi hành phận sự Việt kiều tranh thủ khá vội vàng Quê hương ngày tết trời mát dịu Đất Úc vui xuân nóng la làng !!!
14/02/2015(Xem: 15896)
Nếu có thể lau khô dòng lệ Thì em ơi, sông biển cạn bao lần Nếu có thể đời không hưng phế Hoa mùa thu và lá rụng mùa xuân
14/02/2015(Xem: 19651)
Niềm vui biến thiên theo cá tính từng người, theo thời gian không gian. Khi trẻ vui khác, khi già vui khác, khi người Việt Nam mừng Tết Nguyên Đán thì bên Tây im re, người Việt kiều lặng lẽ đi làm và gọi điện chúc nhau: Happy New Year.
12/02/2015(Xem: 18890)
Trăng lấp ló, Trăng rằm tháng chạp, Soi đường đi, xe chạy xuống lên, Giá băng, đâu đó gập gềnh, Những lời Thuyết Pháp, thênh thang lòng mình.
12/02/2015(Xem: 23682)
Mơ màng cát bụi từ thuở nào mới mở mắt chào đời bên ghềnh biển Quy Nhơn rờn mộng ấy, thầy Đức Thắng sinh năm 1947, suốt một thời tuổi trẻ hay chạy rong chơi qua cánh đồng lúa xanh Phổ Đồng, bồng tênh mấy nẻo đường quê hương Phước Thắng ngan ngát cỏ hoa và thả diều tung bay trên bầu trời Tuy Phước lồng lộng bát ngát đầy trời trăng sao in bóng mộng sông hồ. Rồi lớn lên, thường trầm tư về lẽ đời vô thường sống chết, nên từ giã quê nhà, thao thức vào Nha Trang đi xuất gia theo truyền thống Thiền tông Phật giáo đại thừa. Sau đó vài năm chuyển vào Sài Gòn, tiếp tục con đường học vấn, tốt nghiệp Cao học Triết Đông phương và Phật khoa Đại học Vạn Hạnh trước năm 1975.